Hồ Sơ: 327 - 28
Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:10
Gương mặt cô tái nhạt vì lo sợ:
“Trước khi mất…”
“Hầu hết bệnh nhân đều được truyền thêm một mũi t.h.u.ố.c.”
Trịnh Văn Hải quay phắt lại:
“Loại t.h.u.ố.c gì?”
Nữ điều dưỡng lắc đầu hoảng hốt:
“Em không nhớ.”
“Là t.h.u.ố.c bác sĩ chỉ định.”
Cô giải thích: Trước khi xảy ra sự cố khoảng ba mươi phút, trên hệ thống quản lý bệnh án điện t.ử luôn xuất hiện một y lệnh bổ sung.
Mũi t.h.u.ố.c được tiêm trực tiếp qua đầu nối dây truyền dịch. Do y lệnh hiển thị hợp lệ trên máy tính nên các điều dưỡng ca trực đều thực hiện mà không hề nghi ngờ.
Tần Mặc lập tức ra lệnh cho Lục Hạo và Chu Mạn niêm phong toàn bộ máy chủ y lệnh, nhật ký cấp phát t.h.u.ố.c của kho d.ư.ợ.c và tài khoản cá nhân của các bác sĩ.
Đêm muộn.
Thanh Nghi đứng một mình trong phòng nghiệm pháp y.
Trên bàn, bốn tiêu bản mô tim vẫn nằm dưới kính hiển vi.
Cánh cửa phòng bật mở. Trần Vũ cầm bản in kết quả xét nghiệm mới nhất chạy vào, giọng anh lạc đi:
“Thanh Nghi…”
“Em xem cái này.”
Thanh Nghi nhận lấy tờ giấy.
Dòng kết luận chuyên môn màu đỏ ở cuối trang hiện lên rõ mùng một:
Hợp chất lạ chỉ có thể được đưa trực tiếp vào cơ thể khi bệnh nhân còn sống.
Thanh Nghi chậm rãi ngẩng đầu.
Chất này không phải sản phẩm chuyển hóa sau khi c.h.ế.t. Nó được tiêm thẳng vào mạch m.á.u khi tim bệnh nhân vẫn đang đập.
Có kẻ đã lợi dụng danh nghĩa điều trị để sát hại họ.
Tần Mặc bước vào ngay sau đó. Anh nhìn bản báo cáo rồi cất giọng lạnh ngắt:
"Y lệnh tiêm mũi t.h.u.ố.c cuối cùng của ca thứ mười hai do ai khởi tạo?"
Trần Vũ mở máy tính bảng, truy xuất nhật ký hệ thống:
Tên bác sĩ đăng ký y lệnh hiện lên: Trưởng khoa Tim mạch.
Thế nhưng, dữ liệu giám sát phòng mổ xác nhận: Vào đúng mốc thời gian y lệnh được ký duyệt, vị Trưởng khoa này đang trực tiếp thực hiện một ca phẫu thuật l.ồ.ng n.g.ự.c kéo dài bốn tiếng trong phòng mổ vô trùng—nơi hoàn toàn cách ly với mạng Internet bên ngoài.
Tần Mặc nheo mắt:
"Có người dùng tài khoản của ông ta."
Trần Vũ lắc đầu, sắc mặt ngập tràn sự bàng hoàng:
"Không chỉ tài khoản."
"Lệnh t.h.u.ố.c có chữ ký sinh trắc học hợp lệ."
Cả phòng làm việc chìm vào sự im lặng lạnh ngắt.
Kẻ thủ ác không chỉ ẩn nấp ngay bên trong Bệnh viện số 9, mà hắn còn nắm giữ quyền truy cập tối cao vào hệ thống quản lý sinh mạng của tất cả bệnh nhân.
18.
Sáng hôm sau, Bệnh viện số 9 chìm trong bầu không khí ngột ngạt.
Sau kết luận chính thức từ phía pháp y, toàn bộ hồ sơ y tế, danh sách cấp phát t.h.u.ố.c và dữ liệu máy chủ liên quan đến phòng 907 đã bị niêm phong hoàn toàn. Căn phòng 907 chính thức bị phong tỏa, tạm dừng mọi hoạt động tiếp nhận bệnh nhân.
