Hoa Đăng Chẳng Nguyện Vì Người - Chương 4

Cập nhật lúc: 25/08/2026 14:01

Nụ cười của ta sau khi hắn đi khỏi cũng dần phai nhạt.

Ta chỉ dặn một câu với Chi Họa bên người:

"Đi, nghĩ cách để hắn thay bộ y phục kia đi."

Tống Luật Ngôn tức giận rảo bước ra khỏi viện.

“Thiếu Du.”

Khi băng qua hành lang, chợt nghe có người phía sau thất thanh gọi tên huynh trưởng đã khuất của hắn.

Quay đầu lại, công t.ử nọ mới phát hiện nhận lầm người, vội vàng cúi đầu xin lỗi.

“Thật thất lễ, vì Tống công t.ử và huynh trưởng của ngài quá mức giống nhau.”

"Ngày thường ngài hay mặc bạch y, còn Thiếu Du lại rất ưa y phục sẫm màu, nên tại hạ nhất thời hoa mắt, mới tưởng nhầm là huynh ấy."

Nghe người ngoài nhắc đến huynh trưởng đã mất nhiều năm, thần sắc Tống Luật Ngôn thoáng trầm xuống.

Cả đời hắn ghét nhất là bị đem ra so sánh với huynh trưởng.

Dáng dấp hai người quá mức tương tự, nhưng huynh trưởng thì vạn người ca tụng, luôn nổi bật hơn hắn một bậc.

Dù sau này huynh trưởng bất ngờ mất mạng, người đời mỗi khi nhắc đến Yên Vân Hầu phủ, trong đầu chỉ có huynh ấy, chứ chẳng mấy ai nhớ đến hắn.

Chỉ là công t.ử kia cũng không cố ý.

Tống Luật Ngôn cũng chỉ nhàn nhạt đáp một câu:

"Không sao."

Rồi chuẩn bị rời đi.

Tống Luật Ngôn chợt khựng lại, hỏi:

"Thiếu Du rất thích y phục sẫm màu?"

Trong đầu hắn thoáng qua điều gì đó, nhưng ý nghĩ chưa kịp định hình thì đã bị một nha hoàn vô tình va phải, rượu vấy bẩn cả vạt áo.

Tống Luật Ngôn vừa muốn nổi giận, nha hoàn kia đã liên tục dập đầu xin tha.

Quản sự bà bà đi ngang qua, mặt mày nghiêm khắc mắng nàng đôi câu, rồi vội vàng khép giọng, cung kính đưa Tống Luật Ngôn đi thay y phục.

Chờ hắn thay đồ xong bước ra thì chẳng thấy nha hoàn kia đâu.

Quản sự bà bà cũng đã rời đi.

Tiểu Đồng đứng đợi ngoài cửa bị hỏi đến thì mơ mơ hồ hồ không biết gì.

Tống Luật Ngôn nghẹn một bụng tức, bùng nổ mà không nổi, kìm lại cũng không xong.

Trong lòng hắn nghĩ, những năm gần đây Xuân Tiệm quản lý Tống phủ đâu ra đó, sao còn để lọt một đứa nha đầu lóng ngóng thế này vào?

Lần tới nhất định phải nói với nàng một câu.

Sau khi Yến Thưởng Hoa bắt đầu, Lạc Uyển Khanh tay khoác tay Tống Luật Ngôn cùng nhau tiếp đãi khách khứa.

Dáng vẻ kia cứ như chính là chủ mẫu danh chính ngôn thuận.

Đáng tiếc Yến hội vừa mới khai tiệc đã sinh rối loạn, cuối cùng vẫn là người bên chính viện tới xử lý mới yên.

Lạc Uyển Khanh trên mặt có phần không tự nhiên.

"Quản sự của tỷ tỷ quả thật cao minh."

Tống Luật Ngôn lại tâm trí không yên.

Đúng vậy, danh tiếng hiền lương đảm đang của Liễu Xuân Tiệm khắp kinh thành ai cũng biết.

Lúc nàng mới gả vào phủ, hắn chẳng hề có chút hảo cảm, thậm chí còn lạnh nhạt chán ghét.

Liễu Xuân Tiệm bất quá chỉ là một thứ nữ của Lễ bộ Thị lang, dẫu hầu phủ đã xa sút, sao có thể xứng làm chính thê của hắn?

Nhưng Liễu Xuân Tiệm dường như chưa từng để tâm đến thái độ của hắn, lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, trầm ổn từ tốn.

Hắn cứ thế nhìn nàng, từng chút một sắp xếp lại Tống phủ rối như tơ vò, điền sản, cửa hiệu, nô tỳ, quản sự đâu ra đấy.

Ngay cả chuyện chôn cất cha huynh cũng là một tay nàng quán xuyến.

Ba ngày ba đêm không chợp mắt, mà tang lễ lại chỉnh tề, không chút sai sót, đến kẻ soi mói nhất cũng chẳng thể bắt bẻ.

Tin truyền nơi kinh thành bắt đầu thay đổi.

Thánh thượng ban thưởng một đạo thánh chỉ, chỉ nhàn nhạt một câu:

"Tống gia hữu hạnh, được phụ nhân hiền đức."

