Hoá Ra Em Cũng Chỉ Là Thế Thân - Chương 4
Cập nhật lúc: 01/09/2026 15:01
"Nếu tặng cho tôi lúc học trung học, tôi sẽ cảm thấy vô cùng quý giá."
"Nhưng hiện tại tôi c.h.ế.t anh mới tặng cho tôi, tôi đã không muốn nhận nữa rồi."
"Đã quá muộn."
Trên trời mưa tí tách rơi xuống.
Anh mang theo Bạch Nguyệt quang trở về nhà của chúng tôi.
Anh đang ở trong phòng thu dọn đồ đạc.
Lật tới một quyển nhật ký của tôi.
Sau khi lấy anh tôi có thói quen viết nhật ký.
Anh do dự thật lâu vẫn mở quyển nhật ký này ra.
Anh nhìn từng trang từng trang.
Sắc mặt anh không có một chút thay đổi.
Nhưng bàn tay bối rối lại bán đứng anh.
Khi biết tin tôi c.h.ế.t anh ấy không khóc.
Khi bị mẹ tôi c.h.ử.i bới anh ấy không khóc.
Lúc mang theo Bạch Nguyệt quang tới dự tang lễ của tôi anh cũng không khóc.
Tôi luôn cho rằng tôi chỉ là người vợ mà anh ấy cảm thấy không quan trọng.
Nhưng sau khi xem xong nhật ký của tôi anh lại khóc.
Khóc đến tê tâm liệt phế.
"Lý Khê Bạch không ngờ anh cũng sẽ khóc."
Đêm đó mưa càng lúc càng lớn.
Anh ta vội vã chạy về phía sau ngọn núi nơi chôn cất tôi.
Anh dầm mưa quỳ gối trước bia mộ của tôi.
Một lần nữa nói đi nói lại cho tôi biết.
"Không có Bạch Nguyệt Quang."
"Người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có em."
Thật buồn cười.
Người phụ nữ đó rõ ràng vẫn còn ở trong nhà chúng ta.
Nhưng anh lại ở trước mặt ta nói những lời như vậy.
"Lúc say rượu gọi tên là em."
"Hoa hồng cũng là tặng cho em."
"Người anh yêu chỉ có em."
"Chỉ có Sơ Sơ."
"Khương Như Sơ."
"Sơ Sơ của anh."
"Anh thực sự hối hận."
"Nếu lúc trước anh có thể đến kịp, bây giờ chúng ta sẽ là một đôi vợ chồng hạnh phúc phải không?"
Bạch Nguyệt quang thấy anh không có ở đây.
Mang theo ô vội vàng chạy tới sau núi tìm anh.
Tôi lạnh lùng nhìn tất cả.
Lời nói hiện tại của anh chỉ khiến tôi cảm thấy khinh bỉ chán ghét.
"Làm ơn thả tôi đi."
"Tôi cảm thấy như ở lại với anh một lần nữa tôi sẽ suy sụp mất."
"Cô còn không hiểu sao?"
Bên tai đột nhiên vang lên một âm thanh lanh lảnh.
"Cái gì không hiểu?"
Tôi theo bản năng nhìn chung quanh một chút.
Cái gì cũng không có.
Trong thoáng chốc nghe được âm thanh của Bạch Nguyệt quang.
"Có phải mẹ không thích con cho nên mới muốn rời đi?"
Tôi ngẩn cả người.
Bạch Nguyệt quang trước mắt đột nhiên biến thành một cô bé chừng 10 tuổi.
Sau đó cảnh tượng đột nhiên thay đổi.
Xuất hiện bóng dáng một cô gái và một cậu bé.
Chàng trai nói với cô gái.
"Chúng ta cùng thi vào đại học A nhé."
"Em không cần lo lắng gì khác, anh sẽ bảo vệ em."
Từ từ cảnh tượng trở nên rõ ràng.
Chàng trai là Lý Khê Bạch.
Cô gái là Bạch Nguyệt quang của anh.
Nhưng hình như cũng không phải.
Cô gái này trông rất giống tôi thời trung học.
Sau đó cảnh tượng bắt đầu mờ đi một lần nữa.
Cô gái lớn lên bị người ta trói lại ném vào trong khách sạn.
Sau đó chính là bóng dáng một người đàn ông.
"Cái gì, cô là thích dùng thân thể sao?"
"Buộc tôi chịu trách nhiệm thật đúng là lợi hại."
Khuôn mặt người đàn ông này từ từ trở nên rõ ràng.
Anh không phải Lý Khê Bạch.
Tôi cuộn tròn trong góc đầu đang ù.
Nước mắt rơi xuống từng giọt lớn.
Tôi nhớ ra rồi.
Tôi nhớ ra tất cả rồi.
Căn bản không có ánh trăng sáng đó.
Rõ ràng là con gái của tôi.
Lý Khê Bạch nhẹ nhàng xoa đầu con gái.
"Mẹ sẽ không bao giờ ghét bảo bối."
"Mẹ trách ba không bảo vệ tốt cho mẹ."
Trên mặt con bé mang theo biểu tình kiên định an ủi nói.
"Không đâu, mẹ chắc chắn thích ba nhất."
Tôi nhìn hai người bọn họ ở một bên khóc đến không thể kiềm chế.
