Hải Đường Trường An - Chương 36: Kẻ Thua Cuộc
Cập nhật lúc: 10/07/2026 05:01
Đại điện chìm trong bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Sau khi Triệu Uyển Thanh và đệ đệ bước vào, không một vị đại thần nào còn giữ được vẻ bình tĩnh như trước. Những lời khai, sổ sách và danh sách được trình lên ngự án tuy chưa đủ trực tiếp chỉ đích danh Tề các lão, nhưng từng mảnh ghép khi đặt cạnh nhau đều đang dần tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Hoàng đế lặng lẽ lật từng trang sổ sách, sắc mặt ngày càng lạnh.
Tề các lão vẫn đứng thẳng giữa điện, thần sắc gần như không đổi. Trải qua hơn ba mươi năm làm quan, ông ta đã chứng kiến biết bao triều thần ngã ngựa, cũng hiểu hơn ai hết rằng, chỉ cần không có chứng cứ trực tiếp, tất cả những điều trước mắt đều chỉ là suy đoán.
Ông ta chậm rãi bước ra giữa điện, chắp tay hướng về phía long ỷ.
"Hoàng thượng, những người này hoặc là tội phạm bị bắt, hoặc là người từng chịu sự uy h.i.ế.p của phản tặc. Lời khai của họ có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả, không ai dám khẳng định được."
"Lời khai có thể bị ép cung, sổ sách có thể được ngụy tạo, nhưng triều đình từ trước đến nay xét án, chưa từng chỉ dựa vào suy đoán."
Ông ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Cảnh Hành.
"Ta cũng rất muốn biết, Tam hoàng t.ử định dùng thứ gì để buộc tội lão phu."
Đại điện lập tức yên tĩnh, không ít đại thần khẽ gật đầu.
Quả thật, dù mọi dấu vết đều hướng về Tề các lão, nhưng đến lúc này vẫn chưa có một chứng cứ nào đủ sức khiến lão không thể chối cãi.
Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Du chậm rãi bước lên.
"Vậy nếu người của Tề phủ tự mình đưa chứng cứ đến thì sao?"
Ánh mắt Tề các lão khẽ động.
Ngay sau đó, cửa đại điện được mở ra. Một tên hắc y nhân bị áp giải vào giữa điện.
Vừa nhìn thấy người ấy, sắc mặt Tề các lão chợt biến sắc.
Đó là người phụ trách liên lạc giữa Tề phủ và mạng lưới ngoài kinh thành, cũng là người mà lão tin tưởng nhất.
Tên hắc y nhân quỳ xuống, hai tay nâng lên một chiếc hộp gỗ.
"Khởi bẩm bệ hạ, đây là sổ gốc."
Vị công công lập tức nhận lấy chiếc hộp, cẩn thận trình lên long án.
Khác với quyển sổ mà Đại Lý Tự tìm được trước đó, cuốn sổ này ghi chép đầy đủ từng khoản bạc, từng chuyến quân lương và cả những ký hiệu bí mật dùng để liên lạc với các cửa tiệm ngầm của Tề phủ.
Điều quan trọng nhất là... ở trang cuối cùng có con dấu riêng của Tề các lão.
Không khí trong điện bỗng trở nên xôn xao.
Một vài đại thần đã nhận ra con dấu ấy. Đó là tư ấn mà Tề các lão vẫn dùng khi xử lý những việc riêng trong phủ, tuy không phải quan ấn nhưng nét khắc vô cùng đặc biệt, rất khó làm giả.
Hoàng đế khép cuốn sổ lại, giọng nói đã không còn giữ vẻ ôn hòa như trước.
"Tề khanh, ngươi còn điều gì muốn nói?"
Tề các lão nhìn chằm chằm tên hắc y nhân dưới điện, ánh mắt ấy không toát lên vẻ tức giận mà chỉ còn lại sự khó hiểu.
Ông ta không hiểu.
Người này... vì sao lại phản bội mình?
Tiêu Cảnh Du dường như nhìn thấu suy nghĩ ấy, chàng bình thản nói:
"Các lão hẳn đang thắc mắc, vì sao người theo ngài hơn mười năm lại chịu mở miệng."
"Thật ra rất đơn giản. Nếu một người chỉ còn hai con đường, hoặc c.h.ế.t để giữ bí mật, hoặc sống để nhìn thấy người thân bình an, phần lớn sẽ chọn con đường thứ hai."
Tề các lão bỗng bật cười, tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp đại điện.
"Hay... quả thật rất hay."
Ông ta quay sang nhìn Tiêu Cảnh Du thật lâu.
"Điện hạ, lão phu làm quan mấy chục năm, từng gặp không ít người thông minh. Nhưng hôm nay mới biết... thì ra kẻ tính được lòng người, mới là kẻ đáng sợ nhất."
Tiêu Cảnh Du không đáp.
Từ đầu đến cuối, chàng vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh ấy.
Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến Tề các lão hiểu rằng, từ lúc Đại Lý Tự lần theo dấu hải đường đến căn nhà gỗ bỏ hoang, đối phương đã bắt đầu chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Hoàng đế đặt mạnh cuốn sổ xuống long án.
"Tề Thừa."
"Ngươi cấu kết thương nhân, biển thủ quân lương, âm thầm nuôi dưỡng t.ử sĩ, nhiều lần mưu hại trung thần, lại còn dám vu hãm hoàng t.ử."
"Từng tội một, đều không thể dung thứ."
"Người đâu!"
"Lập tức tước bỏ quan chức của Tề Thừa, giao Tam Pháp Ty thẩm tra toàn bộ vụ án. Tất cả người trong Tề phủ, bất luận lớn nhỏ, đều không được tự ý rời khỏi kinh thành trước khi vụ án được điều tra rõ."
Hai hàng Cấm vệ quân đồng loạt bước vào đại điện, tiếng giáp sắt va vào nhau vang lên nặng nề.
Tề các lão không hề chống cự.
Lão chậm rãi quỳ xuống, cung kính dập đầu ba cái trước long ỷ.
"Lão thần... tuân chỉ."
Nói xong, lão bình thản bước theo Cấm vệ quân rời khỏi đại điện.
Còn ở trong điện, tất cả mọi người đều hiểu một điều rằng.
Kể từ hôm nay, vị quyền thần từng một tay che trời suốt hơn ba mươi năm.
Cuối cùng cũng đã thật sự ngã xuống.
