Hẹn Hò Nhầm Người Qua Mạng Cũng Chẳng Sao - Chương 6
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:02
Nhưng mà căn cứ theo tần suất trò chuyện của chúng tôi trên mạng, bây giờ thử... cũng không coi là quá nhanh nhỉ.
Dù sao thì những gì có thể làm qua màn hình mạng, bọn tôi cũng đã làm cả rồi.
Trong lúc tôi còn đang đấu tranh tư tưởng, Kỳ Châu lại tưởng tôi không vui.
"Cũng được mà."
Nói xong, anh ấy không chút do dự, mặt đỏ bừng nắm lấy tay tôi kéo thẳng ra khỏi cổng trường.
...
11
Tôi cứ thế mơ màng đi theo Kỳ Châu.
Ban đầu trong đầu tôi chỉ nghĩ, thôi thì cứ đi kiểm tra hàng trước đã.
Cô bạn thân bảo, có khối gã nhìn thì được mà bên trong chẳng ra sao.
Đến lúc phát hiện ra không dùng được thì đã lỡ đầu tư tình cảm rồi, lúc đó có hối hận cũng chẳng biết làm sao.
Tôi đã lên kế hoạch là sẽ không làm gì cả, kiểm tra hàng xong thì đắp chăn đi ngủ là được.
Thế mà đến khách sạn, Kỳ Châu mặt đỏ bừng tự tay dẫn tôi đi kiểm tra hàng, tôi lại chẳng nỡ từ chối nữa.
Thả thính nhau cả tháng trời, giờ đồ ngon dâng tận miệng, không ăn thì phí.
Trong trạng thái nửa đẩy nửa mời, cả tôi và Kỳ Châu đều không kìm lòng nổi.
Dịch vụ của Kỳ Châu tốt thật, biết chiều chuộng mà cũng không ngừng nghỉ, cả cảm xúc lẫn thể xác đều được thỏa mãn tối đa.
Bọn tôi cứ quấn quýt lấy nhau mãi đến trưa ngày thứ ba mới bước ra khỏi khách sạn.
Cô bạn thân suýt nữa thì tưởng tôi mất tích, định báo cảnh sát đến nơi rồi.
Nhưng khi thấy tôi và Kỳ Châu đan mười ngón tay vào nhau.
Cô ấy còn sốc hơn cả lúc tôi mới biết sự thật, mắt suýt nữa thì trợn ngược lên, kéo tôi đi ăn dưa bở cả đêm.
"Vậy ra là cậu biết mình yêu nhầm người qua mạng, thế mà vẫn thản nhiên chấp nhận, lại còn nhanh ch.óng... thế kia?"
Tôi ngượng ngùng cười: "Nhưng người hẹn hò với tớ đúng là Kỳ Châu mà, tớ thích con người anh ấy chứ có phải chỉ thích mỗi ngoại hình đâu."
Cô bạn cạn lời, cà khịa: "Thôi bớt đi, rõ ràng là cậu mê thân hình của người ta thì có."
Tôi lý lẽ đầy đủ: "Thế anh ấy không mê thân hình tớ à? Hai bên đều có lợi, ai cũng không chịu thiệt là được."
Cô bạn nghĩ ngợi một lát: "Cũng đúng, ít nhất thì nói chuyện vẫn dễ nghe hơn cái tên Bùi Yến thích làm màu kia."
Tôi gật đầu đầy cảm thán.
Đúng là duyên tới không cản nổi mà.
Tóm lại, sau những ngày tháng cuồng nhiệt và ngọt ngào đó.
Tôi và Kỳ Châu bắt đầu cuộc sống yêu đương chẳng màng thế sự.
Kỳ Châu sắp tốt nghiệp nên không ở ký túc xá nữa, anh ấy toàn bận rộn việc công ty gia đình ở bên ngoài, ít khi đến trường.
Thế nên bọn tôi hầu như không lộ mặt cùng nhau ở trường.
Tôi mới năm hai thôi, không muốn trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người.
Tạm thời tôi chưa cho Kỳ Châu công khai mối quan hệ.
Sau khi ở bên Kỳ Châu, mấy chuyện về Bùi Yến đều nhanh ch.óng bị tôi ném ra sau đầu.
Nhưng dù sao anh ta cũng là nam thần trường, nghe đâu đã cặp kè với Lục Tuyết rồi.
Chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi, tôi cũng chẳng mảy may bận tâm.
Nhưng có điều kỳ lạ là tôi càng không để ý đến Bùi Yến thì anh ta lại càng hay xuất hiện xung quanh tôi.
Học môn tự chọn, anh ta dẫn Lục Tuyết ngồi ngay bên cạnh tôi.
Lại còn thản nhiên tán tỉnh, âu yếm nhau ngay trong lớp.
Tôi chẳng thèm đếm xỉa, ra hiệu cho thầy giáo, thầy lập tức mời hai người đó ra ngoài.
Ăn cơm ở nhà ăn, rõ ràng còn bao nhiêu chỗ trống, thế mà Bùi Yến cứ nhất quyết dẫn Lục Tuyết ngồi cùng bàn với tôi.
