Họa Táo - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:02
"Trên thế giới này, không ai hiểu rõ đối phương hơn chúng ta nữa, tuyệt đối đừng kết hôn với một kẻ chẳng còn chút mới mẻ nào như thế này!!!"
Tôi bất lực nhếch môi.
Lúc này mới biết bản thân lúc đầu đã bị Tạ Quân lừa t.h.ả.m hại đến mức nào.
Anh ta từ lâu đã vượt giới hạn với Cố Minh Yên, làm tất cả mọi chuyện mà các cặp đôi thường làm.
15
Tôi lưu lại video.
Nghĩ rằng kiểu gì cũng có cơ hội tận dụng nó triệt để.
Liền dồn toàn bộ tâm trí vào công việc.
Mọi thứ đều rất thuận lợi.
Cho đến tối thứ ba đến chi nhánh nhận việc.
Lại vô tình chạm mặt Tạ Quân ở cửa nhà hàng ẩm thực mang tính biểu tượng.
Tôi giả vờ như không thấy.
Bước qua người anh ta định rời đi.
"Tô Linh." Anh ta hờ hững giơ tay xem giờ, giọng điệu tựa như đang ban ơn: "Chưa xong à? Bám theo đến đây rồi, còn diễn nữa à?"
Tạ Quân rũ mắt nhìn lướt qua chiếc vali của sếp trong tay tôi.
Vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ nói:
"Cùng ăn cơm đi, nhìn cái bộ dạng đáng thương này xem.”
"Đợi lát nữa Minh Yên đến, chúng ta nói rõ mọi chuyện, vẫn sẽ như trước đây.”
"Đi thôi, anh cầm hành lý giúp em. Đúng rồi, vé máy bay em gửi cho anh, lát nữa anh làm thủ tục check-in chung luôn."
"Tô Linh." Trợ lý đã thanh toán hóa đơn xong.
Sải bước đi tới, nhận lấy chiếc vali trong tay tôi, cong cong khóe mắt.
"Sếp đã lên thẳng phòng suite rồi, cô đi cùng tôi lên đó đi."
"Nghe nói bên này rất trọng dụng cô, hi vọng cô có thể ở lại đây lâu dài, thăng chức tăng lương."
16
Sắc mặt Tạ Quân nhợt nhạt đi trong chớp mắt.
Anh ta nhìn tôi đầy khó tin, giọng run rẩy:
"Ở lại Nam Thành?"
Vừa nói.
Anh ta cười khổ, vội vàng phủ nhận,
"Không thể nào, không thể nào! Em còn phải kết hôn với anh, sao có thể ở lại đây? Em ghét yêu xa nhất mà.”
"Khi đó em từng ám chỉ chuyện kết hôn, dùng biết bao nhiêu cách.”
"Đúng rồi, chắc chắn em sẽ từ chối....."
Tôi không nhìn anh ta.
Đi thẳng theo trợ lý, tôi mỉm cười từ tận đáy lòng:
"Được ạ~"
Trợ lý có vẻ rất không ưa Tạ Quân.
Người vốn nghiêm túc ít nói như anh ta, lúc này bỗng cất giọng đầy mỉa mai:
"Sếp còn mua nội thất mới cho căn hộ của cô, chỉ để cô ở Nam Thành thoải mái hơn một chút.”
"Quan trọng nhất là, cửa chính và ổ khóa cũ của căn hộ đều đã được thay mới, mua loại khóa đắt đỏ nhưng cực kỳ an toàn.”
"Chính là để phòng ngừa mấy tên biến thái, hoặc mấy kẻ não tàn không biết nghe tiếng người đến làm phiền cô."
Tôi sững người một chút.
Vì cố nén cười, cả người tôi hơi run lên, nhịn hồi lâu mới đáp:
"Vâng.”
"Vẫn là sếp chu đáo."
Trong tầm mắt.
Sắc mặt Tạ Quân tái mét.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng trợ lý, ánh mắt như muốn phun lửa.
17
Cố Minh Yên ở cửa gọi Tạ Quân mấy lần.
Tạ Quân đều không phản ứng.
Khi cô ta bước đến bên cạnh, định kéo tay anh như trước đây.
Lại nghe thấy Tạ Quân quát lớn:
"Cút!"
Cả nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.
Cố Minh Yên hơi ngượng ngùng, cười gượng gạo rồi nói rất lớn:
"Anh đừng vội, Tô Linh chắc chắn là bị mê hoặc rồi."
Sắc mặt đang giận dữ của Tạ Quân khẽ thay đổi.
"?"
"Anh nghĩ xem, chị ta gây chuyện chia tay với anh, suy cho cùng chẳng phải vì anh không đồng ý kết hôn với chị ta, nên chị ta thẹn quá hóa giận sao? Đến cả em mà chị ta cũng giận, còn đi mách lẻo với bố mẹ anh nữa." Cố Minh Yên càng nói càng tự tin:
"Nói đi nói lại, vẫn là vì quá yêu anh thôi.”
