Hồ Sơ: 327 - 29

Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:10

Khi quay trở ra, trên tay ông ôm một chiếc hộp gỗ màu đen.

Chiếc hộp không quá lớn, dài hơn tập hồ sơ một chút, bốn góc bọc viền đồng đã ngả màu xanh gỉ. Bề mặt gỗ có nhiều vết xước xát mờ cũ.

Mặt trước hộp được khóa bằng một ổ khóa đồng cổ cổ điển.

Lâm Trạch Văn đặt chiếc hộp lên mặt bàn gỗ. Âm thanh va chạm phát ra nặng trịch.

“Mười tám năm.”

“Cha vẫn giữ nó.”

Thanh Nghi nhìn chằm chằm chiếc hộp, tim đập liên hồi:

“Của cha con?”

Lâm Trạch Văn gật đầu:

“Đêm hôm đó.”

“Ông ấy giao cho cha.”

Thanh Nghi lập tức hỏi:

“Trước hay sau khi xảy ra vụ án?”

Lâm Trạch Văn im lặng vài giây rồi đáp:

“Trước khi cha đến hiện trường.”

“Ông ấy nói…”

“Nếu một ngày con quay về…”

“Thì đưa lại.”

Hứa Đình Viễn đã tiên liệu trước kết cục t.h.ả.m khốc của mình, và ông chỉ cho phép giao lại chiếc hộp khi con gái ông tự mình dấn thân tìm đến biểu tượng ba tam giác.

Thanh Nghi vươn tay định chạm vào ổ khóa đồng trên chiếc hộp.

Thế nhưng, bàn tay gầy gộc của Lâm Trạch Văn lập tức lao tới, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.

Ông nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm giọng dặn dò:

“Đừng mở ở đây.”

“Cũng đừng mở khi ở một mình.”

Thanh Nghi nhíu mày:

“Vì sao?”

Lâm Trạch Văn buông tay cô ra, ánh mắt chìm trong sự lo âu tột cùng:

“Bởi vì…”

“Sau khi mở nó.”

“Con sẽ không còn đường quay lại.”

Ông khẳng định bản thân chưa từng mở chiếc hộp, ổ khóa đồng vẫn giữ nguyên trạng suốt mười tám năm qua.

Hứa Đình Viễn trước khi c.h.ế.t đã nghiêm cấm giao chiếc hộp này cho lực lượng cảnh sát nội bộ, càng không được mở ra nếu Thanh Nghi chưa chuẩn bị tâm lý đối diện với toàn bộ sự thật.

Mở chiếc hộp đồng nghĩa với việc chính thức tuyên chiến với một thế lực vô hình.

Thanh Nghi siết nhẹ nắm tay, nhìn chiếc hộp gỗ đen lạnh lẽo.

"Rinh... rinh... rinh!"

Tiếng chuông điện thoại trong túi áo Thanh Nghi bất ngờ vang lên dồn dập, phá tan không khí căng thẳng.

Màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ Tần Mặc.

Thanh Nghi nhấn nút nghe. Giọng Tần Mặc truyền qua loa thoại vô cùng gấp gáp:

“Thanh Nghi.”

“Quay về bệnh viện ngay.”

“Có chuyện rồi.”

Thanh Nghi đứng bật dậy:

“Ca mới?”

"Ừ." Tần Mặc đáp nhanh. "Một bệnh nhân ở tầng chín đột ngột ngừng tim. Nhưng lần này ông ấy chưa c.h.ế.t."

Thanh Nghi siết c.h.ặ.t điện thoại:

“Ông ấy nói gì?”

Tần Mặc im lặng một nhịp ngắn rồi cất giọng nghiêm trọng:

“Ông ấy cứ lặp đi lặp lại…”

“Đừng để người mặc áo trắng tiêm t.h.u.ố.c.”

Bệnh nhân phòng 912 đã nhìn thấy kẻ xuống tay trước khi rơi vào hôn mê.

Vụ án tại Bệnh viện số 9 đã xuất hiện nhân chứng sống đầu tiên.

Thanh Nghi ôm lấy chiếc hộp gỗ màu đen trên bàn, dứt khoát bước ra phía cửa.

Lâm Trạch Văn đứng tựa lưng vào mép bàn, nhìn theo bóng lưng cô. Khi cô chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa, ông gọi với theo:

“Thanh Nghi.”

Cô dừng bước, ngoái đầu lại.

Giọng ông trầm xuống, chứa đựng sự cảnh báo cuối cùng:

“Nếu trong chiếc hộp có điều gì liên quan đến cha con…”

“Đừng để bất kỳ ai biết.”

Thanh Nghi nhìn người cha nuôi đã bảo vệ mình suốt mười tám năm. Cô không hứa hẹn, chỉ lặng lẽ quay người bước ra ngoài.

Chiếc xe ô tô của Thanh Nghi lao đi xé gió trên con đường dẫn trở lại Bệnh viện số 9.

Chiếc hộp gỗ màu đen được cô đặt cẩn thận ở ghế phụ, thắt c.h.ặ.t bằng dây an toàn.

