Hải Đường Trường An - Chương 12: Cửa Tiệm Cầm Đồ Vĩnh An
Cập nhật lúc: 05/07/2026 17:01
Sáng hôm sau, bầu trời Trường An hiếm hoi có nắng.
Sau nhiều ngày mưa xuân liên miên, ánh mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua tầng mây dày, rải xuống những mái ngói xanh một lớp ánh sáng nhàn nhạt. Người bán hàng rong đã trở lại trên các con phố, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng xe ngựa khiến kinh thành dần khôi phục vẻ náo nhiệt vốn có.
Nhưng trong lòng Cố Trường Uyên lại không hề nhẹ nhõm.
Hắn luôn có một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như từ khi chiếc trâm xuất hiện, mọi chuyện đều đang bị một bàn tay vô hình dẫn dắt.
Đối phương không ngăn cản hắn điều tra.
Ngược lại.
Cứ mỗi khi một đầu mối sắp đứt, lại có một đầu mối mới xuất hiện.
Như thể...
Có người cố ý muốn hắn tiếp tục đi tiếp theo kế hoạch đã vạch sẵn.
Cửa tiệm cầm đồ Vĩnh An nằm ở phía tây kinh thành.
Bề ngoài trông không khác gì những cửa tiệm bình thường khác.
Biển hiệu đã cũ.
Tường gạch loang lổ.
Ngay cả ông chủ cũng là một lão già nhìn có vẻ chẳng có gì đặc biệt.
Nếu không phải Tiêu Cảnh Hành đưa danh sách tới, có lẽ chẳng ai nghĩ nơi này lại có liên quan đến vụ án.
Cố Trường Uyên vừa bước vào cửa, một tiểu nhị đã nhanh ch.óng chạy ra đón khách.
"Công t.ử muốn cầm đồ hay chuộc đồ?"
"Ta muốn gặp chưởng quầy."
Tiểu nhị hơi sửng sốt.
"Chưởng quầy?"
"Đúng."
Thấy khí chất của hắn không giống người thường, tiểu nhị cũng không dám nhiều lời, vội vàng chạy vào trong.
Một lát sau, một lão già tóc hoa râm bước ra.
"Công t.ử tìm lão phu?"
Cố Trường Uyên không vòng vo.
Hắn lấy danh sách Tiêu Cảnh Hành đưa ra, chỉ vào tên Lưu Tam.
"Người này từng tới đây có đúng không?"
Sắc mặt lão giả gần như không thay đổi.
"Khách đến khách đi mỗi ngày nhiều như vậy, lão phu không nhớ nổi."
"Vậy sao?"
Cố Trường Uyên khẽ cười.
"Nếu không nhớ nổi, tại sao vừa nhìn thấy cái tên này, tay ông lại siết c.h.ặ.t hơn?"
Nụ cười trên mặt lão giả lập tức cứng lại.
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
"Cố công t.ử quả nhiên nhanh hơn ta một bước."
Tiêu Cảnh Hành chậm rãi bước vào.
Hôm nay chàng vẫn mặc trường sam trắng, nhưng bên cạnh lại không mang theo thị vệ nào.
Chưởng quầy nhìn thấy chàng, sắc mặt rõ ràng thay đổi.
Một người có thể giữ bình tĩnh trước hắn.
Nhưng lại không giữ được bình tĩnh trước Tiêu Cảnh Hành.
Điều đó chứng tỏ...
Người này biết thân phận của Tam hoàng t.ử.
Hai người không tiếp tục hỏi nữa.
Bởi vì họ đều hiểu.
Lão già chưởng quầy này sẽ không dễ dàng mở miệng.
Muốn biết được bí mật thì phải tự mình tìm lấy nó.
Sau khi rời khỏi sảnh, Tiêu Cảnh Hành rất tự nhiên đi về phía hậu viện.
Cố Trường Uyên nhìn bóng lưng ấy.
"Điện hạ từng tới đây?"
Tiêu Cảnh Hành không phủ nhận.
"Ba năm trước."
"Ta từng điều tra một vụ án tham ô, manh mối cuối cùng cũng dẫn tới nơi này."
Cố Trường Uyên hơi nhíu mày.
"Nghĩa là điện hạ đã biết cửa tiệm này có vấn đề?"
"Biết."
Tiêu Cảnh Hành khẽ gật đầu.
