Hải Đường Trường An - Chương 16: Trước Giờ Xuất Phát

Cập nhật lúc: 06/07/2026 16:02

Trời vừa rạng sáng, kinh thành đã nhộn nhịp hơn ngày thường.

Con đường lớn dẫn về phía hoàng cung chật kín xe ngựa của các thế gia. Tiếng vó ngựa xen lẫn tiếng người qua lại khiến cả con phố vốn yên tĩnh cũng trở nên náo nhiệt. Năm nào lễ săn mùa xuân cũng là một trong những đại sự của triều đình. Ngoài việc lễ tế cầu cho quốc thái dân an, đây còn là dịp để các công t.ử, quý nữ và con cháu hoàng thất giao lưu, vì vậy gần như không có gia tộc nào vắng mặt.

Trong Cố phủ, gia nhân tất bật chuẩn bị hành trang.

Cố Trường Uyên thay xong bộ kỵ trang màu lam sẫm rồi bước ra khỏi thư phòng. Trên bàn, quyển sổ trắng đã được hắn cất kỹ vào một chiếc hộp gỗ khác. Dòng chữ hiện ra nhờ hơi nóng đã biến mất hoàn toàn, giống như chưa từng tồn tại.

"Kẻ phản bội ở trong cung..."

Hắn khẽ lẩm bẩm một lần nữa.

Kiếp trước, hắn chưa từng nghe tới câu nói ấy.

Điều đó chỉ có hai khả năng.

Một là hắn đã bỏ sót rất nhiều chuyện.

Hai là... từ khi hắn trọng sinh, có những bí mật vốn bị chôn vùi cũng bắt đầu lần lượt lộ diện.

Đúng lúc ấy, tiểu thư đồng bước nhanh tới.

"Công t.ử, xe ngựa đã chuẩn bị xong."

Cố Trường Uyên gật đầu.

"Đi thôi."

Trong khi đó, Thẩm phủ lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Tiểu Đào ôm một đống đồ lớn nhỏ chạy khắp sân, vừa chạy vừa than.

"Tiểu thư, người thật sự định mang theo cả cần câu sao?"

Thẩm Vãn Ý ngồi xổm bên cạnh chiếc rương, nghiêm túc gật đầu.

"Đương nhiên, lỡ trong khu săn có hồ nước thì sao?"

Tiểu Đào dở khóc dở cười.

"Lễ săn của hoàng gia chứ có phải đi dã ngoại đâu."

"Biết đâu được."

Thẩm Vãn Ý vừa nói vừa nhét thêm một bọc bánh quế vào rương.

"Mẫu thân bảo mỗi năm lễ săn kéo dài ba ngày. Ta mà đói thì làm sao cưỡi ngựa?"

Tiểu Đào nhìn chiếc rương đã chất đầy điểm tâm, hoa quả khô và đủ thứ đồ linh tinh, cuối cùng chỉ biết bất lực lắc đầu.

Đúng lúc ấy, ngoài sân vang lên giọng nói trầm ổn của Thẩm đại nhân.

"Ý Nhi."

Thẩm Vãn Ý lập tức đứng dậy.

"Phụ thân."

Thẩm Hoài Chương nhìn chiếc rương trước mặt con gái, khóe mắt khẽ giật.

"Con định chuyển cả Thẩm phủ tới khu săn sao?"

Thẩm Vãn Ý chớp chớp mắt.

"Phòng khi cần dùng."

Ông không nhịn được bật cười.

"Nếu con mang thêm nữa, e rằng đến cả ngựa cũng không kéo nổi."

Thẩm Vãn Ý ngượng ngùng cười, lặng lẽ lấy bớt vài món đồ xuống.

Thẩm Hoài Chương nhìn con gái một lúc lâu, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn.

"Lần đầu vào khu săn, nhớ đừng chạy lung tung."

"Con biết rồi."

"Thấy thú dữ thì tránh xa."

"Vâng."

"Nếu lạc đường..."

Thẩm Vãn Ý lập tức cướp lời.

"Thì đứng yên đợi thị vệ."

Thẩm Hoài Chương bật cười, ông nhìn nữ nhi của mình, trong lòng bỗng mềm đi.

Đứa con gái này từ nhỏ đã hoạt bát như ánh mặt trời. Mỗi lần nhìn thấy nàng cười, ông luôn cảm thấy trên đời này chẳng có chuyện gì đáng để phiền lòng.

Chỉ là không hiểu sao...

Từ đêm qua đến giờ, ông luôn có cảm giác bất an khó tả, giống như sắp có chuyện gì xảy ra vậy.

