Hoa Đăng Chẳng Nguyện Vì Người - Chương 5

Cập nhật lúc: 25/08/2026 14:01

“Ta đi với ngươi.”

Trong đại sảnh huyên náo, những lời này đầy vẻ khinh miệt và xem thường, khiến sắc mặt Lạc Uyển Khanh đã khó lòng giữ nổi nụ cười.

Mà Tống Luật Ngôn lúc này lại như hồn vía treo ngược cành cây, chẳng biết đang nghĩ ngợi chuyện gì.

Nàng đảo mắt một vòng, kéo nhẹ tay áo Tống Luật Ngôn, khẽ gọi:

“Phu quân.”

Tống Luật Ngôn lúc này mới bừng tỉnh.

Lạc Uyển Khanh ngước đôi mắt long lanh lên, giọng nũng nịu:

“Thiếp cũng muốn cùng chàng ra vườn ngắm hoa."

"Tỷ tỷ bản lĩnh lại xuất chúng, chi bằng để tỷ ấy thay chúng ta tiếp khách.”

Giữa chốn đông người, mang theo thiếp thất đi dạo vườn, còn để chính thất ở lại tiếp đãi khách nhân trong yến tiệc do chính thiếp thất tổ chức.

Chuyện như vậy, chỉ cần nghe thôi cũng đã thấy hoang đường đến cực độ.

Tiểu Đồng và những nha hoàn bên cạnh đều cúi gằm đầu, sắc mặt biến đổi.

Tống Luật Ngôn cũng cảm thấy có phần không ổn, nhưng nhìn thấy dung nhan tràn đầy mong mỏi của Lạc Uyển Khanh, lòng hắn lại mềm đi đôi chút.

Ngay sau đó, hắn lại nhớ đến ngọn hoa đăng mà Liễu Xuân Tiệm ngày ngày lau chùi, trân trọng như báu vật.

Nàng có thể mấy ngày liền không hỏi han hắn lấy một câu, vậy mà lại quý trọng một vật nhỏ vô giá trị đến thế.

Lửa giận bất chợt dâng tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tống Luật Ngôn nghiêm giọng nói:

“Hôm nay mở yến tại phủ, nàng  ấy thân là đích thê, đương nhiên nên ra mặt chủ trì.”

Sắc mặt Tống Luật Ngôn hiện rõ vẻ bất mãn.

“Đi mời phu nhân đến, nói rằng hôm nay hoa nở rất đẹp, mời nàng cùng thưởng.”

Sắc mặt Lạc Uyển Khanh càng thêm rạng rỡ.

Tống Luật Ngôn như chợt nghĩ đến điều gì, lại thay đổi chủ ý:

“Thôi vậy, để ta đích thân đi mời.”

Nụ cười trên môi Lạc Uyển Khanh khựng lại.

“Vậy thiếp đi cùng chàng mời tỷ tỷ, cũng coi như thể hiện thành ý rõ ràng.”

Một buổi Yến Thưởng Hoa đang yên lành, hai vị chủ nhân lại ngang nhiên bỏ mặc đầy khách khứa mà rời đi, không chút kiêng dè.

Khi nha hoàn đến báo tin, ta chỉ cảm thấy chuyện này quả thực nực cười.

Vì vậy, khi hai người họ tìm đến ta, ta chỉ mỉm cười hỏi:

“Sao phu quân và muội muội lại đến nơi này?"

"Hay là tiệc rượu đã tan rồi?”

Sắc mặt Tống Luật Ngôn lập tức có phần ngượng ngập.

Lạc Uyển Khanh thì vờ như không nghe thấy, tò mò nhìn vào viện phía sau, nơi đám hạ nhân đang quét dọn.

Nàng nói:

“Nơi này là chỗ nào vậy?"

“Tỷ tỷ đang làm gì ở đây?”

“Thật là một nơi tĩnh lặng, thư nhàn.”

"Phu quân, thiếp cũng muốn cùng chàng uống rượu dưới tán ngân hạnh kia.”

Vừa mở miệng đã muốn đoạt lấy viện này.

Nụ cười trên mặt ta nhạt dần.

Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng trên người, nhẹ giọng nói:

“Ta vốn tưởng ngươi là người thông minh, biết được điều gì có thể muốn, điều gì không nên mở miệng."

Từ khi vào phủ đến nay, ta luôn ôn hòa độ lượng.

Đây là lần đầu tiên ta mỉa mai ngươi một cách lạnh lùng như vậy.

Lạc Uyển Khanh nhất thời không phản ứng kịp, vô thức nhìn về phía Tống Luật Ngôn, mong hắn đòi lại công đạo cho mình.

Nào ngờ chỉ thấy sắc mặt Tống Luật Ngôn cũng vô cùng khó coi.

“Nơi này là viện của huynh trưởng ta.”

Tống Luật Ngôn chỉ có một vị huynh trưởng, chính là cố thế t.ử Yên Vân Hầu, Tống Luật Hồi.

Lạc Uyển Khanh cũng biết mình lỡ lời, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt.

“Xin lỗi phu quân, thiếp thấy viện này sạch sẽ quá nên mới…”

Tống Luật Ngôn cắt ngang lời nàng:

“Thôi được rồi."

