
Hoa Hồng Mục Nát
Đêm trước khi kết hôn với Tôn Diễm Thần, tôi bị thi/êu sống trong một trận hỏa hoạn.
Cậu ta nhốt tôi trong phòng hóa trang chật hẹp, mặc cho tôi gào khóc cầu cứu nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ.
Cậu ta nói, nếu trong vụ cháy năm đó, tôi không chạy đi gọi thầy giáo đến cứu thì chuyện cậu ta và hoa khôi giảng đường yêu nhau đã không bị phát hiện.
Hai người họ cũng sẽ không bị ép chia tay, và cô ta cũng sẽ không tusat.
Mở mắt ra lần nữa, trước mắt tôi là khói đặc cuồn cuộn của năm mười tám tuổi.
Lần này, tôi chọn im lặng, không nói một lời.












