Hải Đường Trường An - Chương 6: Người Đứng Sau Màn Mưa

Cập nhật lúc: 02/07/2026 16:04

Mặt trời đã lặn hẳn sau dãy núi phía tây.

Yến hội Hải Đường cũng dần đi đến hồi kết. Đèn l.ồ.ng hai bên hồ Vọng Xuân lần lượt được thắp sáng, ánh nến phản chiếu xuống mặt nước, hòa cùng từng cánh hải đường trôi lững lờ theo gió xuân.

Các thế gia bắt đầu lục tục rời biệt viện.

Tiếng người nói cười, tiếng bánh xe ngựa lăn trên nền đá, tất cả đan xen tạo nên một khung cảnh náo nhiệt cuối ngày.

Cố Trường Uyên đứng dưới mái hiên, ánh mắt vẫn dừng trên chiếc trâm bạch ngọc trong tay.

Chiếc trâm ấy đã được hắn lặng lẽ giấu đi.

Hắn không trả lại.

Cũng không báo với ai.

Bởi trực giác mách bảo rằng...

Nếu bây giờ đ.á.n.h động đối phương, những manh mối còn sót lại sẽ lập tức biến mất.

"Huynh lại nhìn nó nữa à?"

Thẩm Vãn Ý không biết đã đứng phía sau hắn từ lúc nào.

Trong tay nàng ôm con diều vừa được lấy xuống, gió đêm thổi qua làm dải lụa buộc tóc khẽ lay động.

Cố Trường Uyên khép bàn tay lại.

"Muội không thấy chuyện hôm nay kỳ lạ sao?"

Thẩm Vãn Ý nghiêng đầu suy nghĩ.

"Thấy chứ.”

Nàng đáp rất tự nhiên.

"Lạ nhất là vị tiểu thư kia."

Cố Trường Uyên hơi bất ngờ.

"Tại sao?"

"Nàng ấy biết bơi."

"..."

"Nếu thật sự hoảng loạn đến mức rơi xuống hồ thì lúc được cứu lên không thể bình tĩnh nhanh như vậy."

Thẩm Vãn Ý chống cằm.

"Lúc thay y phục xong đi ngang qua ta, tóc nàng ấy còn chưa khô đã cười nói với người khác rồi."

"Nếu là ta... Chắc phải khóc cả ngày."

Cố Trường Uyên im lặng.

Đây là điều hắn không để ý.

Kiếp trước, hắn luôn nghĩ Thẩm Vãn Ý chỉ là một cô nương vô tư, thích cười, thích ăn, chẳng mấy khi suy nghĩ chuyện lớn.

Hóa ra...

Nàng quan sát mọi thứ kỹ hơn hắn tưởng rất nhiều.

Đúng lúc hai người còn đang nói chuyện, phía sau bỗng vang lên một giọng nói ôn hòa.

"Hai vị đang bàn chuyện gì mà chăm chú vậy?"

Cố Trường Uyên và Thẩm Vãn Ý đồng thời quay đầu. Dưới ánh đèn l.ồ.ng treo dọc hành lang, Nhị hoàng t.ử đang chậm rãi bước tới. Chàng vẫn mặc trường bào xanh sẫm như ban chiều, trên vai còn vương vài cánh hải đường chưa kịp phủi đi. Ánh nến phản chiếu lên gương mặt ôn nhuận ấy, càng khiến khí chất của chàng thêm phần nho nhã, khiến người khác rất khó liên tưởng vị công t.ử đứng trước mặt lại là một hoàng t.ử xuất thân từ hoàng thất.

Thẩm Vãn Ý vội vàng cúi người hành lễ.

"Thần nữ bái kiến điện hạ."

Nhị hoàng t.ử mỉm cười, khẽ nâng tay ra hiệu.

"Hôm nay là yến hội đầu xuân, không cần quá câu nệ lễ nghi."

