Hoa Hồng Chẳng Cần Nguyên Tắc - Chương 2
Cập nhật lúc: 10/09/2026 14:03
Phó Uyên cúi người lại gần, tôi theo bản năng lùi về phía sau.
Nhưng anh chỉ tắt đèn đầu giường, sau đó kéo tôi trở lại, đắp chăn kín cho tôi.
Trong bóng tối, anh đột nhiên lên tiếng:
“Thêm một điều nữa.”
“Hửm?”
“Sau này không được bỏ bữa sáng.”
Chậc.
Cái này mà anh cũng quản.
Rõ ràng tối qua ngủ cùng lúc với anh.
Thậm chí tôi còn dậy muộn hơn anh cả tiếng đồng hồ, vậy mà hai mắt vẫn cứ díp lại, mơ mơ màng màng mãi không mở nổi.
Phó Uyên tập thể d.ụ.c xong liền tới gọi tôi dậy ăn sáng.
Thấy tôi lề mề mãi không chịu dậy, anh liếc nhìn thời gian rồi không khỏi nhướng mày. Sau đó trực tiếp đưa tay bế ngang tôi lên, đi về phía phòng tắm.
“Để anh giúp em, hay em tự làm?”
“Em tự làm.”
Cơn buồn ngủ lập tức bay sạch.
Tôi đ.á.n.h răng rửa mặt, còn anh đứng ngoài cửa nhìn tôi, chẳng khác nào đang giám sát.
Tức đến mức tôi đóng sầm cửa lại.
3
Lúc chuẩn bị xuống lầu, anh lại đưa tay ngăn tôi lại.
Cơn cáu ngủ của tôi bắt đầu âm ỉ trỗi dậy, giọng điệu chẳng mấy vui vẻ:
“Làm gì?”
“Hôn chào buổi sáng.”
?
“Cái này cũng là quy tắc gia đình à?”
“Ừ, sách nói rằng những hành động tiếp xúc cơ thể đơn giản như hôn, nắm tay, ôm, gần gũi... có thể giúp tăng mức độ gắn bó giữa vợ chồng, xoa dịu mâu thuẫn, mang lại cảm giác an toàn...”
Nghe cứ như đang nghe chuyên mục tư vấn tình cảm hôn nhân vậy.
Tôi nghe không nổi nữa, trực tiếp kiễng chân, chụt một cái lên khóe môi anh, dùng nụ hôn chặn miệng anh lại.
Phó Uyên như bị điểm huyệt, lập tức yên tĩnh hơn hẳn.
Tôi buông anh ra, ngửi thấy mùi đồ ăn sáng liền đi xuống lầu: “Thơm quá.”
Đến lúc chuẩn bị ra khỏi nhà, anh lại đòi ôm.
“Yêu cầu của anh sao càng ngày càng nhiều thế?”
Tôi âm thầm lẩm bẩm trong bụng: Quy tắc gia đình gì chứ, nói nghe hay lắm, rõ ràng toàn là quy định đặt riêng cho tôi.
Tôi miễn cưỡng bước tới ôm anh, bị anh nhận ra, vẻ mặt lập tức nhạt đi:
“Nếu em cảm thấy anh đang ép buộc thì có thể từ chối. Những hành động thế này nên xuất phát từ lòng mình, là em muốn, anh cũng muốn, như vậy mới thật sự mang lại cảm giác hạnh phúc...”
“Phó Uyên?”
“Ừ.”
“Anh lắm lời quá đấy.”
Ngày hôm sau, tôi thật sự không hôn cũng chẳng ôm anh nữa, vậy mà anh lại không vui, còn truy hỏi:
“Chúng ta đã là vợ chồng rồi, tại sao đến lúc chồng ra khỏi nhà, em ngay cả một nụ hôn, một cái ôm cũng keo kiệt không muốn cho?”
“Là vì người chồng này làm quá tệ, quá thất bại sao?”
“Em có thể nói vấn đề ra, chúng ta cùng nhau giải quyết.”
“Không nói gì là có ý gì?”
“Úy Phồn, anh thấy cần thêm một điều nữa: Có thể nổi giận, nhưng không được chiến tranh lạnh, không được phớt lờ đối phương.”
“Em thấy sao?”