Trong phòng họp tạm thời của Đội Trọng án tại tầng tám, Tần Mặc đứng trước bảng phân công nhiệm vụ, cất giọng đanh thép:
Chu Mạn và Lục Hạo phụ trách rà soát nhân sự: Bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý, kỹ thuật viên thiết bị, nhân viên vệ sinh và bảo trì—toàn bộ những người có quyền ra vào phòng 907.
Trần Vũ tiếp tục đào sâu vào hệ thống dữ liệu: Truy xuất nhật ký y lệnh điện t.ử, dấu vết giả mạo chữ ký sinh trắc học và lịch sử can thiệp chỉnh sửa thông tin.
Thanh Nghi phụ trách rà lại danh mục toàn bộ t.h.u.ố.c được cấp phát trên hệ thống để đối chiếu với hợp chất ngoại sinh vừa phát hiện.
Tuy nhiên, ngay khi cuộc họp vừa kết thúc, Thanh Nghi bước lại gần Tần Mặc, cất giọng thấp nhẹ:
“Tôi xin nghỉ nửa ngày.”
Tần Mặc dừng tay xếp tài liệu, ngẩng đầu nhìn cô:
“Có việc riêng?”
Thanh Nghi gật đầu:
“Tôi phải gặp một người.”
Tần Mặc không hỏi người đó là ai. Anh nhìn sâu vào mắt cô một giây rồi ngắn gọn:
“Giữ điện thoại mở.”
Thanh Nghi đáp:
“Được.”
Chiếc xe của Thanh Nghi rời khỏi nội thành, lăn bánh về hướng vùng ngoại ô phía Tây.
Nơi cô đến là một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm khuất sau con đường nhỏ rợp bóng cây.
Tường gạch bên ngoài đã bong tróc, bám đầy rêu phong. Cây hoa giấy trong sân phát triển rậm rạp, to lớn hơn nhiều so với ký ức thời thơ ấu của cô.
Đây là nơi Lâm Trạch Văn sinh sống sau khi nghỉ công tác.
Cũng chính là nơi ông đã đưa cô về che giấu, chữa trị và chăm sóc suốt những năm tháng đầu tiên sau đêm t.h.ả.m sát Hứa gia.
Chính ông là người đã đưa cô rời khỏi đống đổ nát, làm lại hồ sơ, cho cô mang họ Lâm và biến Hứa Thanh Nghi thành Lâm Thanh Nghi.
Ông nuôi cô ăn học trưởng thành, nhưng mỗi khi cô hỏi về cha ruột Hứa Đình Viễn, ông đều chỉ xua tay lắc đầu: “Biết càng ít, con càng an toàn.”
Thanh Nghi đứng trước cánh cổng sắt gỉ sét.
Tay cô đặt lên nút chuông cửa nhưng không bấm. Cuộc gọi cảnh cáo ngắn ngủi "Đừng điều tra tiếp" tối qua vẫn văng vẳng bên tai.
Cô hít một hơi sâu, đưa tay đẩy nhẹ.
Cánh cổng không khóa. Lâm Trạch Văn dường như đã biết trước cô sẽ tới.
Bước vào phòng khách u tối, Thanh Nghi nhìn thấy Lâm Trạch Văn đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ cũ.
Mái tóc ông đã bạc trắng hơn phân nửa, sống lưng hơi còng xuống.
Trên mặt bàn đặt một ấm trà đã nguội ngắt cùng hai chiếc tách sứ tróc men.
Ông không ngẩng đầu, cũng không cất lời chào hỏi.
Giọng ông khàn khàn vang lên giữa không gian tịch mịch:
“Con vẫn điều tra.”
Thanh Nghi bước lại gần, kéo chiếc ghế đối diện rồi ngồi xuống.
“Con không thể dừng.”
Lâm Trạch Văn buông một tiếng thở dài thườn lượt, đôi mắt chùng xuống:
“Cha đã bảo con.”
“Đừng quay về.”
Thanh Nghi nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay gầy gộc đang siết c.h.ặ.t của ông, cất giọng kiên quyết:
“Cha biết hung thủ là ai.”
