Hải Đường Trường An - Chương 28: Chân Tướng Dưới Mặt Hồ

Cập nhật lúc: 09/07/2026 16:00

Buổi sáng hôm sau, bầu không khí trong Đại Lý Tự nặng nề hơn thường ngày.

Mưa xuân đã tạnh từ lúc rạng đông, nhưng nền gạch trong sân vẫn còn ướt nước. Từng tốp nha dịch ra vào liên tục, ai nấy đều mang theo vẻ mặt khẩn trương. Từ đêm qua, sau khi lần ra dấu vết của Tề phủ, toàn bộ hồ sơ của vụ án được chuyển đến thư phòng phía đông để đối chiếu lần cuối.

Triệu bộ đầu bước nhanh vào phòng, trên tay cầm một quyển sổ ghi chép.

"Điện hạ, đã cho mời Triệu tiểu thư."

Tiêu Cảnh Hành đặt chén trà xuống.

"Triệu tiểu thư đồng ý đến?"

Triệu bộ đầu khẽ lắc đầu.

"Ban đầu cô ấy không chịu, nhưng khi nghe nói vụ án đã điều tra đến Tề phủ, nàng lập tức đổi ý."

Cố Trường Uyên vẫn đứng trước giá sách, ánh mắt không hề rời khỏi tấm bản đồ trải trên bàn.

Hắn biết, Nếu Triệu Uyển Thanh thật sự có liên quan, hôm nay mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Nửa canh giờ sau.

Triệu tiểu thư được đưa vào Đại Lý Tự.

So với lần gặp ở Yến hội Hải Đường, nàng gầy đi trông thấy. Gương mặt vốn thanh tú giờ chỉ còn lại vẻ tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe như đã nhiều đêm không ngủ.

Tiêu Cảnh Hành ra hiệu cho nha dịch lui xuống.

"Triệu tiểu thư, bổn vương chỉ hỏi một câu."

"Hôm Yến hội Hải Đường... cô thật sự trượt chân sao?"

Triệu Uyển Thanh siết c.h.ặ.t ống tay áo.

Một lúc rất lâu vẫn không trả lời.

Cho đến khi Cố Trường Uyên chậm rãi đặt lên bàn chiếc trâm bạch ngọc đã được tìm thấy.

Ánh mắt nàng khẽ run lên, nước mắt gần như lập tức rơi xuống.

"Ta... ta không cố ý..."

Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.

"Vậy vì sao cô phải làm thế?"

Triệu tiểu thư c.ắ.n môi đến bật m.á.u.

"Ba ngày trước yến hội... có người bắt cóc đệ đệ ta."

Trong thư phòng bỗng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa nhỏ rơi ngoài mái hiên.

Nàng nghẹn ngào kể tiếp.

"Người đó nói... nếu ta không làm theo lời hắn... đệ ấy sẽ không thể trở về được nữa."

Tiêu Cảnh Hành khẽ cau mày.

"Hắn bảo cô làm gì?"

"Chỉ bảo ta... đúng giữa lúc yến hội... phải giả vờ nhảy xuống hồ, nhất định phải khiến tất cả mọi người chạy đến."

Quả nhiên, đúng như suy đoán. Vụ rơi xuống nước chỉ là màn kịch để che mắt.

Cố Trường Uyên hỏi tiếp:

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Triệu tiểu thư lắc đầu.

"Trước khi rời đi, hắn còn đưa cho ta một vật."

Nói đến đây, nàng từ từ lấy từ trong tay áo ra một túi gấm đã cũ.

"Túi gấm này?"

"Ta chưa từng mở ra, bởi hắn dặn... dù xảy ra chuyện gì cũng không được để người khác nhìn thấy."

Tiêu Cảnh Hành nhận lấy.

Bên trong không phải vàng bạc, mà là… một chiếc chìa khóa bằng đồng.

Triệu bộ đầu lập tức kinh ngạc.

"Đây..."

Cố Trường Uyên cầm chiếc chìa khóa, nhẹ nhàng đặt vào ổ khóa của chiếc hộp gỗ.

Một tiếng "cạch" rất nhỏ vang lên.

