Hoa Hồng Chẳng Cần Nguyên Tắc - Chương 3

Cập nhật lúc: 10/09/2026 14:03

Chân thành xin lỗi xong.

Phó Uyên vẫn chẳng nói lời nào, thậm chí không thèm nhìn tôi lấy một cái, chỉ cúi mắt xử lý tài liệu trên máy tính.

Nhưng tôi biết anh đã nghe thấy.

Tôi không nhịn được lẩm bẩm: 

“Chẳng biết ai từng nói ‘có thể nổi giận, nhưng không được chiến tranh lạnh, không được phớt lờ người khác’ nữa.”

Lúc này anh mới có phản ứng, “Ừ” một tiếng coi như đáp lại.

Chỉ thế thôi à?

Mãi đến khi tôi tắm xong, nằm lên giường.

Anh vẫn chẳng nói gì.

Chỉ là lúc ngủ không còn ôm tôi nữa.

Cũng không đòi nụ hôn chào buổi sáng, mà bảo dì giúp việc tới gọi tôi. Đợi tôi lề mề xuống lầu, anh đã ăn sáng xong rồi đi làm.

Tôi ngoan ngoãn báo lịch trình cũng chỉ nhận được một chữ “Ừ” lạnh nhạt.

Buổi tối về nhà là anh vào thẳng phòng làm việc.

Ngoài lúc đi ngủ, tôi vậy mà chẳng gặp được anh nữa.

Sự yên bình như báo hiệu giông bão sắp kéo đến này khiến tôi bắt đầu hoảng.

Tuy chỉ là liên hôn, nhưng xét trên phương diện một người chồng, anh cần tiền cho tiền, cần nhan sắc có nhan sắc, ra tay hào phóng, cũng không ra ngoài lăng nhăng. Ngoại trừ hơi nhiều chuyện một chút thì đã được xem là rất tốt rồi.

Huống hồ vốn dĩ là tôi sai trước.

Suy nghĩ tới lui, tôi cẩn thận chọn một chiếc đồng hồ, định dùng nó để cầu hòa.

Nhưng anh chỉ liếc qua, nói một tiếng cảm ơn rồi đặt sang bên cạnh, sau đó cầm cuốn sách cạnh giường lên, tựa vào đầu giường, vẻ mặt hờ hững.

Thái độ này của anh lập tức chọc tôi phát cáu.

“Phó Uyên? Đồ khốn nhà anh, em đã hạ mình xin lỗi đến mức này rồi mà anh còn b/ạ/o l/ự/c lạnh với em?”

Ánh mắt anh quét sang, dừng lại trên cổ tôi.

“Dây chuyền này ai tặng em?”

Ai tặng?

Trong lòng tôi bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành, thuận thế cúi đầu nhìn xuống, da đầu lập tức tê rần.

Sao hôm nay lại cố tình đeo đúng sợi này chứ?

“Cái này... một người bạn tặng...”

“Bạn trai cũ của em.”

Anh khẳng định.

Sự thật đúng là như vậy.

Nhưng dây chuyền của tôi nhiều quá, nếu anh không nhắc thì tôi hoàn toàn chẳng nhớ đến chuyện này.

“Sao anh biết?”

Phó Uyên khép sách lại, gật đầu: 

“Em thừa nhận rồi.”

?

Vậy nghĩa là ban nãy anh vốn không chắc chắn.

Anh dường như đã hoàn toàn thất vọng:

“Úy Phồn, em căn bản không yêu anh. Từ đầu đến cuối, em chưa từng coi anh là chồng.”

“Em chỉ coi anh như cây ATM.”

“Em chỉ thích tiền của anh.”

Không phải mà.

Thích tiền thì có gì sai đâu.

Hơn nữa…

“Em cũng rất thích khuôn mặt này của anh, cả dáng người của anh nữa.”

Đây đã là lời khẳng định cao nhất đến từ một người mê trai đẹp như tôi rồi đấy.

Phó Uyên mím c.h.ặ.t môi, nghiêng mắt nhìn tôi một lúc rồi đột nhiên đưa tay kéo tôi lại.

Anh giữ lấy sau đầu tôi, cúi xuống hôn sâu.

