Hải Đường Trường An - Chương 5: Người Nhặt Được Chiếc Trâm
Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:00
Mặt trời dần ngả về phía tây, ánh nắng vàng nhạt phủ lên mặt hồ Vọng Xuân một tầng sáng óng ánh. Sau sự cố rơi xuống nước lúc trưa, bầu không khí trong biệt viện tuy có phần xôn xao nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Vị tiểu thư gặp nạn được xác nhận chỉ bị hoảng sợ, không nguy hiểm đến tính mạng. Các công t.ử và tiểu thư vốn thích náo nhiệt, bàn tán đôi câu rồi cũng nhanh ch.óng bị những tiết mục tiếp theo của yến hội thu hút.
Chỉ có Cố Trường Uyên là không thể xem chuyện ấy như một sự cố bình thường.
Chiếc trâm bạch ngọc vẫn đang nằm trong tay áo hắn.
Hắn nhớ rất rõ.
Kiếp trước, chưa từng có chuyện đổi trâm.
Cũng chưa từng có người rơi xuống hồ.
Nếu tất cả đều là những thay đổi do hắn trọng sinh gây ra thì còn đỡ.
Điều đáng sợ nhất là...
Có những chuyện đang xảy ra mà ngay cả hắn cũng không biết nguyên nhân.
"Cố Trường Uyên."
Một giọng nói bất ngờ vang lên.
Hắn vừa ngẩng đầu đã thấy Thẩm Vãn Ý ngồi xuống bên cạnh mình.
Nàng ôm một đĩa điểm tâm, trên môi còn dính chút vụn bánh chưa kịp lau sạch.
"Huynh lại nghĩ gì vậy?"
Cố Trường Uyên khẽ khựng lại.
"Ta nhìn rõ thế sao?"
"Rõ lắm."
Thẩm Vãn Ý gật đầu.
"Những lúc huynh suy nghĩ nhiều, chân mày sẽ nhíu lại."
Nói rồi, nàng còn đưa tay lên làm mẫu.
Động tác ấy khiến hắn bật cười.
"Muội quan sát ta kỹ như vậy từ bao giờ?"
"Đương nhiên là từ nhỏ rồi."
Nàng đáp rất tự nhiên.
"Huynh tưởng ai cũng giống huynh sao? Chơi với nhau bao nhiêu năm mà còn nhớ nhầm sinh thần của ta."
"..."
Cố Trường Uyên nhất thời không phản bác được.
Thẩm Vãn Ý cười đắc ý, sau đó lại nghiêng đầu nhìn hắn.
"Vẫn vì chuyện lúc nãy à?"
Hắn biết nàng đang nói đến vụ rơi xuống hồ.
Một lát sau mới gật đầu.
“Muội thật sự chắc chắn chiếc trâm đã bị đổi?"
"Chắc chắn."
Lần này Thẩm Vãn Ý đáp rất nhanh.
"Bởi vì cây trâm ban đầu có gắn một viên hồng bảo thạch nhỏ."
Nàng chống cằm.
"Ta còn nghĩ nếu có tiền sẽ đặt người làm một chiếc giống hệt."
Cố Trường Uyên im lặng.
Được rồi.
Đây đúng là lý do rất Thẩm Vãn Ý.
Nhưng điều đó cũng chứng minh nàng không nhìn nhầm.
Chiếc trâm thật sự đã bị đổi.
Tiếng đàn từ thủy tạ bên kia hồ chậm rãi vang lên.
Mọi người lần lượt tập trung về phía sân chính để xem vòng thi cuối cùng.
Thẩm Vãn Ý vốn định đi theo đám đông, nhưng vừa đứng dậy đã nhìn thấy một con diều giấy mắc trên cành cây phía xa.
Đôi mắt nàng lập tức sáng lên.
"Đẹp thật."
Cố Trường Uyên nhìn theo.
Đó là một con diều bướm rất tinh xảo, có lẽ của tiểu thư nhà nào đó vô tình làm đứt dây.
"Muốn lấy à?"
Hắn hỏi.
Thẩm Vãn Ý tiếc nuối gật đầu.
"Nhưng cao quá."
Nói xong lại rất có tự giác mà thở dài.
"Thôi bỏ đi. Cha ta mà biết ta trèo cây ở đây thì chắc chắn sẽ đ.á.n.h gãy chân ta."
Cố Trường Uyên vừa định nói gì đó.
