Hồ Ly Quốc Sư - 13
Cập nhật lúc: 01/07/2026 20:03
Gió tuyết thổi qua.
Bông tuyết rơi xuống vai ta, tan thành những giọt nước lạnh buốt.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Diệp Thiên Diểu.
Lần đầu tiên trong đời.
Ta không muốn buông tay.
“Đừng đi…”
Giọng ta run run.
Ngay cả chính ta cũng không hiểu vì sao mình lại muốn khóc như vậy.
Diệp Thiên Diểu cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt sâu như màn đêm.
Một lúc lâu.
Hắn mới khẽ hỏi:
“Nếu thần không đi, điện hạ phải làm sao?”
Ta ngẩn người.
“Ta…”
“Nếu Bắc Địch lấy chiến tranh ép hòa thân, bệ hạ sẽ rất khó xử.”
“Ta biết.”
“Nếu thật sự khai chiến, biên quan sẽ m.á.u chảy thành sông.”
Ta c.ắ.n môi.
“Ta cũng biết.”
“Cho nên…”
Hắn đưa tay, phủi đi bông tuyết trên tóc ta.
“Thần phải đi.”
Ta ngẩng đầu.
Nước mắt lại trào ra.
“Nhưng ngươi sẽ gặp nguy hiểm.”
Ngón tay hắn khựng lại.
Lần này.
Hắn không lập tức nói đùa như mọi khi.
Chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Thật lâu sau.
Khóe môi hắn chậm rãi cong lên.
Nụ cười ấy rất nhạt.
Lại mang theo một chút gì đó ta không hiểu được.
“Sở Sở.”
Đây là lần thứ hai hắn gọi tên ta.
Ta bỗng thấy tim đập rất nhanh.
Hắn nói:
“Trên đời này… cuối cùng cũng có người sợ ta xảy ra chuyện.”
Ta ngây người.
Tuyết vẫn đang rơi.
Nhưng ta bỗng cảm thấy.
Người trước mặt dường như rất cô đơn.
Cô đơn đến mức…
Chỉ vì có một người lo lắng cho mình mà đã thấy vui.
Ta không hiểu vì sao.
Trong lòng bỗng thấy chua xót.
Ta nhỏ giọng:
“Trước đây… không có ai sao?”
Diệp Thiên Diểu im lặng.
Gió đêm thổi tung mái tóc dài của hắn.
Một lúc lâu.
Hắn mới cười.
“Có lẽ là không.”
Ta ngơ ngác.
Làm sao có thể?
Hắn đẹp như vậy.
Giỏi như vậy.
Ngay cả phụ hoàng cũng rất tin tưởng hắn.
Sao lại không có ai lo cho hắn?
Như nhìn thấu suy nghĩ của ta.
Diệp Thiên Diểu khẽ nói:
“Ta sống rất lâu.”
“Lâu đến mức người quen đều lần lượt rời đi.”
“Lâu đến mức không còn nhớ đã tiễn biệt bao nhiêu người.”
“Cho nên…”
Hắn ngước mắt nhìn bầu trời đầy tuyết.
“Ta vốn không nên thân thiết với con người.”
Ta nhìn hắn.
Không hiểu sao.
Mũi lại cay cay.
Con hồ ly này…
Hóa ra đã sống rất lâu.
Lâu đến mức…
Phải nhìn những người mình quen biết lần lượt già đi, c.h.ế.t đi.
Ta bỗng nhớ đến cây hải đường trong Quốc Sư phủ.
Nở rồi tàn.
Tàn rồi nở.
Mỗi năm đều như thế.
Nhưng Diệp Thiên Diểu…
Vẫn luôn là Diệp Thiên Diểu.
Có lẽ.
Hắn thật sự rất cô đơn.
Ta chậm rãi cúi đầu.
Nhìn bàn tay đang nắm tay áo hắn của mình.
Một lúc lâu.
Nhỏ giọng hỏi:
“Vậy…”
“Hửm?”
“Ta cũng sẽ già đi sao?”
Không khí bỗng yên tĩnh.
Ta ngẩng đầu.
Bắt gặp ánh mắt của hắn.
Không biết vì sao.
Ánh mắt ấy khiến tim ta khẽ run.
Một lúc lâu.
Hắn mới đáp:
“… Sẽ.”
“Ta cũng sẽ c.h.ế.t sao?”
“… Sẽ.”
Ta c.ắ.n môi.
Bỗng thấy rất khó chịu.
Ta mới mười lăm tuổi.
Trước đây.
Ta chưa từng nghĩ đến chuyện ấy.
Nhưng lúc này.
Ta bỗng hiểu ra.
Đối với ta.
Mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm có lẽ là cả một đời.
Nhưng với hắn…
Có lẽ chỉ như một cái chớp mắt.
Ta nhìn hắn.
Nhỏ giọng hỏi:
“Vậy sau khi ta già đi…”
“Ngươi vẫn giống như bây giờ sao?”
Diệp Thiên Diểu không nói.
Sự im lặng của hắn…
Đã là câu trả lời.
Trong lòng ta bỗng đau nhói.
Ta không hiểu.
Vì sao lại đau.
Chỉ cảm thấy…
Rất khó chịu.
Như thể có thứ gì đó đang nghẹn lại trong n.g.ự.c.
Ta cúi đầu.
Nhỏ giọng:
“Không công bằng.”
Diệp Thiên Diểu ngẩn người.
“Cái gì?”
Ta ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Ta còn chưa lớn hẳn.”
“Ta còn chưa nhìn đủ thế giới.”
“Ta còn chưa…”
Giọng nói đột nhiên nghẹn lại.
Ta còn chưa…
Ở cạnh ngươi đủ lâu.
Nhưng câu này.
Ta không nói ra.
Diệp Thiên Diểu nhìn ta.
Rất lâu.
Lâu đến mức tuyết phủ đầy vai áo hắn.
Cuối cùng.
Hắn khẽ thở dài.
Rồi bất ngờ đưa tay.
Nhẹ nhàng xoa đầu ta.
Giống như rất nhiều năm trước.
Khi ta còn là một cô bé tám tuổi.
Giọng nói của hắn rất khẽ.
“Ngốc.”
Ta lập tức ngẩng đầu.
Lại nói ta ngốc!
Nhưng lần này.
Ta không tức giận.
Chỉ nhìn hắn.
Không biết vì sao.
Rất muốn khóc.
Đúng lúc ấy.
Phía sau bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Một thị vệ phi ngựa lao đến.
“Quốc sư!”
Người kia xuống ngựa.
Quỳ một gối.
Sắc mặt tái nhợt.
“Biên quan vừa truyền tin khẩn!”
“Đại hãn Bắc Địch nói…”
Hắn ngẩng đầu.
“… chỉ cho Đại Thiên triều ba ngày.”
“Ba ngày sau.”
“Nếu không giao Trưởng công chúa ra khỏi thành…”
“Bắc Địch sẽ lập tức công thành.”
Ta cứng đờ.
Không khí xung quanh.
Trong nháy mắt trở nên lạnh ngắt.
Ta chậm rãi siết c.h.ặ.t t.a.y.
Ba ngày.
Chỉ còn ba ngày.
Ta vừa định mở miệng.
Bỗng nghe thấy một tiếng “rắc”.
Ta ngẩn người.
Theo bản năng nhìn sang.
Phát hiện…
Thanh kiếm bên hông Diệp Thiên Diểu.
Đã bị hắn…
Bóp gãy.
