Hải Đường Trường An - Chương 29: Nước Cờ Sau Cùng

Cập nhật lúc: 09/07/2026 16:01

Buổi chầu sáng hôm sau, điện Thái Hòa hiếm khi đông đủ văn võ bá quan như vậy.

Tin tức về vụ án của tiệm cầm đồ Vĩnh An và cái c.h.ế.t của vị quản gia Tề phủ đã lan ra khắp kinh thành từ tối qua. Tuy chưa có ai dám bàn tán công khai, nhưng ai cũng hiểu, lần này Đại Lý Tự đã chạm đến một nhân vật không hề tầm thường.

Trong hàng quan văn, Tề các lão vẫn đứng ở vị trí đầu tiên.

Ông mặc triều phục màu tím sẫm, mái tóc đã điểm bạc nhưng lưng vẫn thẳng tắp. Gương mặt hiền hòa như thường ngày, thậm chí còn mỉm cười chào hỏi vài vị đại thần vừa bước vào điện, hoàn toàn không giống một người vừa bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ án lớn.

Cố Trường Uyên đứng ở cuối hàng võ quan, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của ông.

Kiếp trước, hắn từng gặp Tề các lão không ít lần.

Ông ta luôn như vậy.

Điềm tĩnh, ôn hòa.

Giống như trên đời này không có chuyện gì đủ để khiến ông ta mất bình tĩnh.

Chính điều đó mới đáng sợ.

Một người có thể che giấu cảm xúc suốt mấy chục năm, tuyệt đối sẽ không dễ dàng để lộ sơ hở chỉ vì một vụ án.

Tiếng thái giám truyền lệnh vang lên.

"Bệ hạ giá lâm!"

Tất cả bá quan đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Sau khi miễn lễ, Hoàng đế đưa mắt nhìn khắp đại điện rồi chậm rãi lên tiếng.

"Nghe nói Đại Lý Tự vừa phá được một vụ án lớn."

Ánh mắt của mọi người lập tức hướng về phía Tiêu Cảnh Hành. Chàng bước lên một bước, chắp tay hành lễ.

"Khởi bẩm phụ hoàng, vụ án đã có tiến triển."

"Dựa trên lời khai cùng chứng cứ thu được tại Tề phủ, nhi thần xác định quản gia Tề phủ chính là người đứng sau việc uy h.i.ế.p Triệu tiểu thư, sát hại chưởng quầy Vĩnh An và nhiều lần tìm cách che giấu chiếc hộp mang dấu hải đường."

Hoàng đế gật đầu.

"Còn kẻ chủ mưu?"

Tiêu Cảnh Hành hơi khựng lại.

"Nhi thần... vẫn đang điều tra."

Trong điện lập tức im lặng.

Một lát sau, Tề các lão chậm rãi bước ra khỏi hàng.

"Bệ hạ, thần có một điều muốn bẩm báo."

Giọng nói của ông vẫn ôn hòa như mọi khi.

Hoàng đế khẽ gật đầu.

"Ái khanh nói đi."

Tề các lão cúi người.

"Quản gia trong phủ thần quả thật đã theo hầu thần hơn hai mươi năm. Nhưng từ ba năm trước, hắn lấy cớ tuổi cao sức yếu nên xin thôi quản việc trong phủ. Thần thấy hắn có công nhiều năm nên vẫn để hắn ở lại dưỡng lão. Chỉ là không ngờ..."

Ông khẽ thở dài.

"Hắn lại âm thầm làm ra những chuyện như vậy."

Nói đến đây, ông quay sang Tiêu Cảnh Hành.

"Tam điện hạ, thần xin nhận tội vì không quản được gia nhân trong phủ. Nếu Đại Lý Tự muốn khám xét phủ của thần, thần tuyệt đối không ngăn cản."

Lời vừa dứt, cả đại điện đều xôn xao.

Ngay cả vài vị đại thần vốn nghi ngờ Tề các lão cũng không khỏi d.a.o động.

Cố Trường Uyên khẽ siết tay trong tay áo.

Quả nhiên... ông ta đã có chuẩn bị từ trước.

