Hải Đường Trường An - Chương 18: Mũi Tên Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 07/07/2026 14:04
Đoàn xe ngựa đến bãi săn Xuân Sơn vào đầu giờ Ngọ.
Trại săn của hoàng thất đã được dựng từ ba ngày trước. Từng dãy lều lớn nhỏ nối nhau men theo chân núi, cờ hiệu của các thế gia tung bay trong gió xuân. Xa hơn nữa là khu rừng săn b.ắ.n trải dài đến tận sườn núi phía bắc, nơi cây cối rậm rạp đến mức ánh mặt trời cũng khó xuyên qua.
Sau khi an trí xong chỗ nghỉ, tiếng trống tập hợp rất nhanh vang lên giữa trại săn.
Hoàng đế đích thân chủ trì lễ tế đầu xuân.
Theo nghi lễ của Đại Ninh, trước khi bước vào cuộc săn, các hoàng t.ử và công t.ử thế gia đều phải b.ắ.n một mũi tên về phía núi Xuân Sơn, tượng trưng cho việc cầu mong quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa.
Thẩm Vãn Ý đứng phía sau Thẩm đại nhân, tò mò nhìn khắp nơi.
Đây là lần đầu tiên nàng đến trại săn của hoàng gia.
Mọi thứ đối với nàng đều mới mẻ.
Nhất là dãy chuồng ngựa phía tây.
Những con chiến mã cao lớn, lông bóng mượt, thi thoảng lại hí vang một tiếng khiến đôi mắt nàng sáng rực.
"Nếu được cưỡi thử một vòng thì tốt biết mấy."
Tiểu Đào nghe vậy liền vội vàng kéo tay áo nàng.
"Tiểu thư, người đừng nghĩ nữa. Lão gia mà biết..."
Thẩm Vãn Ý bật cười.
"Ta chỉ nói vậy thôi."
Nói là nói vậy.
Nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi đàn ngựa.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một giọng nói trầm ổn.
"Nếu thích thì đợi sau khi lễ tế kết thúc, ta đưa tiểu thư đi xem."
Thẩm Vãn Ý giật mình quay đầu.
Là Tiêu Cảnh Hành.
Hôm nay chàng không mặc trường bào trắng như lần gặp ở t.ửu lâu mà thay bằng bộ kỵ phục màu xanh đậm, cổ tay bó gọn, bên hông đeo trường kiếm. Vẻ ôn hòa thường ngày vẫn còn, nhưng nhiều hơn vài phần khí khái của người luyện võ.
Thẩm Vãn Ý mỉm cười.
"Tam điện hạ."
Tiêu Cảnh Hành gật đầu.
"Đừng gọi ta là điện hạ."
"Nơi này không phải trong cung."
"Nếu không ngại, tiểu thư có thể gọi ta là Tiêu công t.ử."
Hai người trò chuyện rất tự nhiên.
Ở phía xa, Cố Trường Uyên vô thức nhìn sang.
Ánh mắt hắn dừng lại trên nụ cười của Thẩm Vãn Ý.
Rồi lại chuyển sang Tiêu Cảnh Hành.
Kiếp trước...
Hai người cũng từng quen biết như vậy sao?
Hắn cố nhớ.
Nhưng hoàn toàn không có ấn tượng.
Có lẽ vì khi ấy hắn chưa từng để tâm.
Hoặc cũng có thể...
Đó là một thay đổi khác sau khi hắn trọng sinh.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.
Không phải ghen, mà là bất an.
Bởi hắn phát hiện càng ngày càng có nhiều chuyện không còn giống ký ức của mình.
Tiếng trống lớn vang lên ba hồi.
Toàn bộ trại săn lập tức im lặng.
Hoàng đế bước lên tế đài.
Sau bài tế dài gần một khắc, các hoàng t.ử lần lượt tiến lên thực hiện nghi lễ.
Nhị hoàng t.ử Tiêu Cảnh Du là người đầu tiên.
Chàng nhận lấy trường cung từ nội thị, kéo dây không chút do dự.