Đúng là xui xẻo.
Tôi vừa nhắn tin càm ràm với cô bạn thân, vừa ăn nhanh để chuẩn bị chuồn.
Cứ như thể Bùi Yến mà không được diễn cảnh âu yếm trước mặt tôi là không sống nổi vậy.
Hai người họ kẻ tung người hứng, ngồi ăn cơm mà tình tứ phát ớn.
Tôi không chịu nổi nữa, đảo mắt một cái rồi đứng dậy chuyển sang bàn khác cho xa.
Tự học ở thư viện, chân của ai đó lại duỗi sang tận bàn tôi.
Ngước lên nhìn, lại là Bùi Yến.
Bên cạnh anh ta vẫn là Lục Tuyết.
Hai người họ coi như không có ai, cứ thủ thỉ to nhỏ.
Đúng là thiếu ý thức.
Tôi không nhịn nữa, tung một cú đá thẳng vào chân anh ta.
Bùi Yến đau quá kêu lên thành tiếng.
"Cô có ý gì hả Kiều Lộc, không theo đuổi được tôi thì cũng đâu cần phải đá tôi?"
Thư viện vốn yên tĩnh, mọi người xung quanh đều nhìn cả về phía này.
Tôi thấy xấu hổ thay cho anh ta luôn ấy.
"Đồ dở hơi."
Tôi không nói thành lời, chỉ làm khẩu hình miệng rồi dọn đồ rời khỏi thư viện.
Nhưng vừa ra đến ngoài cổng, lại có người kéo ba lô tôi lại từ phía sau.
Quay lại nhìn, lại chính là Bùi Yến.
Tôi kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy anh ta cười gượng gạo lên tiếng: "Xin lỗi nhé, lúc nãy tôi chỉ đùa thôi."
Tôi đảo mắt: "Chẳng vui chút nào."
Bùi Yến xoa mũi, lại nói tiếp: "Trước đây chẳng phải cô cứ theo đuổi tôi suốt ngày sao, sao giờ lại cứ tránh mặt tôi? Thế nào, định đổi chiến thuật lạt mềm buộc c.h.ặ.t à?"
"Nhưng mà, đột nhiên tôi thấy cô không làm phiền tôi nữa cũng thấy chán thật."
"Này, cho cô cơ hội đấy, cuối tuần có một buổi tiệc, cô có đến không?"
Tôi nhìn anh ta như nhìn kẻ ngốc, không biết anh ta bị làm sao nữa, cười khẩy một tiếng: "Đến cái đầu anh ấy."
Nói xong mình quay lưng bỏ đi, để mặc Bùi Yến ngẩn ngơ đứng đó.
12
Sau mấy lần tình cờ đó, tôi không nhịn được mà kể khổ chuyện này với Kỳ Châu.
Vốn dĩ tôi luôn tránh nhắc đến Bùi Yến trước mặt anh ấy, vì anh ấy vốn rất hay ghen.
Nhưng lần này thì thực sự là quá sức chịu đựng rồi.
"May mà hồi đó cậu ta đưa nhầm WeChat của anh cho em, chứ không thì em mà theo đuổi cậu ta thật thì t.h.ả.m quá."
"Cái người này chắc thần kinh không bình thường rồi."
Kỳ Châu im lặng một lúc.
Đột nhiên anh ấy hỏi tôi có muốn đi dự buổi tiệc cùng đám bạn cùng phòng của anh ấy không.
Dạo gần đây anh ấy cứ làm mình làm mẩy đòi một danh phận chính thức.
Tôi suy nghĩ một lát.
Thực ra công khai mối quan hệ cũng chẳng qua là để đám nữ sinh theo đuổi Kỳ Châu soi mói đ.á.n.h giá tôi một hồi mà thôi.
Chẳng tổn hại gì đến tôi cả.
Dù sao mặt tôi cũng đủ dày rồi.
Nhưng nếu còn không đồng ý với yêu cầu của Kỳ Châu, e là anh ấy lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ rồi ghen tuông vô lối, dày vò khiến người ta không xuống nổi giường.
Thế là cuối tuần, tôi ăn vận thật lộng lẫy rồi cùng Kỳ Châu đi dự tiệc.
Tôi còn cố tình mặc chiếc váy hai dây dài mà anh ấy tặng, nhìn qua là biết giá không hề rẻ.
Nghe nói bạn cùng phòng của họ ai có người yêu cũng đều mang theo, tôi không thể để anh ấy mất mặt được.
Nhưng đến khi tới biệt thự nghỉ dưỡng đó, tôi mới biết là sinh nhật của Bùi Yến.
Bạn cùng phòng của anh ta đều đến cả, còn dẫn theo bạn gái nữa.
Nhưng không hiểu sao, Lục Tuyết lại không có mặt.
Trong biệt thự chỗ nào cũng dán hình vẽ hoạt hình của Bùi Yến, tôi thấy hơi ngại một chút.