Ánh mắt chàng vô tình lướt qua con diều trong tay Thẩm Vãn Ý rồi dừng lại đôi chút.

"Con diều này rất đẹp."

Thẩm Vãn Ý cười tươi, ôm con diều vào lòng như sợ người khác cướp mất.

"Đó là nhờ một vị công t.ử tốt bụng giúp thần nữ lấy xuống."

Nhị hoàng t.ử nghe vậy thì hơi cong khóe môi, ý cười nơi đáy mắt cũng dịu đi vài phần.

"Nếu là vậy thì chắc hẳn muội ấy đã gặp Tam đệ rồi. Tam đệ từ nhỏ đã thích leo trèo."

Thẩm Vãn Ý chớp mắt.

"Tam... đệ?"

Nhị hoàng t.ử như nhận ra mình vừa lỡ lời.

Chàng cười.

"Ý ta là Tam hoàng t.ử."

Thẩm Vãn Ý lập tức mở to mắt.

"Hóa ra là Tam điện hạ?"

Nàng cúi đầu nhìn con diều trong tay.

Rồi lẩm bẩm.

"Thảo nào thân thủ tốt như vậy."

Cố Trường Uyên lặng lẽ quan sát Nhị hoàng t.ử.

Kiếp trước.

Vào ngày hôm nay.

Chàng không hề gặp Thẩm Vãn Ý.

Nhưng hiện tại, mọi thứ đã khác.

Ba người vừa trò chuyện được vài câu.

Một thị vệ bỗng bước nhanh tới.

"Điện hạ. Đã tìm được."

Giọng hắn rất nhỏ.

Nhưng Cố Trường Uyên vẫn nghe thấy.

Nhị hoàng t.ử chỉ khẽ gật đầu.

"Đưa người về trước."

"Rõ."

Thị vệ nhanh ch.óng lui xuống.

Thẩm Vãn Ý tò mò.

"Điện hạ đang tìm ai sao?"

Nhị hoàng t.ử chỉ cười.

"Một con mèo thôi, nó chạy mất từ sáng."

Thẩm Vãn Ý bật cười.

"Con mèo này gan thật, dám để điện hạ tự mình đi tìm."

Nhị hoàng t.ử cũng cười theo.

Nhưng ánh mắt Cố Trường Uyên lại khẽ trầm xuống.

Hắn biết.

Đó không phải mèo.

Màn đêm dần buông xuống, xe ngựa của các phủ nối đuôi nhau rời khỏi hồ Vọng Xuân, bánh xe lăn chầm chậm trên con đường lát đá, hòa cùng tiếng côn trùng đầu xuân tạo thành một khúc nhạc rất khẽ giữa màn đêm.

Trong chiếc xe ngựa mang gia huy Thẩm phủ, Thẩm Vãn Ý đã ngủ gật từ lúc nào. Con diều hình bướm vẫn được nàng ôm trong lòng, khóe môi còn phảng phất một nụ cười rất nhẹ, như thể ngay cả trong giấc mơ nàng cũng đang nhớ đến buổi yến hội náo nhiệt ban ngày.

Xa xa.

Trên một gò đất.

Có một bóng người mặc áo đen đứng giữa màn đêm.

Hắn nhìn chiếc xe ngựa rời đi.

Rồi cúi đầu.

Trong tay hắn là...

Một chiếc trâm bạch ngọc khác.

Giống hệt chiếc đã xuất hiện bên hồ.

Người áo đen khẽ cười.

"Không ngờ... Còn có người phát hiện."

Phía sau hắn, một người khác thấp giọng hỏi:

"Có cần xử lý không?"

Người áo đen nhìn theo hướng xe ngựa của Thẩm phủ.

Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi lắc đầu.

"Không, hiện giờ... vẫn chưa đến lúc."

Gió đêm thổi qua.

Hai bóng người nhanh ch.óng biến mất giữa rừng cây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.