Lâm Trạch Văn im lặng.
Thanh Nghi nói tiếp, từng câu từng chữ như lưỡi d.a.o cắt qua sự im lặng:
“Cha biết biểu tượng ba tam giác.”
“Cha biết vì sao họ g.i.ế.c cha mẹ con.”
“Và cha biết vì sao họ vẫn đang theo dõi con.”
Lâm Trạch Văn run nhẹ đôi vai. Ông nâng tách trà nguội lên rồi lại đặt xuống, giọng run rẩy:
“Biết không có nghĩa là có thể nói.”
Thanh Nghi không tranh cãi. Cô lấy từ trong túi áo ra bức ảnh đã được phục hồi hoàn chỉnh, đặt thẳng lên mặt bàn gỗ.
“Cha giải thích đi.”
“Vì sao ảnh của cha con lại xuất hiện ở đó?”
Lâm Trạch Văn cúi đầu nhìn xuống bức ảnh.
Sắc mặt ông lập tức biến đổi dữ dội, nước da chuyển sang xám xịt.
Tách trà trên tay ông chao đảo, va mạnh vào chiếc đĩa sứ tạo ra tiếng "cạch" ch.ói tai. Một vệt nước trà lạnh tràn ra mặt bàn.
Đôi mắt ông không dừng lại ở gương mặt Hứa Đình Viễn, mà xoáy c.h.ặ.t vào gã đàn ông mặc áo khoác tối màu đứng ẩn dưới mái hiên phía sau.
Thanh Nghi bắt trọn từng biến đổi trên gương mặt ông:
“Cha biết hắn.”
Lâm Trạch Văn lắc đầu rất chậm, giọng run lên vì sợ hãi:
“Cha không biết tên.”
“Nhưng cha biết dấu hiệu.”
Ông ngẩng lên nhìn Thanh Nghi, ánh mắt tràn ngập sự lo âu:
“Con đã nhìn thấy biểu tượng đó rồi.”
Thanh Nghi gật đầu:
“Ba tam giác.”
Lâm Trạch Văn vội vã rút tay lại khỏi bức ảnh như thể nó chứa độc tố. Ông thì thầm:
“Bức ảnh này từ đâu ra?”
Thanh Nghi đáp:
“Điện thoại của một người vừa bị g.i.ế.c.”
Lâm Trạch Văn nhắm c.h.ặ.t mắt lại, hai thái thái dương giật liên hồi.
Phòng khách rơi vào khoảng im lặng đè nén.
Lâm Trạch Văn mở mắt ra, nhìn ra khoảng sân trống hống trước cửa, cất giọng trầm đục:
“Cha của con…”
“Không c.h.ế.t vì điều tra một vụ g.i.ế.c người.”
Thanh Nghi nín thở lắng nghe.
Lâm Trạch Văn nói tiếp:
“Ông ấy…”
“Đang điều tra một tổ chức.”
Một mạng lưới bí ẩn không tên, không trụ sở, không xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ quản lý hành chính nào.
Những kẻ thuộc về mạng lưới này nhận diện nhau bằng một biểu tượng duy nhất: Ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.
Họ hiện diện ẩn mình trong mọi ngóc ngách của xã hội: Từ các tập đoàn tài chính, doanh nghiệp, hệ thống y tế cho đến cả những cơ quan công quyền và tư pháp.
Hứa Đình Viễn mười chín năm trước đã vô tình phát hiện ra sự tồn tại của tổ chức này khi điều tra một chuỗi các vụ án tham nhũng và đột t.ử bất thường.
Thế nhưng, trước khi ông kịp thu thập đủ chứng cứ để đưa ra ánh sáng, các nhân chứng then chốt đều lần lượt qua đời vì bệnh lý hoặc tai nạn.
Thanh Nghi gặng hỏi:
“Tổ chức tên gì?”
Lâm Trạch Văn lắc đầu cay đắng:
“Cha không biết.”
“Hoặc có thể…”
“Những người biết tên thật đều đã c.h.ế.t.”
Lâm Trạch Văn chậm rãi đứng dậy. Ông bước vào căn phòng ngủ phía trong.