Vậy mà đủ để khiến thanh danh của nàng vang khắp phố phường.

Nàng dường như chuyện gì cũng đều làm tốt.

Đối đãi với các vị phu nhân trong kinh thỏa đáng, giúp hắn thu xếp các mối giao hảo nơi quan trường.

Kho phủ vốn trống rỗng dần dần cũng đầy đủ, trên dưới một lòng.

Liễu Xuân Tiệm bởi lao lực quá độ mà tổn thương thân thể, mấy năm vào phủ vẫn chưa từng có thai.

Vinh quang xưa kia của phủ Yên Vân Hầu như thể đang dần trở lại.

Tống Luật Ngôn đối với Liễu Xuân Tiệm trong lòng là cảm kích.

Hắn cũng biết rõ nàng tất có tình thâm với mình, nhưng Tống Luật Ngôn lại mang một mối tiếc nuối.

Hắn và Lạc Uyển Khanh là thanh mai trúc mã, đồng song chi kỷ, vốn nên là trời đất tác hợp.

Nhưng sau khi cha huynh mất, hầu phủ lụn bại, nhà họ Lạc giỏi nịnh bợ kia lập tức không chút do dự đưa Lạc Uyển Khanh vào phủ quyền thần, giữ lấy vinh hoa phú quý.

Gặp lại nàng, nàng khóc nói năm xưa thân bất do kỷ, lệ rơi đẫm mặt khiến lòng hắn như bị d.a.o cứa.

Lúc quyết ý nạp Lạc Uyển Khanh vào phủ, hắn kỳ thực có vài phần bất an, lo sợ Liễu Xuân Tiệm sẽ không đồng ý.

Không ngờ người đầu tiên nổi giận lại là tổ mẫu.

Cây trượng già rơi xuống người hắn, bà nổi giận mắng to:

"Vong ân phụ nghĩa, không biết điều."

Tống Luật Ngôn không dám tránh, nhưng trong lòng cũng nổi lên oán khí.

Hắn luôn cảm thấy tổ mẫu yêu thương huynh trưởng hơn hắn.

Hắn nghĩ nếu hôm nay là huynh trưởng muốn nạp thiếp, tổ mẫu tất sẽ không có phản ứng gay gắt như vậy.

Còn Liễu Xuân Tiệm, Tống Luật Ngôn cũng chẳng rõ rốt cuộc mình muốn nàng biểu hiện thế nào.

Hắn thực ra hy vọng nàng sẽ như mọi khi, dịu dàng hiểu chuyện, thuận theo lời hắn.

Nhưng khi nàng thật sự mỉm cười gật đầu chấp thuận, nội tâm hắn chẳng hiểu vì sao lại nổi lên một trận phiền muộn, bực bội.

Thế là vào ngày thành hôn, hắn vừa đau lòng Lạc Uyển Khanh, lại như mang theo khiêu khích chọn cho nàng hồng y của chính thê, hành hôn lễ như lấy vợ.

Tổ mẫu tức đến mức cáo bệnh không ra, còn Liễu Xuân Tiệm lại không chút phản ứng.

Nàng vì sao không phản ứng?

Nàng dựa vào đâu mà dám không phản ứng?

Tống Luật Ngôn chính hắn cũng không rõ mình tức giận điều gì, lo lắng điều gì.

Yến Thưởng Hoa được tổ chức một cách rối ren lộn xộn, phu nhân tiểu thư đến dự ai nấy đều mang vẻ khó chịu.

“Cái thứ gì thế này?”

"Một tiểu thiếp mà cũng dám mở tiệc."

"Cũng đúng thôi, xuất thân chỗ nào thì cư xử ra dáng chỗ đó."

"Nhìn cái dáng điệu uốn éo yêu mị kia mà xem."

“Chậc, các người không biết đấy, Tống Nhị công t.ử đón nàng ta vào phủ đi cửa chính đấy.”

"Thế chẳng phải khiến chính thê mất hết thể diện rồi sao?"

“Liễu phu nhân thật đáng thương thay.”

"Phu quân hồ đồ, Liễu phu nhân còn có thể làm gì?"

"Ta thật vì nàng mà thấy không đáng, tận tâm tận lực quản lý Tống gia bao năm, cuối cùng lại bị chính phu quân của mình rình rang nạp thiếp, khiến cả kinh thành cười chê một trận."

"Tiệc mời cũng không viết rõ, sớm biết là thiếp thất tổ chức, ta đến làm gì?"

"Ta đã thấy lạ, nếu là yến tiệc của Liễu phu nhân, thiệp hẳn sẽ không sơ sài thế, mọi việc cũng sẽ không rối ren như vậy."

"Thì ra là tiểu thiếp mượn oai làm càn, thật đúng là không biết xấu hổ."

"Hồi phủ, ta nhất định sai người thay ta gửi lời đến Liễu phu nhân, dự yến hôm nay vốn chẳng phải ý ta, thêm chén trà nữa thôi, ta sẽ kiếm cớ cáo lui."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Đăng Chẳng Nguyện Vì Người - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD