Hoa Hồng Dưới Mưa - Chương 2

Cập nhật lúc: 01/09/2026 02:04

Cô ấy dịu dàng, ngoan ngoãn, yêu anh thật lòng.  

Quan Kỳ nhẹ nhàng vuốt chiếc nhẫn trên tay, giọng thấp xuống.  

"Anh cũng chỉ yêu mình cô ấy."  

Anh rũ mắt. "Nhu Nhu, anh cũng muốn có một đứa con với em."  

Tôi vừa xót vừa bực.  

"Anh ngốc thật đấy."  

"Tình cảm này bị anh biến thành thứ để hoài niệm còn lâu hơn cả lúc còn sống bên nhau."  

"Nhu Nhu." Giọng Quan Kỳ khàn đi. "Anh nhớ em lắm. Em có nhớ anh không?"  

Mắt tôi đỏ hoe. "Anh thật phiền. Lần nào đến cũng chọc cho em phải khóc."  

Chưa kịp khóc thì cô ma nữ bên cạnh đã gào trước.  

Cô ta vừa lau nước mắt vừa lèm bèm. "Cái quái gì vậy? Đây là phim khoa học viễn tưởng à?"  

"Bạn trai cũ của tôi lúc sống chỉ biết đội nón xanh cho tôi thôi."  

"Tôi tình nguyện đổi 30 năm tuổi thọ của bạn trai cũ để hai người đầu bạc răng long. Không, đổi hết cũng được."  

Tiếng khóc của tôi bị nghẹn lại trong cổ. Đành bật cười.  

"Cảm ơn nhé. Hiệp sĩ bảo vệ tình yêu."  

Quan Kỳ vẫn lẩm bẩm bên cạnh. Toàn lời yêu đương sến súa.  

Tôi muốn khóc lắm. Nhưng có ma nữ đứng kế, ngại không khóc được.  

Tôi đẩy cô ta. "Đi đi. Chưa từng gặp hàng xóm nào vô duyên như cô."  

Nhắc đến chuyện này, nữ quỷ khựng lại. Cô ta nắm tay tôi.  

"Nhu Nhu, lúc trước cô nói cô ở nhân gian bao lâu rồi nhỉ?"  

Tôi chỉ muốn đuổi cô ta. Thời gian Quan Kỳ ở đây không còn nhiều.  

Tôi muốn ở cạnh anh thêm chút nữa.  

Sắc mặt nữ quỷ trắng bệch. Cô ta lôi quyển "Quy Tắc Giới Âm" ra lật.  

"Nhu Nhu, thế này là không được đâu."  

"Tôi muốn vậy đấy." Tôi xô cô ta ra rồi quay lại ngồi cạnh Quan Kỳ.  

Quan Kỳ cúi đầu nhìn đất. Mưa nặng hạt hơn.  

Chắc anh mệt. Tay cầm ô nghiêng. Nửa người ướt sũng.  

Anh không nói gì nữa. Chỉ là hôm nay ở lại lâu hơn mọi khi.  

"Quan Kỳ." Tôi thở dài. "Anh nên nghĩ cho tương lai của mình rồi."  

"Cứ dây dưa với một người đã c.h.ế.t như em để làm gì?"  

Anh không nghe được. Nhưng lần nào tôi cũng phải nói.  

"Nếu anh nghe thấy chắc tai mọc kén rồi."  

"Bắt đầu lại đi. Nếu có thể thì thay em chăm sóc ba mẹ."  

"Quan Kỳ, quên em đi."  

Lúc bắt đầu luôn là anh nói.  

Lúc kết thúc, lúc nào cũng là tôi lải nhải không dứt.  

Anh ngồi im ở chỗ cũ, như thật sự đang nghe.  

"Quan Kỳ." Tôi gọi lần nữa. "Quên em đi."  

Lần này anh ở lại rất lâu. Sau một khoảng im lặng dài, anh đột nhiên lên tiếng.  

"Thật ra anh chưa từng nói với em. Dạo này anh chuyển nhà rồi. Chuyển đến gần đây hơn."  

"Như vậy đến thăm em sẽ thuận tiện hơn."  

"Nhà mới hơi lạnh lẽo. Phong vẫn bày trí giống như trước. Nhưng anh có đổi chút."  

"Anh đổi ga giường rồi. Anh không thích màu hồng."  

"Nhu Nhu, em có giận không?"  

"Nhưng đồ của em anh vẫn giữ lại hết."  

