Hành Trình Tìm Kiếm Sự Bất Tử - Chương 6

Cập nhật lúc: 06/09/2026 15:05

Mặc Họa ở trong phòng suy nghĩ một hồi, đợi đến khi Mặc Sơn và Liễu Như Họa nói chuyện xong xuôi, thay một bộ y phục thường ngày, lúc này cậu mới giả vờ như không biết gì, vui vẻ tươi cười bước ra khỏi phòng.

Gia đình ba người cùng nhau ăn cơm, Mặc Sơn đã ăn lót dạ từ trước nên Mặc Họa liền quấn lấy ông đòi nghe kể những chuyện thú vị khi đi săn yêu.

Mặc Sơn liền chọn lựa kể ra một vài mẩu chuyện, nào là ch.ó sói một mắt, hổ hai đầu, lợn rừng ba chân.

Có đội ngũ săn g.i.ế.c được một con yêu thú trưởng thành, kết quả lại không lấy yêu đan mà chỉ lột đi mấy tấm da lông không đáng tiền, đến khi nhận ra quay lại thì yêu đan đã bị kẻ khác nẫng tay trên mất rồi, vị đội trưởng hối hận khôn cùng, uất ức đến mức hộc m.á.u ngất lịm đi.

Lại có người bắt được một con dị thú mang huyết mạch thượng cổ, được đại tông môn mua lại với giá cao ngất ngưởng, từ đó về sau cơm no áo ấm không phải lo nghĩ, nhưng chẳng biết đến ngày nào, cả người đó lại bặt vô âm tín biến mất tăm...

Mặc Họa nghe mà say sưa thích thú, cậu cũng hiểu rằng trong những câu chuyện này chắc chắn không thiếu những điều đẫm m.á.u, nguy hiểm và tàn khốc, chẳng qua là phụ thân đã cố ý lược bỏ không nói ra mà thôi.

Cha mẹ bao giờ cũng không muốn con cái phải sớm biết đến hiện thực tàn khốc, luôn mong con có được một tuổi thơ ngây thơ và vui vẻ.

Mặc Họa vừa nghe xong câu chuyện thì ngoài cửa lớn liền thò vào ba cái đầu nhỏ, đôi mắt đen láy đảo qua nhìn vào trong nhà, thấy Mặc Sơn và Liễu Như Họa đang ở nhà liền đồng thanh đứng nghiêm chào hỏi:

"Chúng cháu chào chú Mặc, chào cô Liễu ạ!"

Ba đứa trẻ này mang họ Mạnh, cùng sống trên một con phố, trong nhà cũng dựa vào nghề săn yêu để mưu sinh.

Trưởng bối Mạnh gia có giao tình sâu đậm với Mặc Sơn, lại sống gần nhau nên Mặc Họa từ nhỏ đã cùng chơi đùa với ba đứa trẻ, tên của ba đứa cũng tương tự nhau, theo thứ tự trước sau khi sinh lần lượt là Mạnh Đại Hổ, Mạnh Song Hổ và Mạnh Tiểu Hổ.

Trong số các loài yêu thú quanh Thông Tiên Thành, yêu thú họ Hổ là loại hùng mạnh bậc nhất, đặt tên cho con có chữ "Hổ" cũng là mang theo kỳ vọng sau này con trẻ có được thực lực và uy phong lẫm liệt như mãnh hổ.

Ba đứa trẻ quả thực người như tên, dáng vẻ trông vô cùng kháu khỉnh, đầu tròn mắt sáng.

Mặc Họa nhỏ tuổi nhất, lúc lọt lòng lại yếu ớt nhiều bệnh, Mặc Sơn cảm thấy cậu lớn lên khó lòng mà dũng mãnh như cọp được, lại thấy dung mạo con mày thanh mắt tú, trắng trẻo sạch sẽ như một bức tượng b.úp bê bằng sứ, liền lấy chữ "Họa" trong tên của thê t.ử Liễu Như Họa đặt cho cậu, gọi là Mặc Họa.

Liễu Như Họa nhìn thấy ba đứa trẻ liền lấy cho mỗi đứa một chiếc bánh bao, ba đứa ngoài miệng thì lí nhí bảo không cần nhưng tay thì bất giác thò ra đón lấy, nhét bánh bao vào mồm ngốn ngấu, phồng mang trợn má nói: "Cháu cảm ơn cô Liễu ạ!"

Tay nghề nấu nướng của Liễu Như Họa là khéo nhất khu phố này, ba đứa trẻ vì thế mà ngưỡng mộ Mặc Họa không ngớt.

Mặc Sơn phất tay: "Mấy đứa rủ nhau đi chơi đi, nhớ trưa về nhà ăn cơm đấy nhé!"

Mặc Họa cùng ba đứa trẻ gật đầu vâng dạ, rồi cắm đầu chạy tót ra ngoài cửa.

Trong ba đứa con nhà họ Mạnh, Đại Hổ thật thà chất phác, Song Hổ lanh lợi, còn Tiểu Hổ thì liến thoắng như khướu, cả ba đều lớn tuổi hơn Mặc Họa, vóc dáng cũng cao lớn hơn, ngày thường đều là mấy đứa dắt Mặc Họa đi chơi.

