Hải Đường Trường An - Chương 40: Hải Đường Trường An

Cập nhật lúc: 10/07/2026 16:01

Mùa xuân năm ấy, kinh thành Trường An đón một trận mưa rất lớn.

Mưa rửa sạch những vết m.á.u còn sót lại trên pháp trường, cuốn trôi cả bụi đất phủ kín những con phố từng chứng kiến biết bao âm mưu và phản bội.

Ngày Tề các lão cùng toàn bộ đồng đảng bị áp giải ra pháp trường xử trảm, bá tánh đứng vây kín xung quanh.

Không một ai lên tiếng cầu xin, cũng không có người nào rơi nước mắt.

Bởi suốt mười mấy năm qua, dưới lớp áo của một vị lão thần thanh liêm, ông ta đã âm thầm thao túng triều đình, nuôi dưỡng t.ử sĩ, hãm hại trung lương, khiến biết bao gia đình tan cửa nát nhà.

Lưỡi đao hạ xuống.

Mọi ân oán của hai kiếp người, cuối cùng cũng khép lại theo tiếng hô của giám trảm quan.

Đứng trên lầu cao nhìn xuống pháp trường, Tiêu Cảnh Du khẽ khép mắt lại.

Gió xuân thổi tung vạt áo bào màu đen, mang theo vài cánh hải đường vừa nở.

Rất lâu sau, chàng mới chậm rãi quay người rời đi.

Từ nay về sau... sẽ không còn ai có thể dùng bóng tối để che phủ bầu trời của Đại Ninh nữa.

Một năm sau, Trường An lại vào mùa hải đường.

Khắp kinh thành, hoa nở đỏ rực hai bên phố, tựa như một dải mây hồng trải dài đến tận chân trời.

Ngày mười sáu tháng ba, là ngày đại hôn của Cố Trường Uyên và Thẩm Vãn Ý.

Mười dặm hồng trang.

Trăm rương sính lễ.

Đoàn đón dâu kéo dài gần hết con phố chính của kinh thành.

Người người chen kín hai bên đường chỉ để được nhìn ngắm khung cảnh hiếm có ấy.

Có người cười bảo:

"Cả đời này chưa từng thấy lễ cưới nào lớn đến như vậy."

Người khác lập tức tiếp lời:

"Đó là thiên kim Thẩm gia và Cố công t.ử đấy."

"Nghe nói ngay cả Hoàng thượng cũng ban thưởng, làm sao không long trọng cho được."

Tiếng pháo vang lên không dứt.

Trong sân Cố phủ, khách khứa đông như mắc cửi.

Các thế gia lớn nhỏ trong kinh thành đều có mặt, ngay cả những vị đại thần vốn ngày thường rất ít khi xuất phủ cũng đích thân tới chúc mừng.

Giữa muôn vàn lời chúc tụng ấy, Tiêu Cảnh Hành vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh thường ngày. Chàng đứng bên cạnh Tiêu Cảnh Du, khẽ nâng chén rượu nhìn về phía tân lang đang mặc hỉ phục đỏ thẫm.

"Chúc tân lang và tân nương bách niên giai lão.”

Tiêu Cảnh Hành hiếm khi cười, thế nhưng hôm nay huynh ấy cuối cùng cũng biết cười thật rồi.

Đến giờ lành, tân nương được đưa vào hỉ phòng.

Khăn voan đỏ che khuất dung nhan, chỉ còn thấp thoáng đôi bàn tay trắng nõn đang nắm c.h.ặ.t dải lụa hồng.

Cố Trường Uyên chậm rãi bước vào.

Căn phòng ngập trong ánh nến đỏ. Ngoài cửa vẫn còn tiếng cười nói náo nhiệt của khách khứa, nhưng khi cánh cửa khép lại, cả thế gian dường như chỉ còn lại hai người.

Hắn cầm lấy cây cân vàng, đầu ngón tay hơi khựng lại.

Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp... hắn cảm thấy tim mình đập nhanh đến vậy.

Khăn voan đỏ được nhẹ nhàng vén lên, gương mặt Thẩm Vãn Ý hiện ra dưới ánh nến.

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt cong cong, khóe môi khẽ mỉm cười.

Vẫn là thiếu nữ mà hắn đã tìm kiếm suốt hai kiếp người.

Thẩm Vãn Ý nhìn hắn hồi lâu, bỗng bật cười.

"Sao chàng cứ nhìn thiếp mãi thế?"

Cố Trường Uyên không đáp, chỉ chậm rãi đưa tay, khẽ vuốt một lọn tóc rơi bên má nàng.

Giọng nói trầm thấp hơn mọi khi.

"Ta chỉ sợ... đây lại là một giấc mộng."

Thẩm Vãn Ý ngẩn người. Ngay sau đó, nàng đưa tay véo nhẹ lên má hắn.

"Đau không?"

Hắn gật đầu.

"Đau."

"Vậy thì không phải mơ rồi."

Nàng cười đến cong cả mắt.

"Thiếp còn tưởng Cố đại công t.ử không biết đau chứ."

Cố Trường Uyên nhìn nàng, rồi bất chợt bật cười.

Tiếng cười rất khẽ, nhưng là tiếng cười xuất phát từ tận đáy lòng.

Hắn nắm lấy bàn tay nàng, đặt lên n.g.ự.c mình.

"Vãn Ý. Đời này, ta sẽ không để nàng phải rời xa ta nữa."

Thẩm Vãn Ý nghiêng đầu, không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy.

Nhưng nàng vẫn mỉm cười, khẽ gật đầu.

