Họa Táo - Chương 2

Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:02

Tôi như bừng tỉnh sau cơn mê.

Phải rồi.

Một người thông minh như Tạ Quân sao lại không nhận ra đây là một cái bẫy.

“Ừm hừm.” Tạ Quân ở đầu dây bên kia khựng lại, ung dung cười nói: “Hiểu tôi nhất, vẫn là Minh Yên.”

Tiếng bật lửa "tách" một tiếng.

Anh ta vừa mang vẻ mặc kệ đời vừa nói tiếp: “Từ lúc Tô Linh khăng khăng muốn đi con đường đó đến nay, tôi đã thấy có gì đó không đúng rồi.”

“Đi đến trước cửa hàng đang làm chương trình ăn may đó, tôi phản ứng lại được chuyện gì xảy ra rồi.”

“Không vạch trần là vì cô ấy muốn chơi thì tôi hùa theo chơi cùng một chút thôi.”

Cách một màn hình, tôi cũng có thể tưởng tượng ra biểu cảm của Tạ Quân khi nói câu này.

Đó là lúc nhận những vụ án nắm chắc phần thắng, anh ta nhìn đối thủ cầm chắc phần thua.

Chính là dùng giọng điệu này cùng thần thái kiêu ngạo đó.

5

Phòng khách chìm vào sự im lặng kéo dài.

Tôi lặng lẽ đứng dậy và bắt đầu thu dọn hành lý.

Bố mẹ Tạ Quân định đứng lên giữ lại nhưng lại nghe thấy giọng trách móc của Cố Minh Yên từ đầu dây bên kia: “Thật phục anh luôn đấy, cũng may là em hiểu chuyện, lập tức hiểu ra là phải diễn kịch cùng anh.”

“Tính ra thì anh phải đền bù cho em chứ hả? Em vì anh mà ngã đấy nhé.”

"Anh giặt quần áo cho em một tháng! Đồ lót với quần lót nhất định phải giặt bằng tay, dám lén lút dùng máy giặt là em đi tố cáo với chị Tô Linh đấy!”

Cũng vào lúc này, tôi nghe thấy tiếng mèo kêu nhà Cố Minh Yên thì mới nhận ra rằng bọn họ vốn dĩ chẳng hề đến bệnh viện.

Tiếp theo đó, vị luật sư Tạ vốn luôn bình tĩnh kiêu ngạo, không màng chuyện trần gian đành bất lực "ừ" một tiếng,

“Thôi được rồi, nể tình em cứu tôi thoát khỏi nấm mồ hôn nhân, giao dịch thành công.”

“Vẫn quy tắc cũ, giấu Tô Linh.”

“Em biết đấy, cô ấy có bệnh sạch sẽ về tinh thần, đối tượng xem mắt trước đó chỉ vì xem một suất phim riêng với đàn em mà đã bị đá rồi.”

Sau khi im lặng hồi lâu, Tạ Quân chợt khàn giọng nói: "Nếu Tô Linh mà biết tôi hay tới nhà em, chắc có lẽ sẽ làm rùm beng lên mất.”

“Vậy anh không sợ chị ấy chia tay à?” Cố Minh Yên khinh bỉ, cười nhạt nói.

“Chuyện đó thì không đâu.”

“Lúc đó cô ấy còn trẻ, đôi mươi. Bây giờ khác rồi, chúng tôi ở bên nhau năm năm.”

“Sắp ba mươi tuổi đến nơi rồi, hôm nay em không thấy cô ấy thèm chồng thế nào à? Rời khỏi tôi, còn ai thèm lấy nữa?”

Bố mẹ Tạ Quân lắng nghe giọng nói trầm thấp của Tạ Quân mà sắc mặt tái mét giống như quả bóng xì hơi.

Họ ngã sụp xuống ghế sofa.

Tôi kiềm chế để bản thân không thất thố.

Sau khi thu dọn đơn giản, kéo vali, dứt khoát rời đi cùng bố mẹ khỏi căn "phòng tân hôn" được trang trí tỉ mỉ này.

6

Bố mẹ tôi đều là người có thể diện.

Cho đến lúc chia tay, vẫn chưa hề trở mặt.

Đối mặt với bố mẹ Tạ Quân đang cười lấy lòng xin lỗi, câu nói nặng nề nhất từng thốt ra cũng chỉ là “Thằng bé Tạ Quân này quá đáng quá rồi”.

Khi lên xe rồi, cả hai lại để ý đến tâm trạng của tôi.

Họ liên tục nhìn tôi nhưng lại không nói gì.

Tôi cúi đầu.

Khoảng thời gian năm năm Tạ Quân ở bên tôi, giống như đèn chiếu phim lướt qua trước mắt.

Tôi hít hít cái mũi đang cay xè rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Bố, mẹ.”

“Hôm qua công ty cho con cơ hội thăng chức đi công tác xa, con vốn định kết hôn với Tạ Quân nên không muốn yêu xa ba năm.”

“Bây giờ, con đổi ý rồi.”

7

Đêm khuya, lúc Tạ Quân gọi điện video cho tôi, tôi vừa nằm xuống ở nhà mình.

