Hải Đường Trường An - Chương 19: Nguy Hiểm Cận Kề

Cập nhật lúc: 07/07/2026 15:07

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên giữa bãi cỏ.

Thẩm Vãn Ý mặc kỵ phục màu đỏ thẫm, mái tóc được buộc gọn sau đầu. Nàng kéo nhẹ dây cương, con ngựa lập tức bước ra khỏi chuồng trong tiếng cười của đám công t.ử đứng gần đó.

"Thẩm tiểu thư cũng biết cưỡi ngựa sao?"

Có người cất tiếng hỏi.

Nàng cười rất tự nhiên.

"Hồi nhỏ từng theo phụ thân đến trang viên, học được đôi chút."

Nói là "đôi chút", nhưng tư thế lên ngựa của nàng lại lưu loát hơn không ít tiểu thư thế gia. Điều ấy khiến Thẩm đại nhân đứng phía xa cũng bất ngờ.

Tiểu Đào còn chưa kịp nhắc nàng đi chậm, Thẩm Vãn Ý đã thúc nhẹ bụng ngựa.

Con ngựa cất vó chạy về phía bãi đất trống.

Đúng lúc ấy, Cố Trường Uyên và Tiêu Cảnh Hành vừa bước đến trước chuồng ngựa.

Người thị vệ vừa rồi chỉ vào một chiếc cọc gỗ.

"Chính là con này."

Ánh mắt Cố Trường Uyên lập tức nhìn theo hướng ngón tay.

Trên đồng cỏ, bóng dáng màu đỏ đã chạy xa hơn trăm trượng.

Mà sợi dây cương trong tay nàng... chính là sợi dây đã bị cắt gần đứt.

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

"Thẩm Vãn Ý!"

Tiếng gọi ấy vang lên rất lớn.

Nàng quay đầu theo phản xạ.

"Có chuyện gì..."

Lời còn chưa dứt.

"Rắc!"

Một tiếng nứt giòn vang lên.

Dây cương đột ngột đứt làm đôi.

Con ngựa như bị thứ gì kích thích, ngẩng cao đầu hí vang rồi lao thẳng về phía khu rừng phía trước.

Tiếng kinh hô nổi lên khắp doanh trại.

"Ngựa phát cuồng rồi!"

"Ngăn nó lại!"

Thẩm đại nhân tái mặt.

"Vãn Ý!"

Trên lưng ngựa, Thẩm Vãn Ý chỉ cảm thấy hai tai ù đi.

Hai bàn tay theo bản năng bấu c.h.ặ.t lấy yên cương còn sót lại. Con ngựa chạy càng lúc càng nhanh, mặt đất dưới chân chỉ còn là những vệt màu xanh lướt vụt qua.

Nàng từng học cưỡi ngựa.

Nhưng chưa từng gặp tình huống như thế này.

Điều đầu tiên nàng nghĩ tới không phải là nhảy xuống. Với tốc độ ấy, nếu ngã khỏi lưng ngựa, nhẹ thì gãy xương, nặng thì mất mạng.

Nàng cố ép mình bình tĩnh.

"Hít thở..."

"Đừng hoảng..."

Đúng lúc ấy, khóe mắt nàng nhìn thấy phía trước là một sườn dốc.

Nếu tiếp tục lao xuống... cả người và ngựa đều sẽ khó mà toàn mạng.

Ở trại săn, Cố Trường Uyên không hề do dự. Hắn giật mạnh dây cương, thúc chiến mã đuổi theo.

Tiêu Cảnh Hành cũng lập tức lên ngựa.

Hai người gần như xuất phát cùng một lúc.

Ở phía sau, Tiêu Cảnh Du nhìn theo bóng dáng đang lao đi.

Đầu ngón tay siết c.h.ặ.t.

Trong ký ức của chàng... kiếp trước không hề có chuyện này.

Nhưng nếu đã có người ra tay sớm hơn, vậy chàng cũng không cần tiếp tục đứng ngoài nữa.

Tiêu Cảnh Du quay sang thuộc hạ.

"Đội cấm vệ thứ ba."

"Chặn kín cửa rừng phía bắc."

Thuộc hạ giật mình.

"Điện hạ?"

"Đi đi."

Thuộc hạ không dám hỏi thêm, lập tức dẫn người rời đi.

Tiếng gió rít bên tai, khoảng cách giữa Cố Trường Uyên và Thẩm Vãn Ý dần được rút ngắn.

