Hải Đường Trường An - Chương 33: Cái Bẫy Dưới Chân Núi
Cập nhật lúc: 10/07/2026 05:01
Đêm ấy, trăng non bị mây đen che khuất, cả kinh thành chìm trong màn sương mỏng.
Trong thư phòng Đại Lý Tự, ngọn nến đã cháy gần hết. Trên bàn là tấm bản đồ ngoại ô phía nam kinh thành, nơi lão đ.á.n.h xe vừa khai rằng đã đưa vị khách bí ẩn đến sau khi rời khỏi biệt viện Hải Đường.
Tiêu Cảnh Hành dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên một điểm trên bản đồ.
"Làng Thanh Khê."
"Lão đ.á.n.h xe nói chỉ đưa người đến chân núi rồi quay về."
"Bên trong còn có đường mòn."
Cố Trường Uyên khẽ gật đầu.
"Làng này cách kinh thành không xa, nhưng địa thế hiểm trở. Nếu muốn giấu người hoặc giấu đồ, quả thật rất thích hợp."
Canh ba, Một đội người của Đại Lý Tự âm thầm rời khỏi kinh thành.
Tiêu Cảnh Hành chỉ mang theo hơn mười tâm phúc.
Không cờ hiệu.
Không áo giáp.
Tất cả đều thay thường phục.
Con đường lên núi quanh co, hai bên cây cối um tùm. Sau cơn mưa, mặt đất còn hơi trơn, tiếng vó ngựa bị lớp bùn mềm nuốt gần hết.
Đi được gần nửa canh giờ, người dẫn đường bỗng dừng lại.
"Điện hạ, phía trước có ánh lửa."
Mọi người lập tức xuống ngựa.
Cố Trường Uyên ra hiệu im lặng rồi cùng Tiêu Cảnh Hành men theo triền núi tiến lên.
Qua một rừng trúc, một căn nhà gỗ hiện ra.
Không lớn.
Nhưng bên ngoài lại có dấu vết người canh gác.
Tiêu Cảnh Hành khẽ cau mày.
"Quả nhiên có người."
Cố Trường Uyên không đáp, ánh mắt hắn chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh.
Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức bất thường.
Ngay lúc ấy, một tiếng "rẹt" chợt vang lên. Mũi tên xé gió lao thẳng về phía Tiêu Cảnh Hành.
"Cẩn thận!"
Cố Trường Uyên gần như phản ứng theo bản năng.
Thanh kiếm lập tức rút khỏi vỏ.
"Keng!"
Mũi tên bị đ.á.n.h lệch, cắm mạnh vào thân cây phía sau.
Ngay sau đó, tiếng dây cung liên tiếp vang lên từ bốn phía.
"Tất cả mau lùi lại!"
Tiêu Cảnh Hành quát lớn.
Trong bóng tối, hơn hai mươi hắc y nhân đồng loạt xuất hiện.
Hiển nhiên... đây là một cái bẫy.
Trận giao đấu diễn ra cực nhanh. Cố Trường Uyên vừa đỡ một nhát đao, vừa lùi về sát Tiêu Cảnh Hành.
"Người của chúng đông hơn dự tính."
Tiêu Cảnh Hành cười nhạt.
"May là ta cũng không mang ít người."
Ngay khi lời vừa dứt, từ phía sau cánh rừng, hàng loạt binh lính bất ngờ xuất hiện.
Hai bên lập tức giao chiến, ánh lửa bùng lên giữa màn đêm, tiếng binh khí va chạm vang vọng khắp sườn núi.
Nhưng điều khiến Cố Trường Uyên để ý nhất... lại không phải đám sát thủ.
Mà là căn nhà gỗ.
Từ đầu đến cuối không một ai bước ra. Giống như... bên trong vẫn còn thứ gì đó quan trọng hơn cần che dấu.
Hắn lập tức quay sang Tiêu Cảnh Hành.
"Ta vào trong xem thử, ngài cố thủ ở bên ngoài.”
Hai người gần như không cần bàn bạc, mỗi người lập tức chia thành một hướng.
Cánh cửa gỗ bị Cố Trường Uyên đá tung.
Bên trong tối om, mùi ẩm mốc xộc thẳng lên. Chỉ có một chiếc giường cũ và... một người bị trói.
Cố Trường Uyên sững lại.
"A Nguyệt?"
Thiếu nữ trên giường chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt tái nhợt đến đáng sợ. Mái tóc rối tung, cổ tay đầy vết thương do dây thừng siết c.h.ặ.t. Đôi mắt vốn trong trẻo giờ đã đỏ hoe.
Nàng nhìn hắn, khóe môi khẽ run lên.
"Ngài là…"
Cố Trường Uyên lập tức cắt dây trói.
"Khoan hãy nói, ta đưa ngươi ra ngoài trước."
Nhưng A Nguyệt lại giữ lấy tay áo hắn, ánh mắt đầy hoảng hốt.
"Không, không kịp nữa rồi. Nơi này... là giả."
Cố Trường Uyên khựng lại.
"Ý ngươi là gì?"
A Nguyệt hít một hơi thật sâu.
"Đệ đệ của tiểu thư... không ở đây. Bọn họ cố ý để các người tìm được nô tỳ để... trì hoãn."
Đồng t.ử Cố Trường Uyên lập tức co lại.
Trì hoãn?
Trì hoãn chuyện gì?
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng pháo hiệu.
Một binh lính lao vào.
"Cố công t.ử! Điện hạ vừa tra hỏi được rằng người của Tề phủ... vừa bao vây Thẩm phủ!"
Trong khoảnh khắc ấy, không khí như đông cứng lại.
Cố Trường Uyên siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Cuối cùng... hắn cũng hiểu.
Mục đích thật sự của Tề các lão chưa bao giờ là g.i.ế.c bọn họ.
Ông ta cố ý để Đại Lý Tự lần theo dấu hải đường, cố ý để họ tìm thấy A Nguyệt.
Thậm chí... cố ý để họ nghĩ rằng mình sắp phá được vụ án.
Chỉ để kéo toàn bộ lực lượng của Tiêu Cảnh Hành rời khỏi kinh thành.
Mục tiêu thật sự...
Vẫn luôn là... Thẩm phủ.
Bên ngoài, Tiêu Cảnh Hành vừa c.h.é.m ngã tên sát thủ cuối cùng thì thấy Cố Trường Uyên lao ra.
Hai người nhìn nhau.
Không cần nói, cả hai đều hiểu là đã xảy ra chuyện.
"Về kinh!"
Hai con ngựa lao đi như tên b.ắ.n.
Phía sau, ngọn lửa trong căn nhà gỗ đột nhiên bùng lên dữ dội.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ căn nhà chìm trong biển lửa.
Tựa như... ai đó muốn thiêu sạch tất cả dấu vết còn sót lại.