Thì ra người nực cười nhất chính là tôi.
Thời trung học toàn trường đều biết Lý Khê Bạch luôn thầm mến một cô gái.
Có một ngày anh hỏi cô gái nên tặng hoa gì cho con gái thì tốt hơn.
Cô gái nói tặng hoa hồng đi.
Mỗi ngày anh đều tặng cô gái một bông hồng.
Nhưng cô gái tự ti chưa từng tiếp nhận ý tốt của anh.
Trong lòng cô gái thích anh.
Nhưng cô gái không dám nói.
Bởi vì điều kiện gia đình anh.
Anh yêu Việt lại tự tin cởi mở.
Vừa nhìn chính là hài t.ử sống trong hạnh phúc.
Cô gái lại có cha mẹ phong kiến sống trong thời đại cũ.
Cho đến lần tủi nhục trong buổi họp phụ huynh.
Anh mới thấy hết sự xấu hổ tủi nhục trong lòng cô gái.
Cô gái không dám đối mặt với anh nữa.
Ngày hôm sau cô gái chuyển trường.
Không nói một lời.
Lý Khê Bạch tìm khắp nơi.
Hỏi hết bạn bè.
Không ai biết cô ấy đi đâu.
Anh chỉ nhớ cô ấy nói thích hoa hồng.
Từ đó về sau anh trồng cả một vườn hồng.
Anh nghĩ nếu một ngày cô ấy quay lại.
Sẽ thấy hoa hồng nở khắp nơi.
Năm năm sau anh gặp tôi ở đại học.
Khuôn mặt giống cô ấy bảy phần.
Tên cũng gần giống.
Sơ Sơ.
Sở Sở.
Anh ngây ngốc.
Anh nghĩ ông trời trả cô ấy về cho anh.
Anh theo đuổi tôi điên cuồng.
Tặng hoa, đón đưa, học bù.
Tôi vì tự ti mà không dám tin.
Nhưng vẫn tham lam nhận lấy ánh sáng.
Đêm ở khách sạn năm đó.
Anh say.
Gọi tên "Sở Sở".
Tôi tưởng anh gọi tôi.
Hóa ra anh gọi người khác.
Người anh thật sự yêu.
Chính là cô gái năm 17 tuổi đã bỏ chạy.
Chính là tôi.
Chỉ là tôi của quá khứ.
Sau khi kết hôn anh lạnh nhạt.
Bởi vì anh phát hiện tôi không phải cô ấy.
Tôi không đủ tự tin.
Tôi không đủ rực rỡ.
Tôi mang theo vết thương của gia đình.
Tôi mang theo sự nhút nhát.
Anh thất vọng.
Anh đi tìm Bạch Nguyệt quang.
Hóa ra đó là em gái của cô gái năm đó.
Giống tôi.
Giống cô ấy.
Anh chăm cô ta.
Vì áy náy.
Vì bù đắp.
Vì muốn nhìn thấy bóng dáng người kia.
Tôi c.h.ế.t.
Anh mở nhật ký của tôi.
Trang đầu tiên viết.
"Ngày 3 tháng 9, anh hỏi em thích hoa gì."
"Em nói hoa hồng."
"Vì em muốn làm hoa hồng của anh."
Trang cuối cùng viết.
"Ngày 12 tháng 3, kỷ niệm 5 năm."
"Anh không về.
Em đợi đến c.h.ế.t."
Mực nhòe.
Là nước mắt của tôi.
Anh quỳ trong mưa.
Gào lên.
"Sơ Sơ, anh tìm được em rồi."
"Nhưng em không cần anh nữa."
Bạch Nguyệt quang nhỏ đứng cạnh.
Ô che cho anh.
"Mẹ, mẹ đừng đi."
"Con và ba đợi mẹ về nhà."
Tôi nhìn cảnh đó.
Tim đau.
Không phải vì anh.
Mà vì cô bé.
Con gái của tôi.
Con gái của Lý Khê Bạch.
Con của chúng tôi.
Tôi m.a.n.g t.h.a.i trước khi c.h.ế.t một tháng.
Tôi chưa kịp nói.
Tôi c.h.ế.t.
Con còn sống.
Bằng cách nào đó.
Tôi không biết.
Nhưng con bé đang gọi tôi là mẹ.
Tôi đưa tay ra.
Xuyên qua người con bé.
Lạnh.
"Mẹ ở đây."
Tôi nói.
Không ai nghe thấy.
Mưa tạnh.
Anh ôm con bé đứng dậy.
"Về nhà thôi, bảo bối."
"Chúng ta về nhà với mẹ."
Anh nhìn bia mộ của tôi.
"Mẹ ở trong hoa hồng."
Con bé gật đầu.
"Vâng, mẹ là hoa hồng."
Hai cha con rời đi.
Bóng lưng cô đơn.
Tôi đứng lại.
Gió thổi qua vườn hồng.
Cánh hoa rơi đầy.
Tôi nhắm mắt lại.
Nếu có kiếp sau.
Tôi không muốn làm hoa hồng của ai nữa.
Tôi muốn làm chính mình.
Một đóa hoa tự do.
Tạm biệt, Lý Khê Bạch.
Tạm biệt, Sơ Sơ của năm 17 tuổi.
Tạm biệt, tất cả.
