Hoa Hồng Chẳng Cần Nguyên Tắc - Chương 6
Cập nhật lúc: 10/09/2026 14:03
Anh cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, vừa khinh thường vừa kiêu ngạo, lời nói cũng chẳng hề khách sáo:
“Gặp phải những chuyện đó mà cậu ta không thể giải quyết ổn thỏa, là do cậu ta vô dụng, không có năng lực, cho nên mới bỏ lỡ em.”
“Huống hồ đến bây giờ cậu ta vẫn chẳng giải quyết nổi, một người đàn ông như vậy giữ lại làm gì?”
Tôi nhíu mày, không nhịn được phản bác:
“Phó Uyên, đâu phải ai sinh ra cũng giống anh, tiền bạc quyền thế thứ gì cũng có, chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió.”
Anh giữ lấy vai tôi, nhướng mày:
“Chuyện gì cũng thuận lợi chỗ nào? Bây giờ vợ anh còn có khả năng bỏ chồng bỏ mèo để chạy theo người đàn ông khác, em nói xem anh thuận lợi ở đâu?”
Tôi: “Em đâu nói sẽ bỏ Tiểu Tiên Nữ. Nuôi một con mèo thì em vẫn có thể...”
Phó Uyên trực tiếp cúi xuống hôn tôi một cái:
“Được rồi, anh đang nói chuyện t.ử tế với em, em cũng đừng chọc anh tức nữa.”
“Chuyện của bạn trai cũ em, anh sẽ giúp em giải quyết. Nhưng từ nay về sau, em không được liên lạc với cậu ta nữa.”
“Nếu muốn biết tình hình của cậu ta thì hỏi anh, anh sẽ nói cho em biết.”
“Nhưng trước khi hỏi, em phải chuẩn bị sẵn sàng.”
Tôi: “Chuẩn bị gì?”
Anh xoa nhẹ má tôi, đôi mắt sâu thẳm đong đầy vẻ lưu luyến:
“Em biết mà, em còn nợ anh.”
Tôi: “...”
Không nghĩ đến chuyện đó thì anh sẽ c/h/ế/t hay sao ấy.
Nhưng một khi Phó Uyên đã mở lời, vậy thì không có chuyện anh không làm được.
Nhìn về phía trước.
Nhìn về phía trước.
Không chỉ Kỳ Trạch.
Mà còn cả tôi.
Bây giờ tôi có chồng, có mèo con, có một gia đình hạnh phúc.
9
“Ở bên anh có hạnh phúc không?”
Phó Uyên bế Tiểu Tiên Nữ càng nuôi càng tròn trịa khỏi lòng tôi, đặt nó về ổ mèo rồi đóng cửa phòng ngủ lại, hỏi.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, lẩm bẩm:
“Mới 9 giờ thôi mà, hôm nay ngủ sớm thế? Nhưng em vẫn chưa buồn ngủ.”
Phó Uyên không chịu bỏ qua:
“Tại sao không trả lời câu hỏi của anh?”
“Hạnh phúc, hạnh phúc.” Tôi ôm lấy anh
“Hài lòng chưa?”
“Ừ.” Anh nghiêm túc nói:
“Anh đã đầu tư vào công ty nhà họ Kỳ. Sau đó bạn trai cũ của em báo án lại, anh giúp thu xếp, lấy được bằng chứng bọn họ bỏ t.h.u.ố.c cậu ta, còn mời luật sư giỏi nhất để khởi kiện lại. Thắng kiện rồi.”
Chuyện này tôi đã nghe nói, còn gây xôn xao khá lớn, lên cả tin tức xã hội.
Sau đó Kỳ Trạch dần bước ra khỏi bóng tối, xuất hiện trước ống kính nhận phỏng vấn, lên tiếng phản đối mọi hành vi bỏ t.h.u.ố.c c/ư/ỡ/n/g é/p và c/ư/ỡ/n/g h.i.ế.p, bất kể nạn nhân là nam hay nữ.
Anh ấy vẫn yêu đua xe như trước. Chỉ khi tiếng động cơ gầm vang, rung chuyển bên tai, trái tim đập nhanh trong l.ồ.ng n.g.ự.c, anh ấy mới cảm thấy bản thân đang dần sống lại.