Mũi tên rời cung.
Xé gió lao thẳng lên vách núi phía trước.
Một tiếng "phập" vang lên.
Mũi tên cắm chính giữa hồng tâm.
Tiếng reo hò lập tức nổi lên khắp trường săn.
Các quan viên đều không tiếc lời khen ngợi.
Tiêu Cảnh Du chỉ mỉm cười nhạt, đưa cung trả lại cho nội thị.
Ánh mắt chàng vô tình lướt qua đám đông, dừng lại trên người Thẩm Vãn Ý.
Chỉ một thoáng rồi rời đi, nhanh đến mức chẳng ai để ý.
Ngoại trừ... Cố Trường Uyên.
Hắn khẽ nhíu mày.
Trong ký ức của hắn, Nhị hoàng t.ử của kiếp trước, ngay tại thời điểm này chưa từng chú ý đến nàng nhiều như vậy.
Hay là... do hắn nghĩ nhiều?
Đến lượt Tiêu Cảnh Hành.
Khác với hoàng huynh, chàng b.ắ.n rất tùy ý.
Mũi tên chỉ cắm vào vòng thứ ba của bia ngắm.
Tiếng cười lập tức vang lên từ hàng ghế của các hoàng t.ử.
Tiêu Cảnh Hành cũng không bận tâm. Chàng phủi tay, cười nói:
"Nhi thần vốn không giỏi b.ắ.n cung."
Hoàng đế nghe vậy cũng chỉ cười trừ, không trách phạt.
Thẩm Vãn Ý đứng phía dưới nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Rõ ràng hôm trước leo cây nhanh như vậy. Sao b.ắ.n cung lại kém thế?"
Tiểu Đào phì cười.
"Tiểu thư nói nhỏ thôi."
Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Hành như nghe thấy.
Chàng quay đầu nhìn xuống, khóe môi khẽ cong lên.
Thẩm Vãn Ý lập tức chột dạ. Nàng vội giả vờ ngẩng đầu ngắm mây, làm như chưa từng nói gì.
Sau nghi lễ, các thế gia bắt đầu chia thành từng nhóm chuẩn bị tiến vào khu săn ngoài.
Cố Trường Uyên vừa kiểm tra lại dây cương thì một thị vệ của Đại Lý Tự bước nhanh tới.
"Cố công t.ử."
"Có chuyện gì?"
Người kia nhìn quanh rồi hạ thấp giọng.
"Thuộc hạ vừa phát hiện... hai con ngựa trong chuồng đã bị kẻ nào đó động tay vào."
Động tác của Cố Trường Uyên khựng lại.
"Ngựa của ai?"
"Hiện vẫn chưa xác định."
"Nhưng..."
Thị vệ lấy trong tay áo ra một mảnh dây cương đã bị cắt gần đứt.
"Chỉ cần phi nước đại, nó sẽ đứt ngay."
Ánh mắt Cố Trường Uyên lập tức lạnh đi.
Nếu chuyện này xảy ra giữa khu săn...
Người cưỡi ngựa gần như chắc chắn sẽ bỏ mạng.
Hắn nhận lấy đoạn dây cương, đang định quay người đi kiểm tra thì phía sau bỗng vang lên giọng nói của Tiêu Cảnh Hành.
"Có chuyện gì?"
Cố Trường Uyên đưa mảnh dây cho chàng.
Tiêu Cảnh Hành chỉ nhìn một cái, sắc mặt cũng thay đổi.
Hai người gần như đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía chuồng ngựa.
Đúng lúc ấy...
Một bóng người mặc váy đỏ đã tung mình lên lưng ngựa.
Thẩm Vãn Ý cười rạng rỡ quay đầu về phía Thẩm đại nhân.
"Phụ thân! Con đi dạo một vòng rồi về!"
Khoảnh khắc nhìn thấy con ngựa nàng cưỡi, sắc mặt Cố Trường Uyên trắng bệch.
Bởi trên yên ngựa...
Chính là sợi dây cương đã bị đ.á.n.h tráo.