Khi chiếc xe đi qua một gờ giảm tốc xóc nảy, từ bên trong chiếc hộp kín phát ra một âm thanh khe khẽ:

"Cạch."

Đó là tiếng va chạm của một vật cứng bằng kim loại đập vào thành gỗ.

Bên trong chiếc hộp không chỉ có giấy tờ hay hình ảnh.

Thanh Nghi liếc nhìn ổ khóa đồng. Lời dặn "Đừng mở khi ở một mình" của Lâm Trạch Văn lại hiện lên.

Cô hít sâu một hơi, nhấn mạnh chân ga. Sự sống của nhân chứng tại bệnh viện đang đếm ngược từng phút.

Chiếc xe phanh gấp trước sảnh Cấp cứu Bệnh viện số 9.

Thanh Nghi ôm c.h.ặ.t chiếc hộp gỗ bước xuống xe. Tần Mặc đã đứng chờ sẵn ngay trước bậc tam cấp.

Ánh mắt sắc lẹm của Tần Mặc lập tức dừng lại trên chiếc hộp gỗ đen trên tay cô:

“Đó là gì?”

Thanh Nghi chưa kịp cất lời trả lời.

Một nữ điều dưỡng từ trong sảnh lao ra ngoài, gương mặt tái nhợt vì hốt hoảng, gào lên:

“Bệnh nhân phòng 912 tỉnh rồi!”

“Ông ấy nói…”

“Người tiêm t.h.u.ố.c vẫn đang ở trong bệnh viện.”

Tần Mặc lập tức quay người lao vào bên trong.

Thanh Nghi ôm c.h.ặ.t chiếc hộp gỗ mười tám năm trước n.g.ự.c, nhanh chân chạy nối gót theo anh.

Phía sau lưng họ, cánh cửa kính tự động của bệnh viện chậm rãi khép lại.

Một không gian trắng toát chứa hàng trăm con người mặc áo blouse.

Và gã sát thủ mặc áo trắng vẫn đang lẩn khuất đâu đó ngay giữa họ.

19.

Thanh Nghi và Tần Mặc chạy xộc vào phòng 912.

Bệnh nhân vừa hồi tỉnh sau cơn ngừng tim nguy kịch, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

Tần Mặc bước lại gần, nhẹ nhàng yêu cầu bác sĩ trực cho phép hỏi ba câu ngắn.

Bệnh nhân mấp máy làn môi khô nứt, xác nhận có một người vừa tiêm một dung dịch qua đường truyền tĩnh mạch của ông.

Người đó mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang y tế và trùm mũ phẫu thuật kín đáo. Thẻ tên trên n.g.ự.c áo bị lật úp vào trong.

Ông không nhìn thấy mặt, cũng không phân biệt được nam hay nữ.

Ông chỉ nhớ gã cất giọng rất bình tĩnh:

“Thuốc giúp ông ngủ.”

Ngay sau khi mũi tiêm hoàn tất, l.ồ.ng n.g.ự.c ông chèn ép nặng trĩu, toàn thân tê dại, tay chân mất hoàn toàn lực lượng.

Ông thức giác biết mình đang gặp nguy hiểm, nhưng cơ miệng cứng đờ không thể phát ra tiếng kêu, ngón tay run rẩy không sao ấn nổi nút chuông gọi cấp cứu.

Trước khi lịm đi một lần nữa, bệnh nhân thều thào lặp lại:

“Người đó vẫn ở đây…”

Tần Mặc lập tức ra lệnh cho Lục Hạo cắt cử hai trinh sát túc trực hai mươi tư trên hai mươi tư trước cửa phòng 912.

Ngoại trừ bác sĩ điều trị chính có sự giám sát của cảnh sát, tuyệt đối không ai được phép tiếp cận bệnh nhân.

Sau khi khu vực tầng chín Bệnh viện số 9 tạm thời được kiểm soát, Thanh Nghi ôm chiếc hộp gỗ màu đen trở về phòng làm việc tại Trung tâm Pháp y khi trời đã về khuya.

Căn phòng vắng lặng, chỉ có ánh đèn bàn rọi xuống mặt gỗ.

Chiếc hộp gỗ nằm im lìm trước mặt cô. Khóa đồng vẫn ngả màu xanh cũ kỹ.

Cạnh đó là chiếc chìa khóa nhỏ bằng kim loại mà Lâm Trạch Văn đã giao cho cô khi cô rời khỏi căn nhà ngoại ô.

Lời dặn dò của cha nuôi lại vang vọng trong tâm trí:

“Sau khi mở nó…”

“Con sẽ không còn đường quay lại.”

Thanh Nghi nhìn chằm chằm chiếc điện thoại đặt trên bàn. Cô từng chần chừ định gọi cho Tần Mặc, nhưng rồi dừng lại.

Cô không muốn kéo anh vào vòng xoáy nguy hiểm khi bản thân chưa biết rõ bên trong chứa đựng điều gì.

Thanh Nghi hít một hơi sâu, cầm chiếc chìa khóa nhỏ tra vào ổ khóa đồng của chiếc hộp.

"Tách."

Ổ khóa bật mở nhẹ nhàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hồ Sơ: 327 - Chương 29: 29 | MonkeyD