Hồ Sơ: 327 - 31

Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:11

Tần Mặc lập tức đứng dậy:

“Phong tỏa cầu thang.”

“Kiểm tra toàn bộ lối ra.”

“Không được để ai rời bệnh viện.”

Thanh Nghi vội vã thu dọn các vật dụng cho lại vào hộp.

Khi cô cầm quyển sổ tay bìa da lên, ngón tay vô tình làm lật trang giấy cuối cùng của quyển sổ.

Khác hoàn toàn với những trang trước ngập tràn ký tự mật mã, trang cuối cùng chỉ vỏn vẹn một dòng chữ tiếng Việt được viết bằng nét mực đậm:

“Đừng tin bất kỳ ai mặc áo blouse trắng.”

Thanh Nghi c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Tần Mặc nhìn dòng chữ, ánh mắt trầm xuống:

“Câu này được viết khi nào?”

Cô đáp, giọng nghẹn lại:

“Gần hai mươi năm trước.”

Hai người nhìn nhau. Dòng cảnh báo mà Hứa Đình Viễn để lại từ mười tám năm trước trùng khớp hoàn toàn với lời khai của bệnh nhân phòng 912 vừa tỉnh lại.

Kẻ g.i.ế.c người mặc áo blouse trắng không phải là một phương thức mới xuất hiện gần đây.

Nó đã tồn tại và hoạt động từ gần hai thập kỷ trước.

Thanh Nghi và Tần Mặc vội vã lao ra khỏi phòng làm việc để tới Bệnh viện số 9.

Cánh cửa phòng làm việc chưa kịp khép kín, một luồng gió từ ô cửa sổ lùa vào làm các trang sách của quyển sổ tay trên bàn tự động lật rào rạt.

Tờ giấy dày dán ở bìa sau của quyển sổ do lớp keo lâu năm bị lão hóa khẽ bung ra.

Phía dưới lớp bìa lộ ra một góc bản đồ địa hình cũ đã ố vàng.

Tại một góc bản đồ có đ.á.n.h dấu một vòng tròn đỏ cùng con số: 317.

Cùng lúc đó, tại phòng trung tâm an ninh Bệnh viện số 9, Chu Mạn và Lục Hạo đang tua lại đoạn băng ghi hình tại cầu thang thoát hiểm tầng chín.

Khoảng mười phút trước khi nữ điều dưỡng mất tích, camera ghi lại bóng dáng một người mặc áo blouse trắng đang đẩy xe tiêm đi qua hành lang.

Bộ áo blouse người này mặc có dáng dài và thiết kế cổ rộng—mẫu đồng phục cũ của bệnh viện đã ngưng sử dụng từ nhiều năm trước.

Người đó đội mũ phẫu thuật, đeo khẩu trang kín nốt, thẻ tên lật úp.

Gã đi thản nhiên, đẩy xe tiêm bước thẳng vào cửa cầu thang thoát hiểm rồi biến mất hoàn toàn.

Danh sách ca trực đêm khẳng định không có bất kỳ nhân viên y tế nào mang vóc dáng và trang phục như vậy.

Lục Hạo dính c.h.ặ.t mắt vào màn hình:

“Vậy người này là ai?”

Chu Mạn bấm dừng, phóng to khung hình ở giây cuối cùng trước khi cánh cửa sắt cầu thang khép lại.

Người mặc áo blouse đưa tay trái ra đẩy cánh cửa.

Dưới ánh đèn huỳnh quang, trên ngón áp út bàn tay trái của gã lóe lên một vệt sáng bạc.

Dù hình ảnh bị nhiễu hạt, nhưng ba cạnh hình học sắc nét l.ồ.ng vào nhau trên mặt chiếc nhẫn bạc hiện lên rợn người.

Trên chiếc xe cảnh sát đang lao đi trong đêm, Tần Mặc nhận được hình ảnh trích xuất từ Chu Mạn gửi sang.

Anh đưa điện thoại cho Thanh Nghi.

Thanh Nghi phóng to bàn tay trái của kẻ mặc áo blouse trắng trên màn hình.

Vệt sáng bạc.

Ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.

Tần Mặc nhìn phía trước, cất giọng lạnh ngắt:

“Nhìn ra gì không?”

Thanh Nghi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn bạc, chậm rãi đáp:

“Chưa đủ rõ.”

Thế nhưng trong lòng cô, mọi mảnh ghép đã bắt đầu xâu chuỗi.

Mười tám năm trước, kẻ đeo chiếc nhẫn bạc ba hình tam giác đã đứng sau lưng cha cô trước đồn cảnh sát.

Mười tám năm sau, kẻ mang chiếc nhẫn ấy lại bước đi trong hành lang Bệnh viện số 9, mang theo mũi tiêm t.ử thần và vừa bắt mất nữ điều dưỡng—nhân chứng duy nhất của vụ án.

20.

Lệnh phong tỏa toàn bộ Bệnh viện số 9 được ban hành ngay trong đêm.

Bảo vệ chốt chặn toàn bộ các cửa xuất nhập. Cảnh sát hình sự chia làm nhiều tổ soát xét từng ngóc ngách: Sảnh chính, bãi đỗ xe, tầng hầm, cầu thang thoát hiểm, khu xử lý rác y tế, lối vận chuyển t.h.i t.h.ể và các hành lang kỹ thuật.