"Đừng nhìn xuống!"

Hắn lớn tiếng.

"Giữ thăng bằng!"

Thẩm Vãn Ý nghe thấy giọng hắn.

Không hiểu vì sao chỉ trong khoảnh khắc ấy, trái tim vốn hoảng loạn của nàng lại bình tĩnh hơn rất nhiều.

Nàng siết c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, cố giữ thân người áp sát lưng ngựa.

Cố Trường Uyên âm thầm thở phào.

May mà nàng đủ bình tĩnh. Nếu đổi thành người khác, e rằng đã sớm ngã khỏi lưng ngựa rồi.

Nhưng đúng lúc ấy, một mũi tên đột nhiên xé gió lao tới.

Không nhắm vào người mà nhắm vào chân sau của con ngựa.

Đồng t.ử Cố Trường Uyên co rút lại.

"Lại là kẻ đó!"

Hắn gần như gầm lên.

Tiêu Cảnh Hành lập tức quay đầu.

Chỉ thấy trong rừng sâu, một bóng đen vừa lóe lên rồi biến mất.

Không chút do dự, Tiêu Cảnh Hành đổi hướng ngựa.

"Để ta!"

Tiếng vó ngựa nhanh ch.óng mất hút giữa rừng.

Mũi tên cắm phập vào bắp chân con ngựa, con vật đau đớn hí vang.

Thay vì dừng lại, nó càng phát cuồng hơn, lao thẳng về phía sườn dốc.

Khoảng cách chỉ còn mười mấy trượng.

Cố Trường Uyên biết...

Không kịp nữa rồi.

Nếu cứ cố chấp đuổi theo, hai người đều sẽ rơi xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn chỉ còn một lựa chọn.

Hắn đứng bật trên lưng chiến mã, mượn lực bàn đạp, cả người lao thẳng sang phía trước.

Thẩm Vãn Ý chỉ kịp cảm thấy một bàn tay ôm c.h.ặ.t lấy eo mình.

Ngay sau đó, thân thể hai người đồng thời rời khỏi lưng ngựa.

Lăn xuống sườn cỏ bên cạnh.

Con ngựa mất người điều khiển vẫn lao về phía trước.

Một tiếng động lớn vang lên, nó cùng chiếc yên ngựa đ.â.m vào thân cây cổ thụ rồi ngã gục.

Khắp bãi săn chìm trong im lặng.

Cố Trường Uyên chống một tay xuống đất.

Cánh tay trái của hắn bị đá cứa thành một vệt dài, m.á.u chảy dọc theo cổ tay.

Nhưng điều đầu tiên hắn làm vẫn là nhìn người đang nằm gọn trong lòng mình.

"Muội có bị thương không?"

Thẩm Vãn Ý còn chưa kịp hoàn hồn, một lúc lâu sau mới lắc đầu.

"...Không."

Nàng nhìn bàn tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy mình rồi nhìn khuôn mặt đầy bụi đất của Cố Trường Uyên.

Trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh của hắn...

Lần đầu tiên nàng nhìn thấy sự sợ hãi rõ ràng đến vậy.

Không phải vì chính hắn, mà là vì nàng.

Thẩm Vãn Ý khẽ c.ắ.n môi.

Nhẹ giọng nói:

"Cố Trường Uyên... Huynh lại cứu ta lần nữa rồi."

Cố Trường Uyên không đáp, bởi hắn biết rất rõ.

Kiếp này, hắn cứu được.

Nhưng kiếp trước...

Người cần cứu nhất.

Hắn lại đến quá muộn.

Ở phía xa.

Tiêu Cảnh Du lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

Chàng nhìn vệt m.á.u trên cánh tay Cố Trường Uyên rồi khẽ buông lỏng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t.

Rất tốt.

Lần này...

Nàng vẫn còn sống.

Chỉ cần nàng còn sống thì những chuyện khác, chàng có thể từ từ tính tiếp.

Đúng lúc ấy, một cấm vệ chạy đến quỳ xuống.

"Điện hạ."

"Phía bắc khu rừng..."

"Tam điện hạ đã bắt được một người."

Tiêu Cảnh Du chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt vốn ôn hòa bỗng lạnh đi vài phần.

"Đừng để hắn c.h.ế.t."

"Ta muốn tự mình thẩm vấn."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.