Hàm Chương - 11 - Hoàn

Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:03

Khi tâm trạng không tốt, nàng sẽ ngồi dưới cửa sổ lặng lẽ chép lại phương t.h.u.ố.c, hoặc thất thần nhìn về phương Bắc, may áo đông không thể gửi đi cho phu quân của nàng.

Nhưng bất kể cảnh ngộ sa sút đến đâu.

Phủ Thẩm vẫn được nàng sắp xếp sạch sẽ sáng sủa, ngăn nắp đâu ra đó.

Chương Khả Trinh chưa từng rơi một giọt nước mắt trước mặt người khác.

Nàng luôn có thể c.ắ.n răng chống đỡ.

Nghĩ ra cách gánh vác cả phủ Thẩm rộng lớn ấy.

Nàng kiên cường.

Như dòng nước c.h.é.m mãi không đứt, cũng như cây cối luôn hồi sinh sau mỗi mùa tàn.

Cứ luôn nhìn nàng như vậy.

Nhìn lâu rồi, liền không dời mắt được nữa.

Khoảnh khắc nhìn thấy phu quân của nàng.

Giang Chiếu Dã thất vọng đến cùng cực.

Chẳng qua chỉ có một lớp da người ra dáng thôi, nào xứng với Chương Khả Trinh dù chỉ nửa phần.

Nếu gương mặt hắn chưa bị hủy……

Giang Chiếu Dã không dám nghĩ tiếp.

Nhưng cũng từ đó nhìn rõ tư tâm của mình.

Song vọng niệm như vậy, đối với nàng mà nói, đã là khinh nhờn.

Ôm tâm tư ấy.

Giang Chiếu Dã lặng lẽ rời khỏi Chương phủ.

Nhưng hắn không đi xa.

Hắn tìm một việc vặt mổ cá ở quán trọ cuối phố.

Lúc rảnh rỗi, lại lén mô phỏng chữ mẫu của nàng.

Chỉ cầu mỗi ngày có thể đi ngang qua nơi nàng ở là đủ.

Hắn chỉ muốn ở thật xa canh giữ nàng.

Đáng tiếc, Thẩm Hành Giản rốt cuộc vẫn phụ nàng.

Khi tin Chương Khả Trinh c.h.ế.t truyền đến, Giang Chiếu Dã chỉ cảm thấy hồn phách như nứt vỡ, l.ồ.ng n.g.ự.c đau dữ dội, lập tức phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Quyết định g.i.ế.c Thẩm Hành Giản, chính là bắt đầu từ khi ấy.

Phủ Thẩm thường ăn cá tươi.

Thứ độc kia phát tác cực nhanh, có thể khuấy nát lục phủ ngũ tạng người ta trước lúc lâm chung, khiến thất khiếu chảy m.á.u, cách c.h.ế.t vô cùng đau đớn.

Hắn vốn đã là người từng c.h.ế.t một lần.

Còn sợ gì nữa chứ.

Sau khi đại thù được báo, Giang Chiếu Dã canh bên mộ bia của Chương Khả Trinh, cô độc một mình, trải qua quãng đời còn lại dài đằng đẵng.

Khi nhận ra đại hạn sắp tới, hắn tóc bạc da mồi, quỳ mãi trước Phật không dậy.

“Phật Tổ ở trên.”

“Nếu ta có kiếp sau, không cần làm người, chỉ xin được trở lại bên nàng mãi mãi.”

Chỉ cần canh giữ nàng là tốt rồi.

Hắn và nàng, không cần phải cách nhau một tấm bia đá lạnh băng nữa, thế nào cũng đều tốt.

Ngoài chùa tuyết rơi xào xạc.

Trong cơn hoảng hốt, Chương Khả Trinh dường như đang đứng dưới gốc sơn trà kia, rũ mắt khẽ cười.

Hắn cũng muốn cười với nàng.

Nhưng nơi khóe mắt lại lăn xuống một giọt lệ.

Ngay khoảnh khắc sau.

Tro hương nóng bỏng nhẹ nhàng rơi xuống mu bàn tay Giang Chiếu Dã.

(Hoàn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.