Họa Táo - Chương 1
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:02
Tin nhắn điện thoại liên tục nhảy ra.
Là bố mẹ tôi và bố mẹ Tạ Quân: [Thế nào rồi? Kế hoạch giục cưới của chúng ta thành công chứ.]
[Tạ Quân từ khi mở văn phòng luật, suốt ngày chỉ biết mang một bộ mặt lạnh lùng bận rộn công việc, nếu không phải chúng ta dùng cách này để giục nó kết hôn, còn không biết sẽ kéo dài đến bao giờ.]
[Tuy cách này có hơi vòng vo một chút nhưng miễn kết quả tốt là được.]
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt làm nhoè tầm nhìn.
Lúc tôi định trả lời thật là: [Chúng tôi chia tay rồi] thì phía sau truyền đến giọng nói trầm ấm đầy vương vấn của Tạ Quân.
Áo khoác của anh ta vắt hờ trên cánh tay, nhìn tôi, bất lực cười: “Hôm nay sao lại nổi giận lớn thế.”
“Chỉ vì anh đoán không đúng à?”
Hương tuyết tùng thanh lãnh bao vây lấy tôi, Tạ Quân véo má tôi, dịu dàng dỗ dành như dỗ trẻ con: “Vậy cho anh cơ hội nữa, đoán lại lần nữa được không?”
“Anh đào? Lựu? Hay là cà chua…”
“Đủ rồi Tạ Quân, tôi nói này.” Trong lòng tôi càng thêm uất ức, lạnh lùng hất tay anh ta ra: “Chúng ta chia tay rồi.”
“Xin anh hãy giữ khoảng cách với tôi.”
Không gian trầm xuống, chỉ còn lại âm nhạc phát ra từ cửa hàng cưới.
Êm dịu, nhẹ nhàng và tươi vui.
Nhưng khi nhìn mấy chữ [Thắng trò chơi, giảm giá 90% tổ chức đám cưới] do chính tay bố mẹ viết ở cửa ra vào.
Tôi lại thấy xót xa và tủi thân vô cùng mà quay người định rời đi.
Tạ Quân bỗng cười lạnh một tiếng: “Có cần thiết phải thế không?”
Anh ta giơ tay day huyệt thái dương, nhìn xuống tôi từ trên cao, trong đôi mắt đẹp tràn ngập vẻ khó hiểu: “Kỹ năng vẽ của em kém, giờ lại quay sang trách anh không đoán ra được à?”
“Ồ, anh biết rồi, em vẽ nam việt quất phải không.”
“Được rồi, giờ anh đoán đúng rồi đấy, em có thể rộng lượng tha thứ cho anh chưa?”
Tôi không thể nhịn được nữa mà ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Tạ Quân, anh cố ý phải không!”
“Quả táo! Tôi vẽ quả táo!”
Cố Minh Yên cầm bảng vẽ, đứng ở phía sau, ôm bụng cười một tiếng: “Không thể nào chứ? Chị Tô Linh, chị buồn cười quá đấy.”
“Em còn tưởng chị vẽ quả quýt cơ, còn định chạy đến hỏi Tạ Quân xem chị có bị mù màu không mà tô nhầm màu nữa chứ.”
“Trời ơi hahaha, chị thực sự nên đi học vẽ đi, đứa em họ học mẫu giáo của em vẽ còn giống hơn thế này.”
Tầm mắt tôi rơi trên bảng vẽ.
Quả táo đó rõ ràng tôi đã phác họa rất cẩn thận.
Tròn trịa đầy đặn.
Cho dù không dám nói là như thật nhưng nhìn vào là biết ngay quả táo.
“Cố Minh Yên, em có biết nói chuyện không hả? Đứa em học mẫu giáo của em vốn dĩ không phải là trẻ em bình thường khỏe mạnh đúng không? Em lấy Tô Linh ra so sánh với nó làm gì?”
“Thì sao nào? Chị Tô Linh sẽ không giống như anh, suốt ngày trưng cái mặt lạnh tanh ra, chẳng đùa nổi một câu... Lêu lêu lêu.”
Lại thế nữa rồi.
Nhưng lần này, tôi không để mặc Cố Minh Yên nhào vào lòng tôi làm nũng nữa mà dứt khoát tránh đi, lạnh lùng nhìn cô ta vồ hụt rồi ngã nhào xuống đất.
2
Trước khi Cố Minh Yên ngã, còn theo phản xạ vươn tay tóm lấy tay áo tôi.
Bộ móng tay dài lập tức cào tay tôi thành một vết m.á.u.
Tạ Quân đứng ngay bên cạnh tôi, hít sâu một hơi, nhìn Cố Minh Yên, giọng điệu lạnh lùng gay gắt: “Bản thân ngu ngốc tột độ rồi mà còn muốn liên lụy người khác.”
“Cái dạng như em mà sống được đến bây giờ quả là một kỳ tích.”
“Còn muốn đến văn phòng luật của tôi làm thực tập sinh à? Tôi nhắc lại lần nữa, văn phòng luật của chúng tôi không nhận kẻ ngốc.”