Giờ Thìn.

Đoàn xe của các đại thần lần lượt tiến vào hoàng cung.

Quảng trường trước điện Thái Hòa đông nghịt người. Quan viên đứng theo phẩm cấp, còn công t.ử và tiểu thư các phủ thì tụ tập thành từng nhóm nhỏ, tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi.

Cố Trường Uyên vừa xuống xe đã nhìn thấy Tiêu Cảnh Hành.

"Điện hạ."

Tiêu Cảnh Hành bước tới.

"Đêm qua ta đã cho người tra thử."

"Có kết quả rồi sao?"

Chàng lắc đầu.

"Không ai biết dấu sáp hình hải đường xuất phát từ đâu. Ngay cả trong hồ sơ Đại Lý Tự cũng chưa từng ghi chép."

Cố Trường Uyên hơi thất vọng.

Nếu ngay cả Đại Lý Tự cũng không tra được, chứng tỏ tổ chức đứng sau còn kín kẽ hơn hắn tưởng.

Hai người còn đang nói chuyện thì phía trước bỗng vang lên tiếng xôn xao.

"Nhị hoàng t.ử đến."

Đám đông lập tức tản sang hai bên.

Tiêu Cảnh Du mặc trường bào màu đen viền chỉ bạc, chậm rãi bước qua quảng trường. So với lần gặp ở Yến hội Hải Đường, hôm nay khí chất của chàng càng thêm điềm tĩnh, mỗi bước chân đều mang theo phong thái ung dung của một hoàng t.ử được sủng ái.

Không ít công t.ử tiến lên hành lễ, chàng đều mỉm cười đáp lại.

Ánh mắt Cố Trường Uyên chỉ lướt qua một cái rồi thu về.

Kiếp trước, lúc này hắn chưa từng để ý đến vị Nhị hoàng t.ử ấy.

Bởi khi ấy, trong lòng hắn chỉ có sách vở và con đường quan lộ.

Còn bây giờ...

Không hiểu vì sao, hắn luôn cảm thấy người này dường như đang che giấu điều gì đó.

Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Du chợt quay đầu, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau giữa biển người.

Chàng khẽ gật đầu, Cố Trường Uyên cũng bình tĩnh đáp lễ.

Khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Nhưng không ai biết...

Trong lòng Tiêu Cảnh Du đã dậy lên một cơn sóng lớn.

"Quả nhiên...ngươi cũng đã thay đổi."

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi nhanh ch.óng bị chàng giấu kín sau nụ cười nhàn nhạt quen thuộc.

Ở phía bên kia quảng trường, Thẩm Vãn Ý vừa bước xuống xe ngựa đã bị cảnh tượng trước mặt làm cho hoa cả mắt.

"Đông thật..."

Nàng còn chưa kịp nhìn thêm thì một tiếng gọi quen thuộc đã vang lên.

"Thẩm Vãn Ý."

Nàng quay đầu.

Cố Trường Uyên đang đứng cách đó không xa.

Nàng lập tức xách váy chạy tới.

"Cố Trường Uyên!"

Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới.

Hôm nay nàng mặc một bộ kỵ trang màu đỏ sẫm, mái tóc được buộc gọn sau lưng, trông khác hẳn dáng vẻ dịu dàng thường ngày, nhưng lại có thêm vài phần anh khí.

Thẩm Vãn Ý xoay một vòng trước mặt hắn.

"Đẹp không?"

Cố Trường Uyên hơi sững người.

Trong ký ức của hắn...

Kiếp trước cũng có một ngày như thế.

Thiếu nữ mặc kỵ trang đỏ, cười rạng rỡ dưới ánh nắng mùa xuân.

Chỉ là khi ấy... người đứng cạnh nàng không phải hắn.

Một lát sau, hắn mới khẽ gật đầu.

"Đẹp."

Thẩm Vãn Ý cười đến mức hai mắt cong cong.

"Ta biết ngay mà."

Nàng hoàn toàn không nhận ra.

Ở cách đó không xa, có một người vẫn lặng lẽ nhìn về phía mình.

Tiêu Cảnh Du đứng dưới tán cây hạnh, ánh mắt dừng trên nụ cười quen thuộc ấy rất lâu.

Khóe môi chàng khẽ cong lên.

Rất nhẹ, nhẹ đến mức chẳng một ai phát hiện.

Chỉ có chính chàng biết.

Kiếp trước, cũng chính tại nơi này...

Nàng đã cười với chàng lần đầu tiên.

Còn kiếp này...

Chàng chỉ mong nụ cười ấy sẽ không bao giờ biến mất nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.