“Viện của cha huynh mỗi tháng đều do Xuân Tiệm tự mình trông coi, quét dọn.”

"Sau này nàng nhớ là được.”

Lạc Uyển Khanh ngẩn người, lập tức quay sang nhìn ta.

Nàng không ngu dốt, thậm chí đối với những chuyện thế này còn mẫn cảm hơn người khác.

“Quả nhiên tỷ tỷ làm việc chu đáo.”

Giọng điệu của Lạc Uyển Khanh lúc này mang theo vài phần kỳ lạ.

“Chắc hẳn viện này khi thế t.ử còn sống cũng chẳng khác là bao.”

Ta ngẩng mắt nhìn nàng, trong mắt là một mảnh bình thản.

Nụ cười trên môi nàng khựng lại, rồi kéo tay Tống Luật Ngôn.

“Phu quân, tỷ tỷ đang bận rộn, chúng ta không nên quấy rầy, trở về thôi.”

Tống Luật Ngôn lại có chút thất thần.

Từ khi nghe tin cha huynh mất, hắn chưa từng bước chân vào viện của họ.

Nay nhìn lại, không ngờ đến cả cây ngân hạnh trong viện cũng đã cao lớn, tỏa bóng rợp trời, hiển nhiên được chăm sóc vô cùng cẩn thận.

Hắn cuối cùng cũng hồi thần, lên tiếng:

“Nhưng viện này nàng chưa từng vào.”

Hắn lại nói thêm, giọng điệu không cho phép phản bác:

“Dẫu đứng ngoài nhìn cũng không sao, chi bằng theo chúng ta đến Yến Thưởng Hoa.”

Quả thực ta chưa từng bước chân vào viện này.

Chỉ là ngày ngày nhìn cây ngân hạnh người ấy từng tự tay trồng lớn lên từng tấc, cành lá vượt tường, trải thành một mảng xanh biếc, khiến ta nhớ đến ánh mắt chàng nhìn ta xuyên qua lớp mặt nạ, tĩnh lặng, trầm ổn, ôn nhu.

Nhà ở Mạc Bắc đã chuẩn bị xong.

Ngựa xe, thuyền bè dọc đường đều đã được thu xếp ổn thỏa, hộ vệ đi cùng cũng đã tìm được người phù hợp.

Đợi sau Tiết Thanh Minh năm nay, ta liền có thể khởi hành rời đi.

Bởi vậy, cả hứng thú che giấu bản thân ta cũng chẳng buồn duy trì nữa.

Ta nhàn nhạt nói:

“Không cần."

"Thanh Minh sắp đến, việc nhiều rối ren, ta còn rất nhiều chuyện cần chuẩn bị, không tiện tham dự.”

Nói xong, ta chẳng buồn nhìn vẻ mặt của hai người bọn họ, chỉ xoay người rời đi.

Đêm đó, Tống Luật Ngôn lại đến phòng ta.

Ta hơi ngạc nhiên.

“Phu quân đêm khuya đến đây có việc gì sao?”

Hắn nhìn ngọn hoa đăng bên cửa sổ, giọng lạnh nhạt:

“Nàng là chính thê của ta, sao ta không thể đến viện?”

Dứt lời, hắn quay ra ngoài gọi:

“Chuẩn bị nước, ta tắm rửa, đêm nay nghỉ lại tại đây.”

Thế nhưng nha hoàn mãi không nhúc nhích.

Tống Luật Ngôn có phần không thể tin được.

“Ta bảo các ngươi chuẩn bị nước.”

“Phu quân…”

Ta cắt lời hắn:

“Đêm nay viện ta không tiện.”

Tống Luật Ngôn sững sờ nhìn ta.

“Không tiện?”

Ta thản nhiên đáp:

“Vâng.”

Hắn bật cười lạnh một tiếng.

“Không tiện gì chứ?

Ta thấy rõ là nàng không muốn ta ở lại.”

Ta vẫn bình tĩnh.

“Phu quân nói đùa rồi."

"Là do nguyệt sự của thiếp đến sớm, thực sự bất tiện.”

Tống Luật Ngôn nhíu mày, trong mắt mang theo vài phần thất vọng.

Vẫn chưa có thai.

Ta lặng lẽ nhìn hắn.

Hắn lại nói:

“Thôi được, dù vậy cũng không sao."

"Ta chỉ cần ôm nàng ngủ một đêm là đủ.”

Ta khẽ lắc đầu.

“Muội muội mới nhập phủ, phu quân nên đến Thu Thủy Viện bầu bạn cùng nàng nhiều hơn.”

Tống Luật Ngôn đứng sững lại.

“Nàng đang đuổi ta đến chỗ nàng ấy?”

Ta im lặng.

“Liễu Xuân Tiệm.”

Vẻ mặt Tống Luật Ngôn lạnh lẽo, trong mắt bùng lên một đốm lửa giận dữ.

“Đừng tưởng nàng làm vậy sẽ có kết quả gì."

"Cứ mãi giữ tính tình như vậy, chỉ khiến ta không muốn bước vào viện nàng nữa.”

Ta vẫn không đổi sắc mặt.

“Phu quân nói rất đúng.”

Tống Luật Ngôn như bị chọc giận đến bật cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Đăng Chẳng Nguyện Vì Người - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD