Hoa Hồng Chẳng Cần Nguyên Tắc - Chương 7
Cập nhật lúc: 10/09/2026 14:04
Mặt tôi lập tức đỏ bừng:
“Chẳng phải có máy giặt riêng sao?”
Anh cụp mắt, mí mắt hơi rũ xuống, trong giọng nói cố chấp lại lộ ra chút tủi thân:
“Dù sao em cũng không cần anh ngủ cùng nữa, anh chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể làm mấy việc này thôi.”
“Ai bảo anh quá đáng như thế, cứ làm mãi không chịu dừng, còn nói em yếu nữa.”
“Sau này anh sẽ nghe em hết. Cho anh về ngủ cùng em được không?”
Tôi không tin lắm, nhưng vẫn mềm lòng:
“Được, về ngủ đi.”
Trở lại giường, tôi lại cảnh cáo anh:
“Sau này lúc làm chuyện đó anh bớt nói đi, em không muốn nghe.”
Phó Uyên khẽ hừ:
“Vậy anh bớt nói, làm nhiều hơn.”
“...Không cần.”
Lúc này anh mới chậm chạp nhận ra có gì đó không đúng, lập tức không vui:
“Vậy em muốn gì? Muốn anh không?”
“Chỉ coi anh là đối tượng liên hôn?”
“Không có tình cảm với anh?”
Tôi vẽ vòng tròn trên cơ bụng anh:
“Vừa rồi em chỉ nói lúc tức giận thôi, chẳng phải sau đó lập tức sang dỗ anh rồi sao?”
“Em có dỗ đâu.” Anh buồn bực, được đằng chân lân đằng đầu.
“Thế anh muốn em dỗ thế nào?”
“Em nói: ‘Những lời tức giận em vừa nói đều là nói ngược lòng.’”
Tôi lặp lại một lượt rồi hỏi anh:
“Sau đó thì sao?”
Anh ôm tôi vào lòng, cuối cùng cũng hài lòng, bật cười:
“Vậy nghĩa là một tuần năm lần vẫn được.”
Tôi: “...”
Không nhịn được trừng anh một cái, tôi dứt khoát buông xuôi:
“Em yếu lắm, em người mềm nhũn, em không được đâu.”
“Không yếu, rất mềm, rất thoải mái, em làm được.” Phó Uyên khẽ cọ cằm lên tôi:
“Bà xã, sau này anh dẫn em tập thể d.ụ.c cùng nhé?”
“Anh dậy sớm quá, em không dậy nổi.”
“Vậy sau này anh đợi em dậy rồi mới tập.”
“Anh không đi làm à?”
“Sau này buổi sáng anh làm việc ở nhà, buổi chiều mới đến công ty. Chúng ta có thể cùng ăn trưa, cùng ngủ trưa, hạnh phúc biết bao, bà xã.”
“...”
Sự thật chứng minh, tôi không thích tập thể d.ụ.c không chỉ vì phải dậy sớm.
So với tập thể d.ụ.c, tôi thích kéo anh đi dạo phố cùng mình hơn, cùng nhau tản bộ, hóng gió đêm, chơi với mèo, dắt ch.ó đi dạo.
Đúng vậy, nhà chúng tôi lại chào đón thêm một thành viên mới.
Một chú ch.ó con tên là “Khúc Xương”.
11
Nhiều năm sau khi kết hôn.
Trong căn phòng Phó Uyên từng ở thời niên thiếu, tôi phát hiện một cuốn sổ tay.
Bên trong kẹp một tấm ảnh thẻ của một thiếu nữ mặc đồng phục cấp ba, đôi mắt long lanh rạng rỡ, sáng ch.ói tựa ánh mặt trời.
Cùng vài dòng chữ viết vội:
“Anh sắp sang Mỹ rồi, vậy mà em còn chưa từng biết tên anh.”
“Anh đã nhìn thấy chàng trai bên cạnh em, không bằng anh.”
“Nhưng dù vậy, vẫn chúc em hạnh phúc.”
…………..
Ngoại truyện
Góc nhìn nam chính:
Lần đầu gặp gỡ….
Lần đầu tiên tôi biết tên cô ấy.