"Được, nhưng nếu sau này chàng chọc thiếp giận... thì thiếp sẽ chạy về Thẩm gia cho chàng đi tìm đó.”

Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Ngoài cửa sổ, gió xuân khẽ lay động cành hải đường.

Ánh nến đỏ hắt lên tường, bóng dáng hai người dần hòa vào nhau.

Vài tháng sau.

Hoàng đế vì tuổi cao sức yếu, truyền ngôi cho Nhị hoàng t.ử Tiêu Cảnh Du.

Ngày đăng cơ, trời quang mây tạnh.

Tiếng chuông lớn vang khắp hoàng thành.

Bá quan quỳ kín dưới điện.

Tiêu Cảnh Du mặc long bào, từng bước chậm rãi tiến lên bậc ngọc trắng.

Đến khi quay người nhìn xuống thiên hạ dưới chân mình, điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí chàng lại không phải ngai vàng.

Mà là một cô nương từng đứng dưới gốc hải đường, cười hỏi chàng:

“Điện hạ, nếu sau này ta làm Hoàng hậu... ngài còn gọi ta là Vãn Ý nữa không?”

Tiêu Cảnh Du khẽ nhắm mắt, một lát sau mới mở ra.

Lần này... chàng sẽ không để bất kỳ ai hủy đi sự bình yên của Đại Ninh nữa.

Còn Tiêu Cảnh Hành.

Sau lễ đăng cơ của Hoàng huynh không lâu, chàng chủ động xin rời kinh.

Không nhận tước vị, cũng không lập phủ.

Chỉ mang theo một thanh kiếm, một con ngựa và vài quyển sách.

Trước ngày đi, Tiêu Cảnh Hành tìm gặp Hoàng huynh của mình.

“Đệ không ở lại sao?”

Tiêu Cảnh Hành đặt tay lên Tiêu Cảnh Du.

"Một đời người, cũng nên đi ngao du thiên hạ."

Chàng nhìn về phía xa, khóe môi khẽ cong lên.

"Huynh nhất định sẽ là một vị minh quân."

"Còn ta... sẽ thay huynh đi nhìn ngắm non sông này."

Nói xong, chàng xoay người lên ngựa, bóng lưng dần khuất sau những bức tường cấm cung nguy nga tráng lệ.

Lại một mùa xuân nữa.

Trong tiểu viện Cố phủ.

Cây hải đường năm ấy đã lớn hơn rất nhiều, hoa nở kín cả khoảng sân.

Thẩm Vãn Ý ngồi dưới gốc cây, trước mặt là một đĩa bánh quế vừa mới ra lò.

Nàng cười híp mắt, đưa một miếng đến bên miệng Cố Trường Uyên.

"Chàng ăn thử đi, thiếp tự làm đấy."

Cố Trường Uyên c.ắ.n một miếng, vị ngọt dịu lan nơi đầu lưỡi.

Giống hệt hương vị năm nào.

Thẩm Vãn Ý chống cằm nhìn hắn, bỗng bật cười.

"Thiếp vẫn luôn thấy lạ. Trước Yến hội Hải Đường, chàng rõ ràng rất ít khi nói chuyện với thiếp."

"Thế mà hôm ấy... chàng đột nhiên như biến thành một người khác."

"Nói nhiều hơn."

"Cũng hay cười hơn."

Nàng chớp mắt.

"Nói thật đi, có phải từ lúc đó chàng đã thích thiếp rồi không?"

Cố Trường Uyên nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng đến mức tưởng như có thể hòa tan cả mùa xuân.

Rất lâu sau, hắn mới khẽ mỉm cười.

"Ta từng có một giấc mộng, một giấc mộng rất dài. Trong giấc mộng ấy... ta đã đ.á.n.h mất một người. Mãi đến khi tỉnh lại, ta mới hiểu."

"Có những chuyện... nếu chậm một bước, sẽ phải hối hận cả đời."

Thẩm Vãn Ý nghe mà chẳng hiểu gì, nàng nghiêng đầu.

"Người đó là ai?"

Cố Trường Uyên bật cười. Hắn không trả lời, chỉ đưa tay kéo nàng ngồi sát lại, nhẹ nhàng ôm vào lòng.

Hương hải đường theo gió lướt qua mái tóc nàng.

Thẩm Vãn Ý ngoan ngoãn tựa lên vai hắn, hai người cùng ngẩng đầu nhìn những cánh hoa bay kín khoảng trời.

Cố Trường Uyên khẽ siết vòng tay, giọng nói rất nhỏ.

Nhỏ đến mức không biết là đang nói với nàng... hay với chính mình.

"Vãn Ý, cảm ơn nàng... đã trở về."

Thẩm Vãn Ý ngước mắt.

"Chàng vừa nói gì?"

Hắn cúi đầu nhìn nàng, khóe môi chậm rãi cong lên.

"Ta nói... hải đường năm nay đẹp thật."

Nàng mỉm cười.

"Đúng vậy, rất đẹp."

Cố Trường Uyên ngẩng đầu nhìn những cánh hoa tung bay giữa nền trời xanh thẳm.

Kiếp trước, hắn đã từng đ.á.n.h mất tất cả.

May mắn thay... ông trời vẫn cho hắn một cơ hội nữa.

Để lần này, có thể nắm lấy bàn tay nàng đi hết quãng đời còn lại.

Gió xuân khẽ thổi, những cánh hải đường chậm rãi rơi xuống, phủ kín khoảng sân nhỏ.

Từ nay về sau...

"Hải đường còn nở, Trường An còn yên.

Người còn bên cạnh, ấy là nhân gian."

(Hoàn toàn văn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.