Một bóng người bỗng đi ngang qua.
Người ấy mặc trường bào trắng, dung mạo thanh tú, khí chất sạch sẽ như ngọc.
Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, hắn chỉ ngẩng đầu nhìn con diều trên cây rồi rất tự nhiên bước đến dưới gốc cây.
Không ai kịp phản ứng.
Hắn đã mượn lực đạp lên thân cây, thân hình nhẹ như én lướt qua tầng tầng cành lá.
Chỉ trong chớp mắt, con diều đã nằm gọn trong tay hắn.
Động tác lưu loát đến mức những người đứng gần đó đều không khỏi ngẩn người.
Thiếu niên áo trắng đáp xuống đất, phủi nhẹ một cánh hoa dính trên tay áo rồi đưa con diều tới trước mặt Thẩm Vãn Ý.
"Của tiểu thư."
Thẩm Vãn Ý hơi sững sờ.
Nàng vội vàng nhận lấy con diều, hai mắt cong lên thành hình trăng non.
"Đa tạ công t.ử."
Thiếu niên chỉ khẽ cười.
"Chuyện nhỏ."
Đúng lúc ấy, một thị vệ mặc thường phục từ phía sau bước nhanh tới.
"Điện..."
Chỉ vừa cất tiếng, thiếu niên áo trắng đã khẽ đưa tay.
"Ra ngoài cung, đừng gọi như vậy."
Giọng nói rất nhẹ.
Nhưng người thị vệ lập tức cúi đầu.
"Thuộc hạ đã rõ."
Thiếu niên gật đầu, xoay người rời đi.
Bóng lưng nhanh ch.óng khuất sau rặng hải đường.
Thẩm Vãn Ý hoàn toàn không để ý đến cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy.
Nàng vẫn ôm con diều trong lòng, ánh mắt không giấu nổi vẻ cảm thán.
"Người này đẹp trai thật."
"..."
Cố Trường Uyên đang đưa chén trà lên môi, suýt nữa thì sặc.
Thẩm Vãn Ý nghiêng đầu nhìn hắn.
"Huynh có biết đó là ai không?"
"Không biết."
"Thật sao?"
"Thật."
Nàng khẽ "a" một tiếng, giọng đầy tiếc nuối.
"Một người thú vị như vậy mà ngay cả tên cũng không biết."
"..."
Cố Trường Uyên nhìn vẻ mặt đầy tiếc nuối của nàng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Kiếp trước.
Hắn chưa từng nghe nàng khen ai như vậy.
Hay là...
Ký ức của hắn đã bắt đầu thay đổi từ lúc nào?
Đúng lúc ấy, Lục Minh từ phía sân chính chạy tới.
"Hai người còn đứng đây làm gì? Cuộc thi b.ắ.n cung sắp bắt đầu rồi..."
Lời còn chưa dứt.
Ánh mắt hắn bỗng nhìn theo hướng thiếu niên áo trắng vừa rời đi.
"Công t.ử vừa rồi..."
Lục Minh hơi sửng sốt.
"Nhìn quen quá. Hình như là..."
Tiếng chuông từ chính điện bất ngờ vang lên.
Âm thanh trầm hùng cắt ngang câu nói.
Lục Minh khựng lại, nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
"Thôi, chắc ta nhìn nhầm."
Ở đầu hành lang phía tây, Nhị hoàng t.ử vừa thu hồi ánh mắt.
Chàng đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện.
Thị vệ đứng bên cạnh mỉm cười.
"Tam điện hạ vẫn như trước, hễ thấy chuyện bất bình là không nhịn được."
Khóe môi Nhị hoàng t.ử cũng khẽ cong lên.
"Tam đệ từ nhỏ đã như vậy."
Nói đến đây, ánh mắt chàng lại vô thức hướng về phía Thẩm Vãn Ý.
Thiếu nữ ôm con diều trong lòng, đang cười nói với Cố Trường Uyên, nụ cười rạng rỡ đến mức ngay cả ánh nắng cuối chiều cũng dường như nhạt đi vài phần.
Chàng khẽ mỉm cười.
"Vị tiểu thư ấy... Quả thật rất thú vị."
Thị vệ theo hầu hiếm khi thấy chủ t.ử để ý đến một người như vậy, không khỏi tò mò.
"Điện hạ quen Thẩm tiểu thư sao?"
"Đã từng."
