Hải Đường Trường An - Chương 32: Người Rời Khỏi Biệt Viện
Cập nhật lúc: 10/07/2026 05:00
Cơn mưa xuân vừa dứt, bầu trời Trường An phủ một màu xanh nhạt hiếm thấy.
Trong thư phòng Đại Lý Tự, lư hương trên bàn vẫn tỏa ra từng làn khói mỏng. Cố Trường Uyên và Tiêu Cảnh Hành đều không mở lời, ánh mắt cùng dừng trên thiếu nữ đang đứng trước mặt.
Triệu Uyển Thanh siết c.h.ặ.t hai bàn tay đến trắng bệch.
Tiêu Cảnh Hành khẽ đẩy chén trà về phía nàng.
"Triệu tiểu thư, hôm nay cô nói mình nhớ ra một chuyện. Nếu chuyện ấy có liên quan đến vụ án, xin cứ nói."
Triệu Uyển Thanh nhìn chằm chằm mặt nước trong chén trà, hồi lâu mới cất giọng.
"Hôm Yến hội Hải Đường..."
Thời gian như quay ngược về buổi trưa hôm ấy.
Biệt viện Hải Đường đông nghịt người.
Triệu Uyển Thanh vừa đi đến hành lang phía tây thì có một nha hoàn xa lạ lướt qua bên cạnh.
Lúc hai người vai chạm vai, nha hoàn ấy chỉ nói rất nhỏ.
"Đệ đệ cô, đang ở trong tay chủ nhân."
"Đến hồ."
Chỉ sáu chữ nhưng đã khiến toàn thân nàng lạnh toát. Nàng biết, đó vừa là uy h.i.ế.p mà cũng vừa là mệnh lệnh.
Nếu không làm theo... đệ đệ nàng sẽ c.h.ế.t.
Triệu Uyển Thanh mở mắt, giọng nói đã nghẹn lại.
"Ta đứng ở mép hồ, đợi đúng thời điểm rồi tự mình nhảy xuống."
Tiêu Cảnh Hành hỏi:
"Lúc ấy cô nhìn thấy ai?"
Triệu Uyển Thanh lắc đầu.
"Không nhìn rõ, nhưng... ngoài hồ có rất nhiều người chạy đến cứu ta. Và không ai để ý …ở cổng sau biệt viện, có một chiếc xe ngựa đã âm thầm rời đi."
Cố Trường Uyên lập tức ngẩng đầu.
"Cô chắc chứ?"
"Chắc."
"Ta vừa rơi xuống nước đã nhìn thấy."
"Bởi vì... nó đi đúng hướng ta đang nhìn."
Trong thư phòng lập tức im lặng, Tiêu Cảnh Hành nhanh ch.óng trải bản đồ biệt viện lên bàn.
"Cổng sau..."
"Nối thẳng ra đường quan đạo."
"Muốn rời kinh cũng được, muốn vào thành cũng được."
Tiêu Cảnh Hành chợt hỏi về cây trâm.
Triệu Uyển Thanh khẽ lắc đầu.
"Ta thật sự không biết. Ta cố tình làm rơi chiếc trâm dưới gốc liễu như lời dặn. Nhưng sau khi mọi người đưa ta lên bờ... nó đã bị tráo đổi."
Cố Trường Uyên khẽ nhíu mày.
Nếu vậy, đổi trâm... là chuyện xảy ra trong lúc hỗn loạn.
Người đổi trâm, rất có thể chính là người đã lên chiếc xe ngựa kia.
Đúng lúc ấy, một nha dịch bước nhanh vào.
"Điện hạ, bên ngoài có người cầu kiến."
"Ai?"
"Là một lão đ.á.n.h xe, ông ấy nói rằng... hôm Yến hội Hải Đường, ông ta từng chở khách đến biệt viện."
Cả ba người đồng thời nhìn nhau.
Tiêu Cảnh Hành lập tức đứng dậy.
"Cho vào."
Không lâu sau, một lão nhân tóc đã bạc quá nửa bước vào thư phòng, ông vừa nhìn thấy Triệu tiểu thư thì sắc mặt lập tức thay đổi.
"Tiểu... tiểu thư..."
Triệu Uyển Thanh cũng sửng sốt.
"Là ông?"
Lão nhân cúi đầu thật thấp.
"Ta biết mình có tội, nhưng ta không thể giấu thêm nữa. Hôm ấy... ta chính là người đ.á.n.h chiếc xe ngựa rời khỏi biệt viện."
Không khí trong thư phòng chợt đông cứng.
Tiêu Cảnh Hành hỏi ngay:
"Người trên xe là ai?"
Lão nhân lắc đầu.
“Ta không biết. Từ đầu đến cuối, người đó đều ngồi trong xe. Ngay cả lúc xuống xe, hắn cũng chưa từng để lộ mặt."
Cố Trường Uyên hỏi tiếp:
"Vậy ông biết điều gì?"
Lão nhân chậm rãi quỳ xuống, giọng nói run rẩy.
"Ta chỉ nhớ, trên cổ tay người đó... có một hình xăm, một đóa... hải đường."
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Cố Trường Uyên và Tiêu Cảnh Hành cùng thay đổi.
Dấu hải đường.
Lại là hải đường.
Từ chiếc hộp.
Đến phong thư.
Đến dấu sáp.
Rồi bây giờ...
Là một hình xăm.
Điều đó chứng minh một chuyện.
Tề các lão đã xây dựng được cho mình một tổ chức bí mật, lấy hoa hải đường làm dấu hiệu nhận biết.
Đêm xuống, trong Tề phủ.
Một hắc y nhân quỳ trước thư phòng.
"Đại nhân, tên đ.á.n.h xe... đã khai ra hết."
Tề các lão vẫn ung dung cắt tỉa một chậu lan. Ông không hề ngẩng đầu, chỉ bình thản hỏi:
"Đã nói đến hình xăm chưa?"
"...Rồi."
Khóe môi Tề các lão chậm rãi cong lên.
"Tốt, đó vốn là điều ta muốn bọn họ biết. Nếu không... làm sao bọn họ tìm được nơi thật sự nên đến?"
Ông nhẹ nhàng đặt chiếc kéo xuống, ánh mắt dừng trên đóa lan vừa nở.
"Truyền lệnh cho tất cả thuộc hạ để chuẩn bị."
"Con cá... sắp tự c.ắ.n câu rồi."