"Mỗi lần về nhà anh đều có cảm giác em vẫn ở đó, chưa từng rời đi."  

"Trà sữa dạo này kén ăn nhưng lại béo lên một chút."  

"Nó chắc nhớ em lắm. Mỗi lần anh bật giọng em lên, nó lại lăn lộn dưới sàn làm nũng."  

Nghe đến đây tôi không nhịn được nữa, bật khóc nức nở.  

"Quan Kỳ, anh điên à? Anh muốn giày vò em tới khi nào?"  

"Cuộc sống của anh in đầy bóng dáng tôi. Vậy làm sao anh bước ra khỏi ký ức được?"  

Quan Kỳ rời đi. Trước khi đi anh nói một câu.  

"Nhu Nhu, một tuần chờ đợi lâu quá. Sau này ngày nào anh cũng đến thăm em được không?"  

Anh đi rồi. Nữ quỷ lại lướt đến, mắt đỏ hoe.  

"Cậu cứ bảo Quan Kỳ ngốc. Tôi thấy người ngốc thật sự là cậu đấy."  

Tôi nghiêng đầu. "Vậy cô thấy ai ngốc hơn?"  

Cô ta quay mặt đi, cáu. "Ngốc đến cực điểm rồi. Không phân nổi nữa."  

Tôi bật cười. "Tôi thấy anh ấy ngốc hơn một chút."  

Từ hôm đó, Quan Kỳ thật sự đến mỗi ngày.  

Anh nói nhiều hơn, dồn dập hơn. Toàn chuyện vặt vãnh.  

Nhưng tôi rất thích nghe.  

Anh đến trọn vẹn một tuần. Rồi đột nhiên biến mất.  

Khi anh quay lại, tôi lập tức nhận ra chiếc nhẫn trên tay anh không còn.  

Tim tôi lạnh toát. Như vừa hiểu ra điều gì.  

Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn anh.  

Lần này Quan Kỳ không mang hoa. Nhưng mặt anh rạng rỡ.  

Ánh mắt tràn đầy ý cười.  

"Nhu Nhu, dạo này trời lạnh hơn rồi nhỉ?"  

Nữ quỷ im bặt. Không gian chỉ còn mình anh độc thoại.  

Anh tựa vào bia mộ, im rất lâu rồi thở ra.  

"Dạo này anh bắt đầu thấy chán nơi này rồi."  

"Hóa ra tình yêu cũng có hạn sử dụng. Tình yêu của anh dành cho em cũng vậy."  

Anh cúi đầu cười nhạt. "Mấy hôm không đến, anh cũng chẳng thấy gì nhiều."  

"Nhu Nhu, chắc anh phải học cách buông em rồi."  

"Có một cô gái mới đến công ty. Lâu lắm rồi anh mới lại thấy rung động."  

"Chỉ cần nhìn thấy cô ấy, tim anh đập nhanh không kiểm soát được."  

"Hôm đó thấy cô ấy mặc váy ngắn, đứng trong mưa lạnh thở ra làn khói trắng."  

"Trong đầu anh có một giọng nói: Từ giờ phải bảo vệ cô gái này thật tốt."  

"Thì ra rung động đến bất ngờ như vậy."  

Khi nói, mắt anh sáng lên. Toàn là vui mừng và cưng chiều.  

"Nhu Nhu, em có trách anh không?"  

Tôi đứng giữa gió lạnh. Cảm giác gió xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c, đau buốt từng cơn.  

Thì ra làm ma cũng biết đau.  

Những lời tôi chờ bao lâu. Khi nghe lại không chấp nhận nổi.  

"Sao có thể trách anh chứ? Em còn chưa kịp vui mừng nữa là."  

Tôi thu ánh mắt, bật cười thành tiếng. Cười mãi.  

Đến khi chạm ánh nhìn của Quan Kỳ, sống mũi cay xè. Không cười nổi nữa.  

Tôi nhìn anh rất lâu. Nghẹn ngào.  

"Tốt lắm. Thật đấy, tốt lắm."  

Hôm đó là một ngày nắng đẹp. Quan Kỳ lại đến.  

Từ xa tôi đã thấy anh. Dáng cao, nổi bật giữa nghĩa trang vắng.  

Đã lâu anh không đến. Nhìn thấy có cảm giác như đang mơ.  

Nhưng lần này bên cạnh Quan Kỳ có một cô gái.  

Tôi đứng bật dậy. Cả người cứng đờ.  

