Hẹn Hò Nhầm Người Qua Mạng Cũng Chẳng Sao - Chương 7
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:02
Nhưng tôi vừa mới lộ ra vẻ không tự nhiên, đã bị Kỳ Châu kéo ra góc tường bên ngoài biệt thự.
Kỳ Châu ấn tôi vào tường, ánh mắt đầy vẻ tủi thân: "Em vẫn còn để tâm đến cậu ta à?"
Tôi lắc đầu, choàng tay lên cổ anh ấy, chắc nịch nói: "Cắt, làm gì có chuyện đó, anh ta chẳng bằng một móng chân của anh."
Nếu tôi mà dám do dự nửa lời, chắc Kỳ Châu lại làm loạn cả đêm mất.
Kỳ Châu hài lòng với câu trả lời của tôi, nhìn chằm chằm vào cổ áo khoét sâu của tôi, ánh mắt tối sầm lại rồi cúi xuống chặn lấy môi tôi.
Không biết tại sao, nụ hôn của anh ấy lại đầy vẻ chiếm hữu.
Nụ hôn kiểu Pháp quấn quýt khiến tôi có chút không chống đỡ nổi, suýt chút nữa ngã xuống thì được anh ấy nâng eo lên tiếp tục.
Đang lúc chúng tôi hôn nhau đến dính c.h.ặ.t lấy nhau, đột nhiên bị ai đó kéo ra.
"Mẹ kiếp, hai người đang làm cái gì đấy?!"
13
Tôi bị kéo ra trong cơn mơ màng, đầu óc vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì thấy Bùi Yến túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Kỳ Châu.
"Kỳ Châu, mày có ý gì?"
"Chúng ta là bạn từ nhỏ, vậy mà mày lại cướp bạn gái của anh em?"
Đừng nói là Kỳ Châu, ngay cả tôi cũng chấn động.
Toàn bộ đám bạn cùng phòng và bạn gái của họ đều trợn tròn mắt, cảm giác như vừa hóng được một quả dưa bở siêu to.
Kỳ Châu đẩy Bùi Yến ra, sắc mặt lập tức tối sầm lại: "Bạn gái anh em? Mày nói ai, bạn gái tao?"
Bùi Yến giận dữ nói: "Còn giả vờ với tao à? Kiều Lộc là người theo đuổi tao trước, rõ ràng cô ấy thích tao!"
"Bình thường chẳng phải mày cao lãnh lắm sao, chẳng phải ai kết bạn mày cũng không thèm đếm xỉa, chẳng phải chỉ cần hai câu là mày có thể khiến con gái nhà người ta khóc thét sao?"
"Tao đưa WeChat của mày cho cô ấy là để mày giúp tao đuổi cổ cô ấy đi, chứ không phải để mày tự mình thế chỗ đâu!"
Tôi tức đến mức đầu óc trống rỗng.
Kỳ Châu bật cười vì tức: "Được, chính mày bảo tao giúp mày đuổi cô ấy, mày không thích cô ấy, thì tại sao tao không thể theo đuổi cô ấy?"
Bùi Yến sững người.
Một lúc lâu sau anh ta mới rặn ra được một lý do: "Đó là con cá của tao, mắc gì mày lại câu."
"Tao chỉ muốn xem cô ấy kiên trì theo đuổi được bao lâu, ai ngờ lại bị mày nẫng tay trên."
"Mày đúng là mặt dày!"
Kỳ Châu không nhịn được, vung nắm đ.ấ.m về phía anh ta.
Bùi Yến cũng nổi đóa, hai người nhanh ch.óng lao vào đ.á.n.h nhau.
Đám bạn cùng phòng thấy vậy, không còn tâm trí đâu mà hóng hớt nữa, vội vàng xông vào can ngăn.
Tôi xót xa lao đến kiểm tra vết thương của Kỳ Châu, còn Bùi Yến ở bên kia không tin nổi mà nói: "Kiều Lộc, người em thích trước là anh, anh đã cho em nhiều cơ hội như vậy, tại sao em không kiên trì thêm chút nữa?"
"Nói đổi người là đổi ngay, em cũng quá đa tình rồi đó? Có phải em đang muốn dùng cậu ta để chọc tức anh không?"
"Được, em thành công rồi đấy."
"Anh đồng ý với em, chỉ cần em chia tay với cậu ta ngay lập tức, anh sẽ ở bên em."
Cả căn phòng im phăng phắc, mọi người đều nhìn Bùi Yến với vẻ kỳ lạ.
Tôi không nhịn được mà hỏi anh ta: "Anh bị úng não à? Lúc người ta thích anh thì anh phớt lờ, giờ người ta bên người khác rồi thì anh lại diễn màn kịch thâm tình."