Trong phòng bỗng chìm vào im lặng.

Thì ra... ngay từ đầu, chiếc hộp vốn có chìa khóa, Thẩm Vãn Ý chỉ vô tình mở được cơ quan bí mật mà thôi.

Tiêu Cảnh Hành khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn.

"Nếu chìa khóa vẫn còn trong người cô... vậy tại sao lúc ấy không ai tới lấy?"

Triệu tiểu thư lắc đầu.

"Không, nó thực ra không còn nữa."

"Hôm ta được cứu lên bờ... nó đã biến mất."

Cố Trường Uyên khẽ ngẩng đầu.

"Biến mất?"

"Đúng."

"Thế nhưng hôm sau, nó lại xuất hiện trong phòng ta."

Mọi người đều sững lại.

"Xuất hiện?"

Nàng gật đầu.

"Có người đặt nó trên bàn, còn để lại một tờ giấy. Từ nay về sau... hãy coi như chưa từng gặp."

Triệu bộ đầu lập tức sai người lục soát Triệu phủ.

Đến giữa giờ Ngọ, một nha dịch hớt hải chạy về.

"Đại nhân! Tìm được rồi!"

Trong tay hắn là một mảnh giấy đã úa vàng.

Nét chữ trên đó hoàn toàn trùng khớp với những ghi chép thu được từ tiệm cầm đồ Vĩnh An.

Tiêu Cảnh Hành đọc xong, vẻ mặt dần trầm xuống.

"Đây là b.út tích của quản gia Tề phủ."

Triệu bộ đầu ngạc nhiên.

"Sao có thể?"

Tiêu Cảnh Hành không đáp.

Chàng lập tức dẫn người bao vây Tề phủ.

Khi đoàn người đến nơi, vị quản gia già đã ngồi chờ sẵn trong thư phòng. Ông ta không hề chống cự, cũng không hề bỏ chạy, chỉ lặng lẽ rót trà.

Như thể đã biết trước sẽ có ngày hôm nay.

Tiêu Cảnh Hành đặt toàn bộ chứng cứ lên bàn.

"Ngươi còn gì để nói?"

Quản gia nhìn từng món đồ rồi khẽ cười.

"Nhiều năm như vậy... cuối cùng vẫn có người lần được tới đây."

Triệu bộ đầu quát lớn.

"Ngươi thừa nhận rồi sao?"

"Thừa nhận."

Ông ta bình thản đáp.

"Người sai khiến Triệu tiểu thư."

"Là ta."

"Người g.i.ế.c chưởng quầy."

"Cũng là ta."

"Người lập ra Hải Vân tiêu cục."

"Là ta."

Trong phòng bỗng chốc yên lặng.

Nếu như vậy thì thật quá dễ dàng.

Dễ đến mức ngay cả Cố Trường Uyên cũng cảm thấy bất thường.

Hắn nhìn chằm chằm người đối diện.

"Chỉ bằng một mình ngươi?"

Quản gia bật cười.

"Đương nhiên là không. Nhưng... ngươi sẽ không bao giờ tìm được người còn lại."

Dứt lời, ông ta bất ngờ c.ắ.n mạnh vào răng hàm, m.á.u đen lập tức tràn ra nơi khóe miệng.

Triệu bộ đầu lao tới.

"Ngăn hắn lại!"

Thế nhưng đã quá muộn, quản gia ngã xuống nền đất, hơi thở tắt hẳn.

Trước khi nhắm mắt, ông ta vẫn nhìn về phía Cố Trường Uyên, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy châm chọc.

"Các ngươi...vẫn chậm..."

"...một bước..."

Chiều hôm ấy, Đại Lý Tự khép lại hồ sơ.

Hung thủ trực tiếp đã c.h.ế.t.

Toàn bộ chứng cứ đều dừng lại ở quản gia Tề phủ.

Muốn buộc tội Tề các lão.

Vẫn còn thiếu một mắt xích quyết định.

Tiêu Cảnh Hành khép hồ sơ lại, khẽ thở dài.

"Vụ án này... đến khi nào mới có kết thúc đây?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.