Tôi hít sâu một hơi, nở nụ cười, vòng tay qua cổ anh, hôn loạn mấy cái lên mặt anh rồi ôm anh thật c.h.ặ.t, giọng ngọt đến mức chính tôi còn thấy phát ngấy:
“Sao em có thể không muốn chứ, ông xã. Vừa rồi em chỉ trêu anh thôi mà.”
Phó Uyên lập tức im lặng, vẻ mặt nghiêm nghị:
“Ồ, sau này đừng như vậy nữa.”
“Anh đang vội đi làm.”
“Làm tròn nghĩa vụ của một người vợ đi.”
Lời nói thì lạnh nhạt, vậy mà vành tai phía sau lại lặng lẽ đỏ bừng.
Tiễn anh đi xong, tôi thở phào nhẹ nhõm, hung hăng cầm thẻ của anh đi quẹt thêm một chiếc túi.
Sau đó còn lấy nước hoa mới mua xịt lên từng bộ vest anh thường mặc để thử mùi.
Đi chơi với bạn bè tôi cũng không báo cho anh.
Đủ loại rượu được pha loạn lên với nhau, đủ màu đủ sắc, tôi thử hết một lượt.
Mọi người uống vô cùng vui vẻ.
Giữa chừng chẳng biết ai lại gọi mấy nam phục vụ đến mua vui.
Có người vẫn còn tỉnh táo, lo lắng nhìn tôi:
“Thế này không ổn lắm nhỉ? Phồn Phồn nhà chúng ta giờ là gái có chồng rồi, nhỡ chồng cậu ấy lại đến bắt người...”
“Không sao, đừng vì tớ mà ảnh hưởng đến mọi người. Tớ không nói với anh ấy mình đến đâu, mọi người cứ chơi vui vẻ là được.”
Mấy chàng trai rất biết nhìn sắc mặt, lập tức lên sân khấu góp vui, vừa hát vừa nhảy, thỉnh thoảng còn vén áo lên để lộ một góc cơ bụng, cô bạn bên cạnh tôi huýt sáo một tiếng.
Còn có mấy người đứng bên cạnh rót trà, rót nước, đút trái cây.
Một cô bạn uống đến hưng phấn, túm lấy chàng trai trước mặt bắt cậu ta quỳ xuống, bóp cổ rồi ép uống rượu.
Tay kia cô ấy cầm một xấp tiền, tiện tay tung lên, líu cả lưỡi nói:
“Uống hết đi, chỗ này đều là của cậu.”
Tiền giấy bay lả tả xuống, cùng với đôi mắt đỏ lên của người đàn ông và dòng rượu chảy dọc khóe môi khi anh ta bị sặc nhẹ.
Âm nhạc vẫn tiếp tục, mọi người vẫn nhảy múa không ngừng.
Có người tiến lại gần tôi nhưng đều bị tôi từ chối.
Trong lòng tôi vẫn hơi sợ Phó Uyên, hơn nữa tôi quả thực đã kết hôn rồi, làm vậy cũng không hay.
Men rượu dâng lên, tôi loạng choạng đứng dậy, định đi rửa mặt cho tỉnh táo rồi chuồn về trước.
Nhưng chân lại mềm nhũn, may mà một chàng trai trông khá trẻ nhanh tay đỡ lấy tôi:
“Chị cẩn thận.”
Tôi nói cảm ơn, vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải ánh mắt lạnh thấu xương của người đàn ông đứng ngoài cửa.
4
Trên xe, tấm ngăn được nâng lên.
Bầu không khí nặng nề quanh Phó Uyên như muốn bao trùm lấy tôi.
Tôi cân nhắc một lúc rồi lên tiếng giải thích:
“Không phải như anh nhìn thấy đâu. Đúng là em có uống rượu, nhưng em không đụng vào mấy người đó.”
“Vừa rồi em suýt ngã, cậu ấy chỉ đỡ em một chút thôi.”
“Hơn nữa, cho dù anh không tới đón thì em cũng định về rồi.”
“Em nhớ mình là người đã kết hôn, cũng nhớ em và anh có một gia đình.”
“Sau này nếu gặp cuộc vui có mấy người như vậy, em sẽ lập tức rời đi.”
“Hôm nay là em sai.”