Anh ta nói xong thì lạnh nhạt liếc Cố Minh Yên một cái.
Khi tầm mắt rơi lên người tôi, lập tức khôi phục lại vẻ dịu dàng đó,
“Đau lắm phải không.”
“Phải xử lý nhanh một chút mới được.” Tạ Quân lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt lướt, rủ mắt trầm giọng: “Anh gọi xe cho em rồi, cũng nói với bố mẹ anh luôn rồi, họ sẽ chuẩn bị hòm t.h.u.ố.c sát trùng giúp em.”
“Thế còn anh thì sao?” Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi hỏi.
Anh ta thiếu kiên nhẫn nhìn Cố Minh Yên đang ngã dưới đất, yết hầu chuyển động, c.h.ử.i nhỏ một tiếng.
“Anh phải đưa con ngốc này đến bệnh viện.”
“Nhìn thế này, tám phần là trật chân rồi.”
Khoảnh khắc này, tôi bỗng thấy hơi thẫn thờ vì cảnh tượng thế này đã diễn ra vô số lần.
Trước đây lần nào tôi cũng đau lòng thay cho Cố Minh Yên, vừa mắng Tạ Quân ăn nói độc ác vừa dỗ dành Cố Minh Yên đừng để tâm.
Nhưng bây giờ tôi mới nhận ra đối với chuyện của Cố Minh Yên, Tạ Quân trước nay luôn tự tay làm lấy mọi thứ.
Tôi ngẩn ngơ đứng tại chỗ Mà nhìn anh ta bồng công chúa Cố Minh Yên lên rồi cẩn thận đặt cô ta lên xe, sau đó tỉ mỉ điều chỉnh lưng ghế cho cô ta ở tư thế thoải mái cho đến khi khởi động xe, cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Ngược lại là Cố Minh Yên, mở cửa sổ xe, thè lưỡi đầy áy náy,
“Chị Tô Linh, em mượn bạn trai của chị một chút nha.”
“Ơ đúng rồi, còn cả chỗ ngồi độc quyền ghế phụ lái của chị nữa.”
“Câm miệng, nói nhảm lắm mệt tai c.h.ế.t đi được.” Tạ Quân thắt dây an toàn, thờ ơ đóng tất cả cửa sổ xe lại: “Em tưởng ai cũng hẹp hòi giống mình à.”
Xe lao v.út đi với tốc độ rất nhanh.
Nhanh đến mức tôi đang nghĩ sự khiêu khích không hề che giấu trên mặt Cố Minh Yên vừa rồi rốt cuộc có phải ảo giác của tôi không?
3
Lúc về đến nhà, bố mẹ hai bên đều đã có mặt.
Mấy người mừng rỡ nhìn ra sau lưng tôi,
“Tạ Quân không về cùng à?”
“Không bàn lại ngày cưới sao?”
Chẳng đợi tôi mở lời, dì Tạ nhìn tin nhắn Tạ Quân gửi tới trên điện thoại, cười nói: “Cái thằng Tạ Quân này còn dặn tôi giúp Linh Linh xử lý vết thương trước cơ chứ.”
“Bình thường ở bên ngoài lúc nào cũng lạnh lùng, cứ hễ động đến chuyện của Linh Linh là lại như biến thành người khác.”
“Chắc là có vụ án phải giải quyết, để tôi giúp…”
Tôi thấy dì Tạ định đứng lên tìm hộp y tế, mệt mỏi cắt ngang: “Không cần đâu ạ.”
Tôi lấy tờ hóa đơn trong túi ra, đặt lên bàn: “Đây là tiền đặt cọc đám cưới hai người đã trả.”
“Vẫn nên mau đi đòi lại tiền đi, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng thế nào thì lúc hai người ký hợp đồng đều có ghi rõ.”
Giữa ánh mắt ngỡ ngàng kinh ngạc của mọi người.
Tôi cố gắng bình thản lên tiếng: “Cháu quyết định chia tay với Tạ Quân rồi.”
Nụ cười của bố mẹ cứng đờ trong chốc lát.
Thân thể theo bản năng dịch sang bên cạnh giống như giữa họ và bố mẹ Tạ Quân bị ngăn cách bởi một con sông.
"Chú bảo Tạ Quân về ngay lập tức.” Chú Tạ hành động cực kỳ nhanh ch.óng.
Giây tiếp theo, điện thoại đã được gọi đi.
Tôi còn chưa kịp mở lời, đã nghe thấy giọng điệu lười biếng của Tạ Quân truyền đến từ đầu dây bên kia: “Táo với dâu tây với sơn tra cái gì chứ, nghe không hiểu em đang nói gì.”
Tay tôi lơ lửng giữa không trung khẽ rụt lại.
Tôi lại nghe thấy Cố Minh Yên cười khúc khích hỏi: “Anh thông minh thế mà sao lại không nhận ra, cái trò giảm giá 90% tổ chức đám cưới ngày hôm nay chính là cái bẫy giục cưới của bạn gái anh hả?”
