Hải Đường Trường An - Chương 17: Xuân Sơn
Cập nhật lúc: 06/07/2026 17:04
Đầu giờ Tỵ, đoàn xe ngựa của hoàng thất rời khỏi kinh thành.
Con đường dẫn đến bãi săn Xuân Sơn chạy dọc theo chân núi. Hai bên đường, cỏ non vừa nhú khỏi mặt đất, từng hàng liễu rủ theo gió xuân lay động nhè nhẹ. Ánh nắng tháng ba không quá gay gắt, phủ lên đoàn người một màu vàng nhạt, khiến khung cảnh vốn đã náo nhiệt lại càng thêm rực rỡ.
Đây là lễ săn đầu xuân được tổ chức hằng năm của Đại Ninh.
Ngoài việc tế cáo trời đất, còn là dịp để các công t.ử, quý nữ rèn luyện cưỡi ngựa, b.ắ.n cung và cũng là cơ hội hiếm hoi để hoàng thất gần gũi với các thế gia.
Thẩm Vãn Ý từ lúc rời kinh thành đến giờ gần như không ngồi yên.
Lúc thì vén rèm xe nhìn phong cảnh, lúc lại tò mò hỏi Tiểu Đào đủ chuyện trên trời dưới đất.
"Nghe nói trong núi có nai trắng thật sao?"
"Tiểu thư..."
"Nếu gặp hổ thì làm sao?"
"Người đừng gặp là tốt nhất."
"Còn nếu gặp gấu?"
Tiểu Đào gần như muốn khóc.
"Tiểu thư, người đừng hỏi nữa..."
Thẩm Vãn Ý bật cười, đưa tay nhét một miếng bánh quế vào miệng Tiểu Đào.
"Được rồi, không trêu ngươi nữa."
Tiểu Đào vừa nhai bánh vừa thở dài.
Trong cả kinh thành này, có lẽ cũng chỉ có tiểu thư nhà nàng xem lễ săn của hoàng gia giống như một chuyến du ngoạn.
Ở phía trước đoàn xe, Cố Trường Uyên cưỡi ngựa đi cạnh Tiêu Cảnh Hành.
Hai người gần như không nói chuyện.
Ánh mắt Cố Trường Uyên vẫn luôn quan sát bốn phía.
Kiếp trước, chuyến đi này vô cùng bình yên.
Ít nhất...
Trong ký ức của hắn là như vậy.
Chính vì thế, hắn càng không dám lơ là.
Tiêu Cảnh Hành nghiêng đầu nhìn hắn.
"Từ sáng tới giờ, ngươi đã nhìn quanh không dưới năm mươi lần."
"Lo lắng?"
"Ừ."
"Lần đầu tiên ta nghe ngươi thừa nhận mình lo lắng đến thế."
Cố Trường Uyên khẽ cười.
"Nếu ta đoán sai thì không sao. Nhưng nếu ta đoán đúng..."
Hắn không nói hết câu.
Tiêu Cảnh Hành cũng hiểu.
Nếu thật sự có người định hành động trong lễ săn, vậy từ lúc đoàn xe rời kinh thành, mọi chuyện đã bắt đầu.
Ở một nơi khác.
Tiêu Cảnh Du đứng trên sườn dốc, lặng lẽ nhìn xuống dòng suối.
Thuộc hạ thấp giọng hỏi:
"Điện hạ, có cần nhắc Tam điện hạ không?"
Tiêu Cảnh Du khẽ lắc đầu.
"Không cần."
Ánh mắt chàng dừng trên bóng dáng Thẩm Vãn Ý.
Khóe môi hơi cong lên.
Đột nhiên, ánh mắt chàng vô tình lướt qua bụi cây phía đối diện.
Nụ cười trên môi chợt nhạt đi.
Có người.
Trong bụi cây ấy vừa có người.
Rõ ràng đến mức...
Lá cây còn đang khẽ lay động.
Cùng lúc đó.
Cố Trường Uyên cũng ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn dừng đúng vị trí ấy.
Hai người đứng ở hai nơi khác nhau nhưng lại cùng nhìn về một hướng.
Chỉ là... không ai biết người kia cũng đã phát hiện.
Một cơn gió xuân thổi qua khu rừng.
Ở sâu trong bụi rậm, một bóng đen chậm rãi lùi lại.
Trong tay hắn là một chiếc cung ngắn, mũi tên đã lên dây từ rất lâu.
Nhưng cuối cùng... lại không b.ắ.n.
Hắn nhìn về phía Thẩm Vãn Ý thêm một lần nữa rồi quay người biến mất giữa rừng cây.
Không ai biết.
Lần thử đầu tiên của đối phương...
Đã thất bại.