"Bệnh hoang tưởng nặng rồi thì đi chữa đi."
Bùi Yến lao đến kéo tôi lại: "Không phải, không phải đâu, lúc đầu anh thực sự không thích em. Nhưng sau đó em không tìm anh trong game nữa, cả kỳ nghỉ hè mất liên lạc, anh lại cảm thấy hơi chán."
"Anh vốn định đợi em theo đuổi thêm chút nữa thì sẽ đồng ý, ai ngờ em lại bị gã tâm cơ này lừa mất."
Tôi đẩy anh ta ra, lườm một cái: "Vậy ra tôi là chất phụ gia trong cuộc sống nhàm chán của anh đấy à?"
"Người ta trao chân tình thì anh không trân trọng, anh coi thường, mất đi rồi lại đến đây làm loạn, làm như cả thế giới này phải xoay quanh anh không bằng?"
"Anh đây không phải là thích, mà là tiện."
Nói xong, tôi trực tiếp kéo Kỳ Châu rời khỏi biệt thự.
Chẳng thèm quan tâm Bùi Yến nghĩ gì nữa.
Sau lần đó, cuối cùng Kỳ Châu cũng tin rằng trong lòng tôi không còn một bóng dáng nào của Bùi Yến nữa.
Anh ấy chở một xe tải hoa hồng đến tỏ tình với tôi dưới lầu ký túc xá, công khai mối quan hệ một cách vô cùng hoành tráng.
Nhưng Bùi Yến vẫn cứ âm hồn bất tán xuất hiện xung quanh chúng tôi.
Tôi biết anh ta chỉ là không cam tâm, không cam tâm thua dưới tay Kỳ Châu.
Càng không cam tâm vì một người vốn luôn xoay quanh mình, đột nhiên lại ngả vào lòng người khác, thậm chí một cái nhìn cũng chẳng thèm bố thí cho anh ta.
Anh ta thấy mất mặt.
Nếu như người kết bạn WeChat lúc đó là anh ta, chắc chắn chiêu khích tướng của tôi cũng đã có chút tác dụng.
Nhưng Bùi Yến có vẻ thực sự bị đả kích lớn.
Thời gian lâu dần thực sự sinh ra chấp niệm.
Ngày nào cũng đổi số điện thoại để nhắn tin cho tôi.
Kỳ Châu đề phòng anh ta rất gắt, nhất quyết đòi tôi chuyển ra ngoài sống cùng anh ấy.
Anh ấy lo lắng Bùi Yến sẽ chẳng có việc gì làm lại chạy đến chặn cửa ký túc xá của chúng tôi.
Tôi cảm thấy việc này thật bó tay, Bùi Yến chẳng qua chỉ là đang không nghĩ thông suốt trong lúc này thôi, làm gì mà có tình cảm sâu đậm đến mức đó.
Nhưng chẳng thắng nổi Kỳ Châu, cuối cùng chỉ đành nghe lời anh ấy chuyển ra ngoài.
Đến ngày tôi chuyển nhà, Bùi Yến vẫn đứng cạnh đó, vẻ mặt đầy thẫn thờ nhìn Kỳ Châu giúp tôi khuân vác đồ đạc.
"Cần gì phải né tránh tớ xa đến thế, tớ đâu có sở thích làm tiểu tam giống cậu. Tớ chỉ đang xếp hàng chờ thôi, đợi hai người chia tay rồi sẽ theo đuổi cô ấy."
Bùi Yến buồn bực lên tiếng.
Tôi cảm thấy tai mình và cả linh hồn đều phải chịu một đòn đả kích nặng nề.
Đây là loại phát ngôn gây chấn động gì thế này?
Kỳ Châu cũng bị chọc tức đến bật cười: "Đến kiếp sau cũng không có chuyện đó đâu, c.h.ế.t tâm đi."
Sắc mặt Bùi Yến trở nên rất khó coi.
Kỳ Châu nắm tay tôi, đạp ga phóng thẳng đi mất.
Bóng dáng Bùi Yến qua gương chiếu hậu dần thu nhỏ lại thành một chấm đen rồi dần dần khuất bóng.
Kỳ Châu một tay giữ vô lăng, tay kia xoay mặt tôi lại: "Không được nhìn cậu ta, chỉ được nhìn anh thôi."
Tôi cười nịnh nọt, vội vàng tựa đầu vào vai anh ấy.
Những tán cây lướt qua trên mái xe tạo nên những vệt nắng loang lổ, gió mùa hè cuộn theo từng bong bóng hạnh phúc.
Từ nay về sau, sẽ là vô số mùa hè đầy tiếng ve kêu rộn rã như thế.