Quan Kỳ nắm tay cô ấy. Nhìn vào bia mộ, mỉm cười.  

"Nhu Nhu, từ nay anh sẽ không đến gặp em nữa."  

"Anh sắp bắt đầu cuộc sống mới rồi."  

Nắng ch.ói. Tôi nheo mắt. Lý nhí.  

"Tin vui đấy chứ. Em đã nói rồi, anh nên bắt đầu cuộc sống mới."  

"Nhìn anh bây giờ tinh thần tốt hẳn. Quan Kỳ, anh vốn nên đứng dưới ánh mặt trời."  

Tôi vừa nói vừa nghẹn. Phải vịn nữ quỷ mới đứng vững.  

"Chắc tụt đường huyết."  

May mà anh không nhìn thấy.  

Anh vẫn siết tay cô gái bên cạnh. Ánh mắt không còn nồng cháy như xưa.  

Quan Kỳ thật sự buông bỏ rồi.  

Người ta bảo người mới là t.h.u.ố.c chữa vết thương cũ.  

Nếu anh được chữa lành, buông được quá khứ, tôi vui hơn ai hết.  

Tôi len lén lau nước mắt. Thở ra.  

"Quan Kỳ, em thật lòng mừng cho anh. Ba năm rồi. Cuối cùng anh cũng đi đúng đường."  

Anh lên tiếng, giọng bình thản như nói với bạn cũ.  

"Có lúc anh nghĩ đời này chắc lãng phí mãi. Nhưng cuối cùng ông trời vẫn để anh gặp người muốn ở bên cả đời."  

"May mắn thật. Những tháng năm đã qua cứ xem như một giấc mơ."  

"Quan Kỳ này, một khi đã hết lòng yêu ai thì không còn chỗ cho người khác nữa."  

Anh khẽ siết tay cô gái.  

Lúc đó tôi mới để ý, cả hai đều đeo nhẫn đôi. Khắc cả chữ cái. Rất có tâm.  

Phải rồi. Tình yêu của Quan Kỳ luôn mãnh liệt và rõ ràng như thế.  

Anh lấy từ túi áo ra một chiếc nhẫn. Nhẹ nhàng đặt lên bia mộ.  

"Nhu Nhu." Anh dịu dàng. "Tạm biệt."  

"Đi nhanh vậy sao?" Tôi bật dậy. Mắt nhòe. Nhìn không rõ mặt anh.  

Tôi lau mãi không hết nước mắt.  

"Là lần cuối cùng. Lần cuối cùng thật rồi."  

"Xin anh đừng để em chỉ nhớ được một hình bóng mơ hồ."  

"Tôi đúng là không có tiền đồ. Càng như vậy nước mắt càng rơi."  

"Tôi muốn nhìn kỹ anh lần nữa. Muốn ghi nhớ rõ ràng."  

"Vậy mà lần cuối lại đến quá vội. Không có chuẩn bị gì."  

Quan Kỳ không lưu luyến như mọi lần.  

Anh nắm tay cô gái, cẩn thận bước đi.  

Khi anh xoay người, tôi không kìm được. Nghẹn giọng.  

"Quan Kỳ, anh có thể..."  

Câu nói còn dang dở. Anh đã xoay lưng.  

Tôi run giọng gọi với theo.  

"Anh còn có thể nói yêu em lần cuối được không?"  

Quan Kỳ đi rồi. Lần này anh mang theo tất cả ánh sáng của tôi.  

Mọi thứ xung quanh yên ắng đến đáng sợ.  

Tôi cúi đầu đứng bất động rất lâu.  

Chiếc nhẫn nằm lặng lẽ trên bia mộ.  

Nắng đổ xuống, ch.ói đến mức tôi không mở nổi mắt.  

Nữ quỷ đứng cạnh, không nói gì.  

Rất lâu sau cô ta mới khẽ nói.  

"Nhu Nhu, cậu có muốn... đến gần nhìn lần cuối không?"  

Tôi lắc đầu. "Không. Nhìn nữa sẽ không nỡ."  

Gió thổi qua. Bó hồng hôm nay không có.  

Chỉ có hộp dâu tây cũ và sợi dây chuyền mặt trời.  

Tôi ngồi xuống. Dựa vào bia.  

"Quan Kỳ, anh phải hạnh phúc đấy."  

"Phải sống thật tốt. Thay cả phần của em."  

Nói xong, tôi nhắm mắt.  

Lần đầu tiên sau ba năm, tôi không chờ thứ sáu nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.