Hải Đường Trường An - Chương 8: Kẻ Đến Chậm Một Bước

Cập nhật lúc: 02/07/2026 19:00

Buổi chiều hôm ấy, bầu trời Trường An bị một tầng mây xám phủ kín. Cơn mưa xuân tưởng chừng đã dứt từ sáng lại lặng lẽ kéo về, khiến con đường trước Triệu phủ trở nên ẩm ướt.

Quản gia vẫn đứng trước cổng phủ, sắc mặt tái nhợt.

"Đã sai người đi tìm khắp nơi rồi."

"Trong thành, ngoài thành, cả bến đò phía nam cũng đều hỏi qua."

"Nhưng... vẫn không có tung tích của A Nguyệt."

Ông vừa nói vừa không ngừng lau mồ hôi trên trán. Dù chỉ là một nha hoàn, A Nguyệt đã theo hầu Triệu tiểu thư gần mười năm, nay bỗng dưng mất tích, nếu thật sự xảy ra chuyện, cả Triệu phủ đều khó tránh khỏi trách nhiệm.

Cố Trường Uyên không đáp.

Hắn chậm rãi nhìn quanh sân trước, ánh mắt dừng lại trên dấu bánh xe còn in rõ dưới nền đất ướt.

Dấu vết vẫn còn rất mới.

Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ.

Bùn đất chưa khô.

Điều đó có nghĩa là chiếc xe ngựa rời phủ chưa lâu.

"Có bao nhiêu cỗ xe ra khỏi phủ từ sáng đến giờ?"

Quản gia ngẩn người.

"Sáu... không, bảy cỗ."

"Chiếc nào chở hàng?"

"Một chiếc chở than, một chiếc chở gạo, còn một chiếc chở rượu đến t.ửu lâu."

Cố Trường Uyên đứng dậy.

"Chiếc chở rượu đi hướng nào?"

"Phía nam."

Trong lòng hắn khẽ trầm xuống.

Phía nam...

Là bến sông.

Cũng là nơi thuận tiện nhất để đưa một người rời khỏi kinh thành.

Thẩm Vãn Ý đứng bên cạnh từ đầu đến cuối đều không xen vào.

Đợi quản gia rời đi, nàng mới khẽ kéo tay áo hắn.

"Huynh có phát hiện gì sao?"

Cố Trường Uyên nhìn dấu bánh xe dưới đất.

"Muội còn nhớ hôm yến hội không?"

"Nhớ."

"Chiếc xe ngựa của Triệu phủ."

Thẩm Vãn Ý hơi nghiêng đầu suy nghĩ.

Một lát sau, đôi mắt nàng chợt sáng lên.

"Huynh đang nói..."

"Có kẻ đổi ngựa."

Cố Trường Uyên quay sang nhìn nàng.

Nàng tiếp lời rất nhanh.

"Hôm yến hội, ta để ý con ngựa kéo xe của Triệu phủ có một vệt lông trắng ở chân sau. Nhưng hôm nay chiếc xe trước cổng phủ lại là hai con hắc mã."

Nàng vừa nói xong, chính mình cũng sững lại.

"Không đúng..."

"Nếu đổi ngựa..."

"Thì người đ.á.n.h xe cũng có thể đã bị đổi."

Cố Trường Uyên khẽ gật đầu.

Đó cũng là điều hắn vừa nghĩ đến.

Có người đã chuẩn bị chuyện này từ trước.

Không phải sau khi A Nguyệt mất tích mới hành động.

Mà là...

Ngay từ lúc chiếc trâm xuất hiện.

Hai người lập tức lên ngựa.

Con đường dẫn về bến nam chạy dọc theo bờ sông Vị Hà, hai bên đều là những kho hàng và bến bãi đông đúc.

Đến nơi, mặt trời đã ngả về phía tây.

Thuyền lớn, thuyền nhỏ chen kín mặt nước.

Tiếng gọi nhau khuân hàng, tiếng mái chèo khua nước, tiếng trẻ con chạy dọc bờ sông khiến nơi đây náo nhiệt hơn bất kỳ khu chợ nào trong thành.

Muốn tìm một người giữa biển người như vậy...

Chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Cố Trường Uyên đứng rất lâu.

Ánh mắt đảo qua từng chiếc thuyền.

Bỗng nhiên...

Một cụ già bán chè bên đường cất tiếng.

"Công t.ử, nếu muốn tìm cô nương mặc áo xanh thì e là muộn rồi."

Cả hai đồng thời quay lại.

Ông lão chống gậy, chậm rãi nói:

"Giữa trưa có mấy người khiêng một chiếc hòm rất lớn lên thuyền."

"Lúc đi ngang qua, lão nghe thấy..."

"...bên trong có tiếng gõ."

Thẩm Vãn Ý lập tức biến sắc.

"Ông có nhớ chiếc thuyền ấy đi hướng nào không?"

Ông lão đưa tay chỉ về phía hạ lưu.

"Đi được gần nửa canh giờ rồi."

Cố Trường Uyên siết c.h.ặ.t bàn tay.

Lại chậm một bước.

Đúng lúc ấy.

Một đứa bé bán rau chạy tới.

"Công t.ử!"

"Nãy đệ nhặt được cái này ở chỗ chiếc thuyền vừa đi."

Nó chìa ra một chiếc túi thơm màu xanh nhạt.

Thẩm Vãn Ý vừa nhìn đã nhận ra.

"Đây là túi thơm của A Nguyệt."

Nàng từng để ý đến A Nguyệt trong yến hội.

Trên túi thơm ấy còn thêu một nhành cỏ bốn lá xiêu vẹo. Trong lúc tán gẫu, Triệu tiểu thư từng cười kể rằng đường kim mũi chỉ của A Nguyệt rất xấu, vậy mà nàng ấy vẫn nhất quyết đòi tự thêu để cầu bình an.

Cố Trường Uyên nhận lấy túi thơm.

Bên trong không có bạc.

Không có đồ vật.

Chỉ có...

Một mẩu giấy được vo thật nhỏ.

Hắn chậm rãi mở ra.

Trên đó chỉ viết vỏn vẹn ba chữ.

"Đừng tin nàng."

Không còn biết chữ cuối cùng là "nàng"...

Hay "hắn". 

Mực đã bị nước sông làm nhòe.

Gió sông bất ngờ nổi lên.

Mảnh giấy mỏng trong tay hắn khẽ rung theo từng cơn gió, giống như bí mật mà A Nguyệt đã đ.á.n.h đổi cả mạng sống để gửi lại, vẫn chưa chịu hé lộ toàn bộ chân tướng.

Cố Trường Uyên lặng lẽ gấp mảnh giấy lại.

Lần đầu tiên kể từ khi sống lại, hắn nhận ra có một bàn tay vô hình đang đi trước mình từng bước.

Đối phương không chỉ biết cách xóa dấu vết.

Mà còn biết...

Hắn sẽ điều tra từ đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.