
Hoá Ra Em Cũng Chỉ Là Thế Thân
Tôi và anh yêu nhau từ thời cấp ba. 5 năm hôn nhân, tôi nghĩ mình đã đợi được ánh sáng chịu dừng lại vì tôi.
Ngày kỷ niệm, tôi chết trên đường về nhà. Gọi cho anh cuộc gọi cuối cùng, anh không bắt máy. Lúc linh hồn lơ lửng, tôi mới nhìn thấy. Anh đang ở bệnh viện, dịu dàng chăm sóc "Bạch Nguyệt Quang" giống tôi như đúc.
Anh gọi tôi "Sờ Sờ". Hóa ra từ đầu đến cuối anh gọi là "Sở Sở". Tôi chỉ là cái bóng có bảy phần giống cô ấy.
Sau đó anh quỳ trước mộ tôi dưới mưa. Nói "người anh yêu chỉ có em". Vậy thì sao? Tôi đã chết rồi.
Ông trời cho tôi một cơ hội nhìn lại. Để tôi thấy rõ 10 năm mình yêu lầm một người. Cũng để tôi học cách yêu chính mình.
Thế thân thì sao? Chết rồi cũng có thể tự mình rực rỡ. Lần này, tôi không đợi anh nữa.











![[xuyên Việt - Trọng Sinh] Nhật Ký Sau Kết Hôn Của Nàng Dâu Nhỏ Những Năm 80](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F695df67cd25dcb7ba3d6fae7.jpg%3Ftime%3D1767765628794&w=3840&q=75)