Anh ta mang giọng điệu lạnh lùng, chất vấn: “Em có thấy thú vị không hả? Minh Yên chọc giận gì em mà em phải đi mách bố mẹ anh?”

“Em thừa biết bố mẹ cô ấy đều làm việc ở xưởng nhà anh mà.”

“Làm vậy là có ý muốn gây áp lực cho bố mẹ Minh Yên, bắt cô ấy phải giữ khoảng cách với anh rồi mau ch.óng tìm một người đàn ông để gả đi chứ gì?”

Tạ Quân thiếu kiên nhẫn kéo cà vạt, sắc mặt tối sầm lại: “Vì ý muốn chủ quan cá nhân của em mà muốn mau ch.óng đuổi cô ấy đi.”

“Vậy theo ý em là người anh không thích, cũng có thể tùy tiện vứt bỏ sao?”

Anh ta không để tôi nói, đã đứng dậy, cười lạnh cầm lấy chiếc cốc gốm tôi tự tay làm trên tủ mà ném xuống đất: "Theo logic của em, làm thế này là được đúng không."

Tạ Quân không dừng tay mà đi tới trước tivi, cầm lấy tấm ảnh chụp chung tôi thích nhất, xé nát, ném vào thùng rác: "Làm thế này, cũng là được."

Anh ta không nhìn tôi mà chỉ chăm chăm lục tủ quần áo lấy ra bộ đồ ngủ của tôi rồi giống như đóng gói rác, vò thành một cục và tiện tay ném vào đống rác nhà bếp nhầy nhụa.

Tôi lạnh lùng nhìn Tạ Quân mà cảm thấy may mắn vì cuối cùng cũng tỉnh ngộ.

Trước đây tôi không nhận ra, cũng chưa từng xung đột với Cố Minh Yên và thậm chí còn vì Tạ Quân đối xử không tốt với cô ta mà cẩn thận ghi nhớ kỳ kinh nguyệt của cô ta, chuẩn bị b.ăn.g v.ệ si.nh và nước đường đỏ cho cô ta.

Ngay cả khi có lần cô ta bị đau dạ dày, cũng là tôi bận rộn ngược xuôi, đích thân nấu cơm cho cô ta ăn.

Tôi còn khuyên cô ta: "Tạ Quân ngoài tôi ra với ai cũng vậy, đừng để bụng."

Lúc đó Cố Minh Yên vừa tận hưởng sự chăm sóc của tôi vừa nhanh ch.óng gõ chữ trên điện thoại, thỉnh thoảng lại bật cười.

Tôi còn tưởng cô ta có đối tượng mập mờ nên không để tâm.

Ngay cả lần Tạ Quân vô tình gửi cho tôi một tin nhắn kỳ lạ, tôi cũng không để ý nhưng giờ nghĩ lại, thấy bản thân thật sự quá ngu ngốc.

Tin nhắn viết [Tôi làm người hầu cho em là được rồi, giờ đến lượt bạn gái tôi cũng phải làm người hầu hầu hạ em, có thôi đi không?] và người hầu thứ hai đó chính là tôi.

Tôi c.h.ử.i một tiếng "đồ ngu", dứt khoát xóa và chặn Tạ Quân.

8

Tôi vốn tưởng trước khi đi sẽ không gặp lại Tạ Quân nữa nhưng tôi quên mất hôm nay công ty có một vụ kiện đòi quyền lợi do Tạ Quân phụ trách.

Tôi vừa ra khỏi thang máy, đã bị đồng nghiệp vây quanh: "Tô Linh, sao hôm nay bạn trai cậu lại dẫn theo một cô gái đến vậy?”

"Hơn nữa hai người trông còn khá thân mật.”

"Không đúng nhỉ? Luật sư Tạ trong công việc luôn nghiêm túc cẩn thận, sao lại dẫn thực tập sinh đến?"

Tôi bị làm ồn đến đau cả đầu, rẽ đám đông ra: "Tôi và anh ta chia tay rồi.”

"Thực tập sinh có lẽ là bạn gái mới của anh ta."

Không khí bỗng chốc yên lặng.

Không hiểu sao rơi vào sự im lặng quỷ dị.

Tôi quay người lại, mới thấy Tạ Quân xuất hiện từ lúc nào không hay.

Anh ta cười lạnh nhếch môi rồi như thể cố ý nghiêng đầu, hiếm khi dịu dàng nói với Cố Minh Yên: "Cẩn thận trơn trượt. Để tôi dắt em."

Khi lướt qua tôi, Cố Minh Yên nhếch đôi môi đỏ.

Trong lúc giơ tay vén tóc ra sau tai, lại lén dùng sức mà đẩy tôi một cái.

Tôi phản ứng cực nhanh vịn vào góc bàn, mới suýt soát không ngã xuống đất trước mặt bao nhiêu người.

"Cậu không sao chứ?" Tiếng va vào góc bàn không nhỏ, đồng nghiệp vây lại, bất bình thay tôi: "Sao cô ta lại thế chứ, ngay cả một lời xin lỗi cũng không nói.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.