Hoàng đế nhìn Tiêu Cảnh Hành.

"Đại Lý Tự đã khám xét chưa?"

"Khởi bẩm phụ hoàng, đã khám xét qua."

"Có phát hiện gì không?"

Tiêu Cảnh Hành lặng đi một nhịp.

"...Không có phát hiện gì."

Tề các lão khẽ mỉm cười, nụ cười ấy rất nhẹ nhưng lại khiến Cố Trường Uyên cảm thấy lạnh sống lưng.

Ông ta biết.

Biết Đại Lý Tự sẽ đến.

Biết họ sẽ tìm cái gì.

Thậm chí... có lẽ ngay từ lúc chiếc hộp được mở, ông ta đã bắt đầu dọn sạch mọi dấu vết.

Đúng lúc ấy, một vị ngự sử bước ra khỏi hàng.

"Khởi bẩm bệ hạ, nếu quản gia đã nhận tội, vụ án cũng đã có hung thủ. Thần cho rằng không nên vì việc của một hạ nhân mà khiến bá quan trong triều nghi kỵ lẫn nhau."

Không ít người lập tức phụ họa.

"Thần tán thành."

"Thần cũng tán thành."

Chỉ trong chốc lát, cục diện vốn nghiêng về Đại Lý Tự bỗng đảo ngược.

Tiêu Cảnh Hành nhìn khắp triều đình.

Cuối cùng mới hiểu.

Đây mới là điều đáng sợ nhất của Tề các lão.

Ông ta không cần tự mình biện giải, chỉ cần đứng yên thì sẽ có người thay ông nói.

Hoàng đế trầm ngâm hồi lâu rồi lên tiếng.

"Vụ án tiếp tục giao cho Đại Lý Tự điều tra. Nhưng... trước khi có chứng cứ xác thực, không ai được phép vu cáo trọng thần trong triều."

"Tuân chỉ."

Sau khi tan triều, Cố Trường Uyên và Tiêu Cảnh Hành cùng rời khỏi điện Thái Hòa.

Đi được một đoạn, Tiêu Cảnh Hành mới cười khổ.

"Chúng ta thua một nước rồi."

Cố Trường Uyên lắc đầu.

"Không, chúng ta chỉ vừa bước vào ván cờ của ông ta mà thôi."

Hắn dừng chân nơi hành lang đá trắng, nhìn bóng lưng Tề các lão đang chậm rãi bước xuống bậc thềm.

Người đàn ông tóc bạc ấy bỗng khựng lại.

Ông ta quay đầu, ánh mắt bình thản nhìn thẳng về phía Cố Trường Uyên.

Khoảng cách giữa hai người rất xa, nhưng Cố Trường Uyên có cảm giác như đối phương đang nói với mình:

"Cuối cùng cũng gặp được ngươi."

Tề các lão khẽ gật đầu, rồi xoay người rời đi. Chỉ còn Cố Trường Uyên đứng lặng tại chỗ.

Đó không phải ánh mắt của một người vừa thoát khỏi hiềm nghi.

Mà là ánh mắt của một kỳ thủ đang nhìn đối thủ đầu tiên đủ tư cách ngồi xuống cùng bàn cờ.

Ở một góc khác của hoàng cung.

Tiêu Cảnh Du đứng trong thư phòng của mình.

Thuộc hạ đặt lên bàn một quyển sổ dày đã ngả màu.

"Điện hạ, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong."

Tiêu Cảnh Du lật vài trang.

Đó không phải hồ sơ vụ án Hải Đường, cũng không phải danh sách trong chiếc hộp gỗ.

Mà là... sổ ghi chép quân lương của ba năm trước.

Khóe môi chàng khẽ nhếch lên.

"Đã đến lúc... đổi người đ.á.n.h ván cờ này rồi."

Ánh nến khẽ lay động.

Không ai biết rằng, từ đầu đến cuối, Nhị hoàng t.ử chưa từng điều tra vụ án Hải Đường.

Điều chàng điều tra...

Là đường lui cuối cùng của Tề các lão.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.