Hải Đường Trường An - Chương 37: Bức Màn Hải Đường
Cập nhật lúc: 10/07/2026 12:02
Đại lao chìm trong sự tĩnh mịch hiếm có.
Những bức tường đá lạnh lẽo còn đọng hơi ẩm sau cơn mưa đêm. Trên cao, một ô cửa sổ nhỏ hẹp chỉ vừa đủ để lọt vào một vệt nắng nhàn nhạt. Ánh sáng ấy rơi xuống nền đá, chia căn ngục thành hai khoảng sáng tối rõ rệt.
Tề các lão ngồi tựa lưng vào vách tường, hai tay đặt hờ trên đầu gối.
Đôi mắt đục ngầu vẫn lặng lẽ nhìn lên khoảng trời vuông vức phía trên, không biết đang ngắm mây trôi, hay đang nhìn lại quãng đường mấy chục năm chìm nổi của chính mình.
Tiếng khóa sắt vang lên, cửa ngục chậm rãi mở ra.
Ba bóng người nối nhau bước vào.
Cố Trường Uyên.
Tiêu Cảnh Hành.
Và Tiêu Cảnh Du.
Tề các lão không quay đầu lại, chỉ khẽ cười.
"Lão phu biết... thế nào các ngươi cũng sẽ đến."
Không ai vội lên tiếng ngay.
Tiêu Cảnh Hành nhìn vị lão thần từng khuynh đảo triều cục suốt hơn ba mươi năm, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần cảm khái.
Mới hôm qua, người này vẫn còn đứng trên đại điện, chỉ một câu nói đã khiến bá quan câm lặng.
Hôm nay, chỉ còn lại một thân tù phục.
Cố Trường Uyên là người phá vỡ sự im lặng trước.
"Chiếc hộp ở Vĩnh An, là ông cố ý để ta tìm thấy."
Đó không phải một câu hỏi mà là một lời khẳng định.
Tề các lão khẽ gật đầu.
"Nếu không... làm sao một chiếc hộp đã được cất giấu hơn hai mươi năm lại có thể yên ổn nằm đó, chờ ngươi đến lấy?"
Tiêu Cảnh Hành khẽ cau mày.
"Ông không sợ chúng ta tìm được thứ mình c.ầ.n s.ao?"
Ông ta bật cười. Tiếng cười rất khẽ.
"Ta có sợ chứ. Nhưng... ta càng sợ mình sẽ không bao giờ tìm được."
Ánh mắt lão chậm rãi dừng trên Cố Trường Uyên.
"Suốt hai mươi năm, lão phu đã lật tung từng tấc đất, tìm mọi người từng liên quan, g.i.ế.c những người nên g.i.ế.c, giữ lại những người nên giữ. Nhưng vẫn không biết... bức thư ấy cuối cùng đã đi đâu."
"Lão phu nghĩ... nếu ngay cả mình cũng không tìm được. Chi bằng... đổi một người khác."
"Là ngươi."
Căn ngục bỗng trở nên yên lặng.
Tiêu Cảnh Hành chậm rãi hỏi:
"Cho nên... tất cả những manh mối kia đều là do ông cố ý để lại?"
"Phần lớn là vậy."
Tề các lão bình thản đáp.
"Chiếc hộp."
"Chưởng quầy."
"Cả danh sách kia nữa."
"Lão phu chỉ muốn xem... một người được cả kinh thành ca ngợi là kỳ tài như Cố Trường Uyên."
"Rốt cuộc có thể đi xa hơn lão phu bao nhiêu."
Ông ta nhìn Cố Trường Uyên.
Trong ánh mắt ấy không còn sát ý mà chỉ còn lại sự tiếc nuối.
"Đáng tiếc, ngươi gần như đã tìm được. Nếu không có người khác xen vào thì lão phu sẽ là người đầu tiên nhìn thấy bức thư."
Cố Trường Uyên bình thản nhìn lại.
"Rồi sau đó lập tức thủ tiêu ta."
Ông ta không phủ nhận, khóe môi chỉ khẽ nhếch lên.
"Đương nhiên."
Tiêu Cảnh Hành tiến thêm một bước.
"Vì sao ông lại nhắm vào Triệu Uyển Thanh ?"