"Vậy nên lý do khiến chị ta nỡ rời xa anh, ở lại Nam Thành bây giờ, chỉ có một."
Cô ta giơ tay lên, trịnh trọng nói: "Đó chính là, chị ta đã được tên cấp trên kia để mắt tới.”
"Nếu không thì tại sao cấp trên lại đối xử tốt với chị ta như vậy?”
"Em nghe nói tên cấp trên này là từ nơi khác chuyển đến, thời gian quen biết ngắn như vậy, sao có thể đối xử với một nhân viên chu đáo đến thế?”
"Xì, cái chị Tô Linh này, em thấy chỉ là giả thanh cao thôi, trước kia đều là giả vờ cả, giờ có kim chủ rồi là đá anh không thương tiếc."
"Câm miệng." Tạ Quân lạnh mặt, nhiệt độ nóng bỏng trong đáy mắt dần nguội lạnh, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, toàn thân tỏa ra khí lạnh âm u.
Anh ta gằn từng chữ một, cảnh cáo:
"Đừng có ở đây ăn nói hàm hồ.”
"Tô Linh không phải loại người đó, chỉ là tạm thời bị mê hoặc thôi."
Những lời phía sau càng lúc càng mơ hồ.
Tôi và trợ lý nhìn nhau.
Bỗng chốc im lặng.
Trợ lý do dự hồi lâu, lên tiếng:
"Trước đây cô lại thích kiểu đàn ông ngu ngốc thế này sao?"
Tôi nhất thời cạn lời, cuối cùng hơi hối hận nói một câu:
"Trước kia anh ấy không như vậy….”
"...thì phải."
Tôi mất tự tin, hơi ngại ngùng, không còn cách nào gỡ gạc.
"Xin lỗi anh.”
"Làm anh phải mở mang tầm mắt rồi."
Điều khiến người ta phải mở mang tầm mắt hơn nữa là.
Năm phút sau.
Khi tôi đang cùng sếp lên kế hoạch công việc tương lai.
Tạ Quân đùng đùng nổi giận, đập cửa ầm ầm.
Trong lúc chúng tôi hơi sợ hãi, đang đợi bảo vệ đến.
Anh ta lại trực tiếp cầm bình chữa cháy vừa đập cửa, vừa phẫn nộ quát:
"Đừng có hòng quy tắc ngầm vị hôn thê của tao!"
Sếp khép lại vạt áo ngủ, chỉ vào mình:
"Quy tắc ngầm..”
"Ừm, là đang nói tôi sao?"
18
Tạ Quân vốn điềm tĩnh tự chủ, lúc này lại gào thét xé lòng, trông như kẻ điên.
Càng như vậy.
Sếp càng không dám mở cửa, sợ anh ta làm hại tôi.
Đến cuối cùng.
Anh ta gần như bật khóc:
"Linh Linh, coi như anh cầu em, em mở cửa đi.”
"Anh đồng ý, anh đồng ý kết hôn với em.”
"Đừng bốc đồng, làm ra chuyện khiến bản thân phải hối hận."
Những lời sau đó anh ta chưa kịp nói hết.
Vì vệ sĩ, bảo vệ, cảnh sát.
Đồng loạt ập đến.
Ngay lập tức khống chế Tạ Quân,
"Cố ý phá hoại tài sản, đe dọa người khác, gây rối trật tự công cộng, xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Anh đang phạm tội đấy!"
Nhưng Tạ Quân vẫn không chịu bỏ qua: "Tôi làm vậy là để cứu vị hôn thê của mình!”
"Các người cản tôi làm gì, tôi sắp đập vỡ cửa rồi!”
"Buông tôi ra, tôi.."
Cửa mở.
Tạ Quân và tôi nhìn nhau.
Anh ta theo bản năng nhìn quanh.
Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người sếp.
Một lúc sau.
Tạ Quân khàn giọng hỏi boss:
"Mày là ai?"
Không đợi sếp lên tiếng.
Người vệ sĩ vừa tranh thủ đi ăn cơm, lập tức quỳ xuống xin lỗi sếp.
"Xin sếp trừng phạt."
Lại nhìn sang người trợ lý đang cung kính bên cạnh cô ta.
Tạ Quân cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.
Anh mấp máy môi, cả người bắt đầu run rẩy, hoàn toàn không còn dáng vẻ thanh cao quý phái như trước đây nữa,
"Xin... xin lỗi, là tôi nhầm rồi."
Trong bầu không khí quỷ dị và im lặng.
Tiếng chuông điện thoại ch.ói tai vang lên.
Tạ Quân nhấn nghe, cười gượng gạo, nói nhỏ: "Tôi nghe điện thoại chút."
Nhân cơ hội bước ra ngoài.
Nhưng anh quá căng thẳng.
Lại vô tình nhấn vào nút loa ngoài.