"Nhưng không tìm được chứng cứ."
Hậu viện không lớn, chỉ có vài gian phòng chứa hàng.
Mọi thứ nhìn qua đều rất bình thường.
Quá bình thường.
Cố Trường Uyên chậm rãi đi giữa các giá gỗ.
Ánh mắt lướt qua từng món đồ bị cầm cố.
Ngọc bội.
Tranh cổ.
Bình sứ.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng khi đi tới cuối cùng.
Hắn bỗng dừng lại.
Trên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ phủ đầy bụi, có khắc một ký hiệu rất nhỏ.
Một bông hải đường.
Đồng t.ử Cố Trường Uyên khẽ co lại.
Ký hiệu ấy rất mờ.
Nếu không nhìn kỹ gần như không thể phát hiện.
Nhưng hắn nhận ra.
Bởi vì kiếp trước, trước khi Thẩm Vãn Ý qua đời, hắn từng nhìn thấy ký hiệu tương tự trên một phong thư mật.
Một phong thư bị thiêu mất một nửa.
Một phong thư khiến Nhị hoàng t.ử mất ngủ suốt ba ngày.
Khi ấy hắn không biết ý nghĩa của dấu hải đường đó.
Nhưng hiện tại.
Nó lại xuất hiện ở đây.
Tiêu Cảnh Hành nhận ra vẻ bất thường của hắn.
"Có gì sao?"
Cố Trường Uyên chỉ vào chiếc hộp.
"Điện hạ từng thấy ký hiệu này chưa?"
Tiêu Cảnh Hành cúi đầu nhìn, sắc mặt vốn bình tĩnh bỗng chốc khựng lại.
Lần đầu tiên.
Vị Tam hoàng t.ử luôn điềm tĩnh này lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Ta từng thấy."
Cố Trường Uyên ngẩng đầu.
"Cũng trong một vụ án?"
Tiêu Cảnh Hành im lặng một lúc.
Ánh mắt chàng dừng trên bông hải đường đã phai màu theo năm tháng.
"Không."
"Trong hồ sơ mật của hoàng thất."
Gió xuân bất ngờ thổi qua cửa sổ.
Trong khoảnh khắc ấy.
Cả hai đều hiểu.
Vụ việc này có lẽ còn lớn hơn họ tưởng.
Đúng lúc ấy.
Ngoài sân vang lên tiếng động lớn.
Một tiểu nhị hốt hoảng chạy vào.
"Chưởng quầy... chưởng quầy không xong rồi!"
Mọi người lập tức lao ra ngoài.
Chỉ thấy chưởng quầy Vĩnh An đang nằm giữa sân.
Máu tươi chảy xuống nền gạch.
Nhuộm đỏ cả vạt áo.
Ông ta chưa c.h.ế.t, nhưng hơi thở đã vô cùng yếu ớt.
Cố Trường Uyên lập tức quỳ xuống.
"Là ai đã làm?"
Lão già cố gắng mở mắt, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó.
Mọi người đều ghé sát xuống.
Cuối cùng, ông ta dùng chút hơi tàn, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Cố Trường Uyên.
Từng chữ thoát ra đứt quãng.
"Đừng... Đừng tới...Hải..."
Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói hết.
Bàn tay đã buông thõng xuống.
Khắp hậu viện rơi vào im lặng.
Tiểu nhị sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.
Tiêu Cảnh Hành đứng yên rất lâu.
Ánh mắt chậm rãi nhìn về phía bức tường phía tây.
Ở đó.
Một cánh cửa nhỏ đang khẽ lay động.
Hiển nhiên hung thủ vừa mới rời đi.
Nhưng điều khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả là...
Từ đầu đến cuối.
Không một ai phát hiện.
Cố Trường Uyên đứng dậy.
Ánh nắng đầu xuân vẫn rực rỡ như cũ.
Nhưng hắn lại cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Bởi vì hắn chợt nhận ra một chuyện.
Người đứng sau tất cả không hề muốn che giấu sự tồn tại của mình nữa.
Ngược lại.
Đối phương đang từng bước để lộ dấu vết.
Giống như một người đ.á.n.h cờ cao tay.
Sau khi quan sát đối thủ đủ lâu.
Cuối cùng cũng quyết định...
Ngồi xuống bàn cờ.