Là khi cậu bạn cùng bàn làm ầm lên:
“Trời ơi, mấy cậu biết chưa? Khối 10 mới có một em khóa dưới tên Úy Phồn, đẹp kinh khủng, trông chẳng khác gì minh tinh điện ảnh. Không, không phải giống đâu, căn bản chính là minh tinh luôn ấy.”
Mấy bạn khác chẳng mấy để tâm:
“Có cần khoa trương thế không? Chưa thấy gái đẹp bao giờ à?”
“Khối 10 đồn ầm lên hết rồi, không tin thì tự đi mà xem.”
Mấy người đi xem về:
“Trời, suýt nữa không chen vào nổi, đúng chuẩn hoa khôi luôn.”
Có lẽ vì học hành quá nhàm chán, mà đám người trong lớp lại thật sự rảnh rỗi đến phát chán, cứ đến giờ ra chơi là chạy xuống dưới.
Lục tục thế nào mà cuối cùng gần như ai cũng đã gặp cô gái ấy.
Còn tôi vẫn duy trì cuộc sống ba điểm một đường như thường lệ, tập trung chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi.
Bạn cùng bàn nhìn không nổi bộ dạng chỉ biết cắm đầu học của tôi, bèn xúi giục:
“Phó Uyên, cậu gặp em ấy chưa? Học mệt rồi thì đi rửa mắt một chút đi, đảm bảo cậu sẽ mê ngay.”
Không phải ai cũng là sinh vật nông cạn chỉ nhìn mặt.
Tôi nhìn cậu ta, chẳng chút khách sáo:
“Đúng là cần rửa mắt thật, nhưng không phải vì học mệt.”
Cậu ta nghẹn họng.
Tối hôm đó, vì chuyện thi cử nên tôi ở lại văn phòng giáo viên đến rất muộn. Lúc quay về lớp, mọi người đã về hết.
Bên ngoài đang mưa, không lớn cũng chẳng nhỏ.
Tôi cầm ô đi xuống lầu thì bị một nữ sinh vội vàng gọi lại:
“Bạn ơi, bạn về nhà à? Mình không mang ô, bảo vệ ngoài cổng lại không cho tài xế lái xe vào.”
“Có thể...” Cô ấy đáng thương nhìn chiếc ô trong tay tôi:
“....Đi chung ô với bạn được không?”
Xuất phát từ phép lịch sự, tôi cố nghiêng ô về phía cô ấy, kết quả nửa người mình lại bị mưa làm ướt.
Cô gái đưa tay kéo tay áo tôi về phía mình:
“Bạn ơi, bạn đứng xa mình quá, bên đó ướt hết rồi kìa, khó chịu lắm đúng không?”
Cô ấy thấp hơn tôi một cái đầu, đôi mắt sáng long lanh.
Khoảng cách bất ngờ được kéo gần khiến tôi ngửi thấy mùi dầu gội thoang thoảng trên tóc cô ấy, nhè nhẹ, không hề khiến người ta khó chịu.
Rất nhiều năm sau tôi mới biết, đó là mùi hương đặc trưng trên người cô ấy.
Cô ấy thích thoa đủ loại sữa dưỡng thể, thử đủ loại nước hoa, trong nhà lúc nào cũng bày đầy hoa tươi.
Hương thơm như đã thấm sâu vào cơ thể cô ấy.
Mỗi khi vùi mặt vào cổ cô ấy hít thật sâu, mới là lúc khiến người ta khó cưỡng nhất.
Thấy tôi không để ý đến mình, cô gái khẽ bĩu môi rồi lại ngước mắt nhìn tôi.
Trên con đường tối đen, vắng lặng trong khuôn viên trường, nhất thời chỉ còn tiếng những giọt mưa thi nhau gõ lên mặt ô.
Cô ấy lại kéo tay áo tôi: “Bạn không nói gì làm mình hơi sợ.”
Tôi cụp mắt, hỏi cô ấy: “Nói gì?”
“Sao bạn cũng rời trường muộn thế?”
Tôi kể qua chuyện cuộc thi cho cô ấy nghe.
Cô ấy khoa trương cảm thán: “Oa, vậy bạn giỏi thật đấy, chắc học giỏi lắm nhỉ?”
Tôi không đáp.
Cô ấy nhíu mày, cố tìm thêm chủ đề: “Bạn không hỏi tại sao giờ này mình vẫn chưa về à?”