Ba anh em Đại Hổ dọc đường nói không ngừng nghỉ, nào là chỗ nào múa rồng đèn, chỗ nào đốt pháo hoa, chỗ nào đông người, chỗ nào có mấy cô bé xúng xính váy áo nhảy múa đẹp đẽ...

Thế nhưng kể ra nhiều quá, rốt cuộc lại chẳng biết nên đi đâu chơi trước.

Cuối cùng mấy đứa bàn nhau, người lớn mới phải đắn đo lựa chọn, trẻ con thì muốn tất, chỗ nào cũng phải lượn qua một vòng!

Dịp cuối năm cận kề, đệ t.ử vào tông môn cầu học được nghỉ phép, tu sĩ bôn ba mưu sinh bên ngoài trở về nhà, Thông Tiên Thành cũng nhộn nhịp hơn ngày thường gấp bội, dòng người chen chúc trên phố đông đúc hơn hẳn.

Một vài thể tu Luyện Khí kỳ trổ tài khoe khoang võ nghệ, múa đao lộng thương; linh tu thì thi triển mấy môn pháp thuật tuy chẳng có mấy tác dụng thực chiến nhưng hoa hòe hoa sói đẹp mắt, khiến đám trẻ con trầm trồ thán phục;

Những người thông thạo cơ quan thuật luyện khí thì làm ra mấy món đồ chơi nhỏ, chỉ cần truyền vào một chút linh lực là có thể chạy lon ton trên mặt đất như thỏ gỗ, ch.ó con, mèo con, cùng đủ loại đồ vật kỳ lạ khác khiến người ta hoa cả mắt.

Đại Hổ, Song Hổ và Tiểu Hổ chơi đến quên cả trời đất, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, hào hứng hò reo inh ỏi. Mặc Họa một mặt vừa chơi vừa ngắm nhìn, một mặt lại âm thầm để ý xem trên đường phố có mánh khóe nào kiếm được linh thạch hay không.

Quan sát một hồi lâu, cuối cùng cậu nhận ra những việc có thể kiếm được linh thạch cơ bản đều đã có người làm, còn những việc chưa ai làm thì bản thân Mặc Họa lúc này cũng chẳng đủ năng lực để làm.

Nhìn đám tu sĩ đang gắng sức biểu diễn và cất tiếng rao bán râm ran trên phố, Mặc Họa trong lòng thầm than, mưu sinh quả thực chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Song Hổ thấy Mặc Họa có vẻ không vui, liền hỏi: "Mặc Họa, cậu có tâm sự gì à?"

Đại Hổ nghe vậy lập tức nói lớn: "Có phải có đứa nào bắt nạt cậu không? Để tớ đi tẩn cho nó một trận!"

Tiểu Hổ cũng gật đầu lia lịa: "Tẩn nó! Tẩn nó!"

Trưởng bối Mạnh gia từ nhỏ đã luôn dặn dò ba anh em phải chăm sóc cho một Mặc Họa ốm yếu nhiều bệnh, lại thêm việc Liễu Như Họa mỗi khi làm món gì ngon cũng đều phần riêng cho ba đứa một phần.

Ba đứa trẻ vừa ghi nhớ ân tình lại rất mực trọng nghĩa khí, hễ có kẻ nào dám ức h.i.ế.p Mặc Họa là chẳng nói chẳng rằng xắn tay áo lao vào đ.á.n.h đ.ấ.m túi bụi với người ta ngay.

Mà Mặc Họa lại là người thông minh nhất được toàn bộ tán tu xóm giềng công nhận, thỉnh thoảng bài tập giáo tập giao về có chỗ nào không hiểu, bọn chúng đều chạy sang hỏi Mặc Họa, bởi vậy tình cảm giữa mấy đứa nhỏ vô cùng gắn bó.

Mặc Họa thấy bộ dạng hăm hở muốn đi đ.á.n.h nhau của bọn họ thì dở khóc dở cười, nói:

"Không có ai bắt nạt tớ đâu, tớ chỉ đang nghĩ xem có cách nào kiếm được chút linh thạch không thôi."

Kiếm linh thạch à...

Ba anh em Đại Hổ cũng bắt đầu ủ rũ mặt mày, chuyện này bọn chúng cũng mù tịt.

Đánh nhau thì bọn chúng còn phụ giúp được, chứ kiếm linh thạch thì chịu c.h.ế.t.

Mặc Họa trong lòng khẽ động, lại cất tiếng hỏi:

"Thế các cậu có biết, trận sư kiếm linh thạch bằng cách nào không?"

Giới tu đạo mênh m.ô.n.g vô tận, Mặc Họa ngày ngày chỉ biết tu luyện và vẽ trận pháp, những thứ tiếp xúc được vô cùng hữu hạn, rất nhiều chuyện căn bản không có cách nào hiểu rõ. Cậu chỉ biết trở thành trận sư thì không lo cơm ăn áo mặc, nhưng một trận sư bình thường, đặc biệt là những học đồ cấp thấp kiếm linh thạch ra sao thì cậu thực sự không rõ.