Một tay vòng ra sau cổ tôi, giật đứt sợi dây chuyền rồi ném thẳng vào thùng rác.

“Úy Phồn, anh không cần em chỉ nói bằng miệng.”

“Anh muốn em dùng hành động chứng minh.”

Tôi bị anh giữ lấy hôn rất lâu, sau đó nụ hôn còn dần dịch xuống dưới.

Đến cuối cùng tôi cũng lười giãy giụa.

Chỉ cầu mong anh đừng hỏi…

“Kể anh nghe chuyện giữa em và bạn trai cũ đi. Cậu ta cũng từng hôn em như vậy sao?”

Đời người nhất định phải trải qua cửa ải này đúng không?

Hỏi kiểu này thì mất vui rồi đấy.

“Lại không nói?”

“Phó Uyên, có chút ý thức về ranh giới đi, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Giống như em đây, chưa bao giờ hỏi anh về bạn gái cũ...”

Anh cắt ngang:

“Anh không có bạn gái cũ. Quan niệm của anh là đã chọn một người thì sẽ bên người đó đến cùng.”

Tôi: “…………”

5

Phó Uyên ôm tôi vào lòng:

 “Đó là quan niệm của anh, anh không ép người khác phải giống mình. Anh chỉ muốn biết về quá khứ của em.”

Sớm muộn gì anh cũng sẽ biết, thay vì để anh nghe từ miệng người khác, chi bằng chính tôi kể cho anh.

Tôi ngước mắt nhìn anh:

 “Nói rồi anh không giận chứ?”

“Không giận.”

Nói cho cùng cũng chỉ là câu chuyện thanh mai trúc mã, yêu xa, rồi vì thiếu cảm giác an toàn, cộng thêm chuyện anh ta n/g/o/ạ/i t/ì/n/h, cuối cùng tôi kết hôn chớp nhoáng.

“Sợi dây chuyền đó em thật sự quên vứt đi. Em có mấy sợi kiểu dáng na ná nhau, nếu không cố tình nhắc đến thì căn bản chẳng nhớ nổi.”

“Rốt cuộc anh biết bằng cách nào?”

Phó Uyên thành thật khai báo:

 “Anh dùng tiền mua chuộc một người bạn của em.”

?

“Em còn có người bạn thấy tiền là sáng mắt như vậy à?”

“Chẳng ai chê mình nhiều tiền cả. Nếu có, vậy chỉ có thể là vì số tiền đưa ra chưa đủ nhiều. Hơn nữa cô ấy cũng chỉ gửi cho anh vài tin tức về em, nói cho anh biết em đang ở đâu, đang làm gì...”

Tôi nghiến răng:

 “Thế cũng đâu cần kể cả chuyện em đeo dây chuyền bạn trai cũ tặng chứ? Quan tâm em đến vậy sao?”

Tôi rà lại một lượt trong đầu, lập tức xác định được người đó là ai.

Chính là người chủ động nhắc chuyện tôi coi Phó Uyên như cây ATM, cũng là người gọi mấy chàng trai đến mua vui.

Bảo sao lần nào Phó Uyên cũng xuất hiện đúng lúc như thế, bắt quả tang tôi ngay tại trận.

Chậc.

Đây thật sự là bạn à?

Rõ ràng là hận tôi thì có.

Tuyệt giao.

Còn cả tên đàn ông đáng ghét này nữa, theo dõi tôi mà còn nói như thể đó là chuyện đương nhiên.

“Sau này không được làm thế nữa.”

“Được, anh biết sai rồi. Sau này em nhớ ngoan ngoãn báo lịch trình, đừng chơi bời linh tinh nữa.”

Tôi phản đối:

 “Sao chẳng thấy anh báo lịch trình với em?”

“Ngày nào anh cũng ở công ty, đi công tác cũng sẽ nói với em. Đương nhiên, nếu em thích chuyện gì anh cũng báo thì sau này buổi trưa anh ăn cơm, nghỉ ngơi hay họp hành đều báo cho em.”

Phó Uyên lại quay về chủ đề ban nãy: 

“Vậy cậu ta từng hôn em như thế này chưa?”

Tôi: “...Chưa. Bọn em yêu nhau từ thời đi học, lại còn yêu xa suốt, đâu có quá đáng như anh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.