Không một nhân viên y tế hay người nhà bệnh nhân nào được phép rời khỏi tòa nhà khi chưa qua đối chiếu danh tính.

Chu Mạn và Lục Hạo tập trung trích xuất toàn bộ dữ liệu camera an ninh xung quanh khu vực tầng chín.

Tần Mặc trực tiếp lấy lời khai của những người liên quan: Nhân viên ca trực, bảo vệ ca đêm, quản lý kho đồng phục và bác sĩ trực cấp cứu.

Trần Vũ sao lưu toàn bộ nhật ký hệ thống y lệnh, đồng thời tiếp tục truy vết nguồn gốc hợp chất ngoại sinh.

Thanh Nghi tiến hành kiểm tra tủ đồ cá nhân của nữ điều dưỡng vừa biến mất.

Tủ đồ không có dấu vết cạy phá hay giằng co. Ví tiền và giấy tờ tùy thân vẫn còn nguyên. Một đôi giày đi mưa của cô ta vẫn nằm ở góc tủ, chỉ có chiếc điện thoại cá nhân và bộ áo blouse dự phòng bị lấy đi.

Nhiều khả năng cô ta đã rời khỏi khu trực trong bộ đồng phục y tế.

Sau khi hoàn tất việc thu thập dấu vết tại hiện trường, Thanh Nghi nói với Tần Mặc rằng cô muốn quay lại phòng làm việc tạm thời để kiểm tra kỹ hơn di vật của Hứa Đình Viễn.

Tần Mặc không gạn hỏi, chỉ dặn một câu ngắn gọn:

“Có phát hiện thì báo ngay.”

Thanh Nghi mang quyển sổ bìa da màu nâu về phòng làm việc.

Lần này, cô không cố gắng đọc từng ký tự như một đoạn văn thông thường. Cô thay đổi phương pháp, phân tích quyển sổ như một hệ thống mật mã có cấu trúc.

Thanh Nghi đặt quyển sổ dưới đèn chụp tài liệu chuyên dụng, tiến hành chụp lại từng trang, đ.á.n.h số thứ tự rồi nhập dữ liệu vào phần mềm thống kê ký tự.

Kết quả phân tích cho thấy các ký tự không hề xuất hiện ngẫu nhiên.

Một số nhóm biểu tượng lặp lại theo chu kỳ đúng bảy trang một lần. Các hình tam giác nhỏ thường nằm ở vị trí khởi đầu của mỗi đoạn.

Đặc biệt, hình tam giác bị gạch ngang luôn đi kèm với các chuỗi chữ số. Con số 3, 1 và 7 xuất hiện với tần suất dày đặc ở mép các trang giấy.

Quyển sổ chính là một hệ thống viết tắt kết hợp mã hóa thay thế do Hứa Đình Viễn tự quy ước.

Khi lật đến những trang cuối cùng, Thanh Nghi nhận thấy phần gáy da của quyển sổ dày hơn một cách bất thường. Lớp hồ dán ở phần mép bị cộm lên.

Cô dùng nhíp y tế cẩn thận tách nhẹ lớp keo khô đã cũ.

Từ bên trong gáy sổ, một mảnh giấy mỏng trượt ra ngoài.

Đó là một mảnh giấy bản mỏng, được gấp làm tư cẩn thận.

Thanh Nghi đeo găng tay, nhẹ nhàng mở mảnh giấy ra.

Không có mật mã. Không có các chuỗi ký tự hay con số phức tạp.

Bên trong là những dòng chữ viết tay nguyên vẹn bằng nét mực đao đặn quen thuộc của Hứa Đình Viễn.

Dòng đầu tiên hiện lên trước mắt cô:

“Nếu con đọc được mảnh giấy này…”

“Có lẽ cha đã không còn.”

Thanh Nghi khựng lại.

Mười tám năm qua, cô chỉ được nhìn thấy tên ông trên các văn bản tố tụng cũ, các bản báo cáo khám nghiệm đóng dấu đỏ.

Đây là lần đầu tiên cô được đọc những dòng chữ do chính cha mình viết riêng cho cô—người con gái duy nhất sống sót sau t.h.ả.m án.

Đầu ngón tay Thanh Nghi run nhẹ trên mép giấy. Cô hít một hơi thật sâu để nén lại gợn sóng cảm xúc, chậm rãi đọc tiếp.

Những dòng chữ tiếp theo của Hứa Đình Viễn mang theo sự trăn trở lạnh lẽo:

“Cha không biết ai là kẻ thù.”

“Nhưng cha biết…”

“Tin tức điều tra luôn bị lộ.”

Bên dưới, nét mực đậm hơn, ấn mạnh xuống mặt giấy:

“Người cha nghi ngờ…”

“Không ở ngoài.”

“Mà ở bên trong.”

Thanh Nghi siết c.h.ặ.t tờ giấy mỏng.

"Ở bên trong."

Hứa Đình Viễn không viết ra một cái tên cụ thể. Ông không chỉ ra chức vụ hay đơn vị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hồ Sơ: 327 - Chương 31: 31 | MonkeyD