Ba anh em Đại Hổ thường ngày chạy nhảy khắp nơi rong chơi, biết đâu lại nắm được vài chuyện mà Mặc Họa chưa từng nghe tới.

Đại Hổ ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu đáp: "Kỳ sát hạch định phẩm của trận sư khó lắm, cái khu phố của tụi mình chẳng có lấy một vị Nhất phẩm trận sư nào, tớ cũng không rõ lắm..."

"Đừng nói là khu phố mình, ngay cả cả cái Thông Tiên Thành này trận sư cũng đâu có nhiều, người thực sự vượt qua định phẩm trở thành Nhất phẩm trận sư lại càng hiếm hoi hơn. Một ông chú họ xa nhà họ Mạnh tụi tớ ngày nào cũng cắm đầu nghiên cứu trận pháp, thi ròng rã hai mươi năm trời mà vẫn chưa đậu nổi Nhất phẩm trận sư đấy thôi..." Tiểu Hổ lắc đầu chặc lưỡi kể lể.

"Mày nghe nhầm rồi, chú Mạnh chỉ là trận pháp học đồ thôi. Chú ấy muốn bái một vị trận sư làm thầy để học trận pháp, nhưng người ta ra đề khảo hạch chú ấy không trả lời được nên không nhận."

Song Hổ bĩu môi nói, rồi xòe ngón tay ra đếm:

"Học đồ, trận sư thông thường, Nhất phẩm trận sư... Chú Mạnh đâu phải đi thi định phẩm, người đi thi định phẩm đều là những trận sư đã có chút danh tiếng rồi, chú ấy còn cách cái ngưỡng định phẩm đó mười vạn tám nghìn dặm lận!"

Mặc Họa tò mò hỏi: "Vậy chú ấy dựa vào cái gì để mưu sinh?"

"Tớ nghe bảo là vẽ giúp thương hành mấy cái trận pháp đơn giản rồi kiếm chút linh thạch, lấy linh thạch đó mua b.út mực tiếp tục luyện tập trận pháp, sau đó lại bái sư không thành, rồi lại tiếp tục vẽ trận pháp cho thương hành..."

[ Thương hành sao... ]

"Đúng vậy, nghe nói cho dù không định phẩm được, không làm nổi Nhất phẩm trận sư mà chỉ làm một trận sư bình thường đi vẽ trận pháp cho thương hành thì vẫn kiếm được kha khá linh thạch, ăn uống no đủ không phải lo."

Song Hổ nói rồi quay sang hỏi Mặc Họa:

"Mặc Họa, cậu muốn làm trận sư à?"

"Ừ," Mặc Họa cũng không giấu giếm, "Thể chất tớ yếu quá, e là không làm thợ săn yêu được đâu, bị yêu thú tát cho một phát chắc bay mất nửa cái mạng rồi, kiểu gì cũng phải tìm một kế sinh nhai mới ổn. Có điều giờ nói chuyện này vẫn còn quá sớm, tớ cứ thử xem có kiếm được chút linh thạch nào không đã, nếu kiếm được tớ sẽ mời các cậu ăn bánh ngọt!"

Ba anh em Đại Hổ vừa nghe thấy thế liền lập tức hớn hở ra mặt.

"Được đấy, tuyệt quá!"

"Cậu thông minh thế này chắc chắn sẽ kiếm được linh thạch thôi, sau này nhất định sẽ làm đại trận sư!"

"Bánh ngọt, bánh ngọt muôn năm!"

Con cái của những gia đình tán tu bình thường, ngay cả miếng bánh ngọt lề đường bình dị cũng rất hiếm khi có cơ hội được thưởng thức.

Mấy đứa lại lượn thêm một vòng, ngoại trừ mấy cô bé xúng xính váy áo là chưa kịp nhìn thấy thì những chỗ khác đều đã đi qua hết, gần đến giờ Ngọ liền ai nấy hoan hỉ trở về nhà ăn cơm trưa.

Mặc Họa ăn cơm xong liền thưa với cha mẹ là ra ngoài đi chơi, sau đó một thân một mình cất bước đi tới con phố Bắc của Thông Tiên Thành.

Phố Bắc của Thông Tiên Thành phồn hoa sầm uất, còn phố Nam thì náo nhiệt đông vui.

Phố Nam tập trung nhiều phường thị, chủ yếu là các tiểu thương bày sạp hàng rong; trong khi phố Bắc lại quy tụ các thương hành, linh phù đan khí cái gì cũng có, đồ đạc bày bán quy củ hơn, phẩm chất tốt hơn, và dĩ nhiên giá thành cũng đắt đỏ hơn nhiều.

Thế nhưng Mặc Họa đến đây không phải để mua sắm đồ đạc, cậu cũng chẳng có đủ số linh thạch ấy.

Mặc Họa đi từ đầu phố đến cuối phố, quan sát tường tận tất cả các thương hành, sau đó chọn một gian thương hành bên ngoài có treo biển trận pháp nhưng mặt tiền nhìn tương đối tồi tàn, đơn sơ nhất, và việc buôn bán trông cũng ảm đạm vắng vẻ nhất rồi cất bước đi vào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.