Ngoại hình nổi bật, cộng thêm vẻ ngông nghênh bất chấp tất cả cũng vô tình giúp anh ấy thu hút rất nhiều người hâm mộ.
Tôi khẽ nói: “Cảm ơn anh, Phó Uyên.”
Sắc mặt anh lập tức lạnh xuống:
“Nếu em cảm ơn anh vì bạn trai cũ thì không cần.”
Biết anh ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng lại mềm, tôi hôn lên môi anh một cái:
“Là em muốn cảm ơn anh, vì anh không nỡ nhìn thanh xuân của em kết thúc t.h.ả.m hại như vậy.”
Nếu Kỳ Trạch sống không tốt, chuyện đó ngược lại sẽ trở thành một nút thắt trong lòng tôi, mãi mãi không thể vượt qua.
Nhưng nút thắt ấy đã được anh tháo gỡ.
Thanh xuân của tôi cuối cùng cũng thật sự khép lại.
Phó Uyên bắt đầu đáp lại nụ hôn của tôi, nhiệt tình quá mức khiến tôi có phần không chống đỡ nổi.
Đang định nói anh mấy câu thì anh đã nắm lấy tay tôi, dẫn đến chạm vào một thứ giống như lớp màng nhựa mỏng. Tôi lập tức nhận ra đó là gì.
Người đàn ông nào đó còn ghé sát tai dụ dỗ tôi:
“Bà xã, chúng ta thử nhé?”
Mọi chuyện thuận theo tự nhiên, nhưng…
Tên khốn này sao đến cả lúc làm chuyện ấy cũng giữ vẻ nghiêm túc như đang bàn công việc vậy:
“Gác mắt cá chân lên vai anh.”
“Hết sức rồi à?”
“Thế thì em yếu quá.”
“Người mềm thật, chắc là kiểu có da có thịt nhưng khung xương nhỏ.”
Tôi: “???”
Ai lại nói mấy lời phá hỏng bầu không khí thế này vào lúc đó chứ?
Hả? Chồng nhà ai lại như vậy?
Anh kéo sự chú ý của tôi trở lại:
“Bây giờ cũng coi như một hình thức vận động, không được lười.”
10
Sau khi xong chuyện, Phó Uyên cúi người xuống, đưa má tới trước mặt tôi.
“Sau khi kết thúc, chúng ta phải hôn nhau.”
“Bây giờ đến lượt em hôn anh.”
Tôi hết nhịn nổi, dốc hết sức tát anh một cái.
Anh hoàn toàn không phòng bị, trên gương mặt vẫn chưa tan hết vẻ t/ì/n/h d/ụ/c lập tức hiện lên sự ngơ ngác.
Tôi nhắm mắt lại, mệt đến mức chỉ muốn ngủ.
Thế nhưng Phó Uyên lại cúi xuống, cố chấp đòi cho bằng được nụ hôn sau khi xong chuyện.
“Cái này có lợi cho việc duy trì tình cảm vợ chồng hòa hợp.”
Tôi: “...”
Mười phút sau.
Phó Uyên ôm gối đứng bên giường, khó hiểu hỏi:
“Anh chọc em giận à?”
“Nhưng cho dù giận đến đâu cũng không nên ngủ riêng, như vậy không có lợi cho tình cảm vợ chồng...”
Tôi tức đến mức nói chẳng lựa lời:
“Ai có tình cảm vợ chồng với anh? Chúng ta chỉ là liên hôn, liên hôn anh hiểu không?”
“Tôi chịu làm tròn nghĩa vụ vợ chồng đã là tốt lắm rồi, sau này anh bớt quản tôi đi. Còn chuyện anh nói một tuần ít nhất năm lần ấy, đừng có mơ.”
Có lẽ lời này hơi quá đáng, anh sững người rất lâu, sau đó xoay người, chẳng nói chẳng rằng rời đi.
Bóng lưng trông vô cùng cô độc.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi nhận ra mình đã lỡ lời, cố gắng bò dậy sang phòng bên tìm anh, lại nhìn thấy anh đang lạnh mặt giặt quần lót.
“Vừa rồi bị bẩn, nếu không giặt kịp thời rất dễ sinh sôi vi khuẩn, tăng nguy cơ nhiễm trùng, không tốt cho sức khỏe.”