"Tình cờ."
Tề các lão đáp rất nhanh.
"Hôm Yến hội Hải Đường, con bé ấy nhìn thấy người của lão phu trao chiếc hộp. Thế nên ta đành bắt đệ đệ của nó."
"Trên đời này, người không sợ c.h.ế.t có rất nhiều. Nhưng... người không sợ người thân c.h.ế.t, lại chẳng có mấy."
"Còn A Nguyệt?"
Tiêu Cảnh Hành hỏi tiếp.
"Nó là người nắm trong tay chiếc chìa khóa."
"Ta muốn lấy nhưng nó không chịu nói chỗ cất giấu."
"Thế thôi."
Mọi chuyện được lão kể lại nhẹ nhàng như đang nói về một chuyện chẳng đáng bận tâm.
G.i.ế.c một người.
Bắt một người.
Đối với lão.
Chỉ là đổi một quân cờ.
Rất lâu sau, Tiêu Cảnh Du mới cất tiếng.
Từ lúc bước vào đại lao đến giờ, chàng gần như chưa nói một lời.
"Ông tìm bức thư, rốt cuộc là vì điều gì?"
Tề các lão không trả lời ngay, ông ta ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ nhỏ trên cao. Ánh nắng cuối chiều đã nhạt hơn lúc mới bước vào. Một cánh chim lướt ngang khoảng trời bé xíu ấy rồi nhanh ch.óng khuất dạng.
Ông ta khẽ cười.
"Điện hạ, người từng làm chuyện trái lương tâm bao giờ chưa?"
Không ai đáp lại, ông ta cũng không chờ câu trả lời mà nói tiếp.
"Kẻ làm chuyện xấu, điều đáng sợ nhất... không phải báo ứng, mà là... không biết người khác biết được bao nhiêu."
"Chỉ cần phong thư ấy còn tồn tại. Ta... sẽ không bao giờ ngủ yên được."
Đột nhiên, Tề các lão cười phá lên. Tiếng cười ấy không còn vẻ điên cuồng mà chỉ chất chứa vô vàn mỏi mệt.
"Nhưng rồi hóa ra... thứ lão phu tìm suốt hai mươi năm, chỉ là một phong thư vốn đã không còn tồn tại nữa."
Tiêu Cảnh Du bình tĩnh nhìn lão.
"Thẩm lão đại nhân đã đốt lá thư ấy ngay trong đêm nhận được. Người giữ phong thư không phải để lưu lại chứng cứ, mà để nắm thóp... nỗi sợ trong lòng ông."
Nghe đến đó, Tề các lão chợt mở mắt.
Lần đầu tiên kể từ khi bị giam giữ, trong mắt ông ta xuất hiện một tia d.a.o động thật sự.
Rất lâu sau, ông ta khẽ lắc đầu, nở một nụ cười đầy tự giễu.
"Thẩm lão tiên sinh... lão phu đấu với ông cả nửa đời người. Đến cuối cùng, vẫn là ông thắng."
Sau khi định thần lại, ông ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tiêu Cảnh Du.
Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt dành cho một vị hoàng t.ử trẻ tuổi, mà giống như đang nhìn một quân vương tương lai.
"Cố Trường Uyên thông minh."
"Tam hoàng t.ử giỏi phá án."
"Nhưng người khiến lão phu khâm phục nhất..."
"Là Điện hạ."
Tề các lão lại tiếp tục nói.
"Lão phu từng cho rằng... người đứng sau tất cả là Cố Trường Uyên."
"Đến khi mọi chuyện kết thúc mới hiểu."
"Người thật sự đáng sợ... lại là người chưa từng để mình trở thành quân cờ trên bàn cờ."
Lão khẽ cười.
"Điện hạ, người biết vì sao mình lại thắng không?"
Tiêu Cảnh Du nhìn thẳng vào mắt ông ta.
"Xin được chỉ giáo."
Tề các lão nhìn lên ô cửa sổ một lần nữa, giọng nói rất khẽ.
"Bởi vì... người biết tin người."
"Còn lão phu... cả đời, chỉ biết nghi kị kẻ khác."
Ba người rời khỏi đại lao, cánh cửa sắt nặng nề khép lại phía sau.
Không ai quay đầu lại.
