Họa Táo - Chương 3
Cập nhật lúc: 25/08/2026 09:02
"Đúng đấy, chân cậu đỏ sưng cả lên rồi hay là chườm đá đi."
Tạ Quân nghe thấy tôi bị thương.
Thân hình cao lớn khựng lại.
Cố Minh Yên bên cạnh vội nhỏ giọng: "Anh đừng mắc mưu, chị ta đang diễn khổ nhục kế ép anh cúi đầu đấy.”
"Chẳng phải đã bàn rồi sao, phải để chị ta biết, có khả năng mất anh, chị ta mới trân trọng anh hơn.”
"Anh chẳng lẽ muốn thuận theo ý chị ta cả đời sao? Anh sợ cái gì, chị ta cũng ba mươi tuổi rồi, lại yêu anh đến c.h.ế.t đi sống lại, dù có chơi quá đà, đến lúc đó chỉ cần ngoắc tay là chẳng phải lại chạy về ngay sao?"
Tạ Quân liếc nhìn tôi bằng ánh mắt dư thừa, "ừ" một tiếng.
Như thể nói với Cố Minh Yên, lại như thể nói với chính mình:
"Đúng thật, chuyên gia tổ chức đám cưới đã nói với tôi rồi, tiền đám cưới cô ấy đều đã trả.”
"Thậm chí cả phong cách đám cưới và váy cưới cũng đang xem."
Hai người sóng vai rời đi.
Được trợ lý dẫn lên văn phòng tầng cao nhất.
Vừa chuẩn bị lên thang máy.
Trợ lý chợt nhớ ra điều gì, thò đầu ra, gọi tên tôi:
"À đúng rồi Tô Linh.”
"Sếp bảo cô cùng lên, chốt lại chuyện cử đi công tác Nam Thành."
9
Tôi xoa xoa chân.
Nhịn đau, cầm tài liệu lên thang máy.
Cố tình phớt lờ Tạ Quân và Cố Minh Yên, đứng bên cạnh trợ lý.
Tạ Quân đứng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng phía trước, lạnh nhạt thấp giọng nói:
"Nam Thành và Kinh Bắc, cách nhau ngàn dặm.”
"Tô Linh, em vậy mà lại muốn đi Nam Thành sao?"
Không đợi tôi trả lời.
Anh nghiêng đầu, nhìn về phía tôi.
Từ cổ họng phát ra một tiếng cười khẽ:
"Còn nói chia tay gì chứ, ngay cả chuyện anh đi công tác Nam Thành cũng nghe ngóng được rồi.”
"Sao? Là muốn lén lút đuổi theo, rồi cầu hòa? Hay là.."
Tạ Quân không biết vòng qua từ lúc nào.
Khẽ cúi người, thì thầm bên tai tôi đầy quyến luyến:
"Lại định dùng cách gì để thúc giục kết hôn đây?"
Thấy tôi có chút kinh ngạc.
Cố Minh Yên giọng điệu vui vẻ bổ sung:
"Chúng tôi đều biết cả rồi~ chị cùng bố mẹ Tạ Quân đi tiệm cưới, đặt cọc cho người ta, nói cái gì mà giảm giá chín mươi phần trăm làm sự kiện ấy.”
"Bảng vẽ là chị chuẩn bị, ừm~ băng rôn ở cửa cũng là chị in, chữ làm sự kiện là bố mẹ chị viết~”
"Ôi chị Tô Linh à, chị muốn kết hôn với Tạ Quân, nói thẳng ra chẳng phải là được rồi sao? Hoặc là trực tiếp cầu hôn anh ấy? Chị cũng quá là ngang bướng rồi, rõ ràng muốn kết hôn với Tạ Quân, cứ phải cứng miệng đòi chia tay làm gì."
Cửa thang máy mở ra.
Tạ Quân nhàn nhạt liếc tôi một cái, trong ánh mắt mang theo sự xem xét hờ hững, lười biếng ném lại một câu "Xem biểu hiện của em".
Rảo bước đi về phía văn phòng.
10
Không hiểu vì sao.
Cuộc trò chuyện đã hẹn trước, Tạ Quân lại đột nhiên bị từ chối ngoài cửa.
Sếp chỉ bảo trợ lý chuyển lời:
"Xin lỗi, vụ kiện quan trọng mà luật sư Tạ lại dẫn theo một thực tập sinh sao? Thậm chí chuyên ngành còn chẳng mấy phù hợp."
Trợ lý lễ phép cười cười.
Ngay trước mặt Tạ Quân, lấy điện thoại ra liên hệ với luật sư mới.
Tiện thể nhìn về phía tôi,
"Tô Linh, sếp đang đợi cô ở bên trong."
Sắc mặt Tạ Quân tối sầm lại.
Ấp úng muốn nói lại thôi.
Trầm mặc mất mấy giây.
Nhìn Cố Minh Yên ở bên cạnh.
Yết hầu chuyển động.
Bờ vai hơi sụp xuống, chậm rãi thở ra một hơi, bất đắc dĩ mở lời:
"Được."
11
Sếp rất coi trọng chuyện tôi chia tay và quyết định đi Nam Thành.
Lời nói trong ngoài đều mang ý "đáng lẽ nên như thế từ lâu".
Cũng chính lúc này, tôi lại thấy có chút hổ thẹn.
Trước kia dù làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng sẽ vô thức đưa Tạ Quân vào kế hoạch cuộc đời mình.
Nhưng may là, bây giờ tỉnh ngộ cũng chưa gọi là muộn.
12
Nghĩ đến việc Tạ Quân trước đó quả thực từng nhắc tới kế hoạch đi công tác Nam Thành.
Lật xem lại ghi chú, xác định là ba ngày sau, tôi liền cố ý ấn định ngày xuất phát của mình vào tối mai.
Chỉ là, không ngờ càng muốn tránh mặt anh ta.
Lại càng vướng bận với Tạ Quân.
Nửa đêm.
Hòm thư vang lên hai tiếng thông báo.
Tôi mơ màng mở ra, lúc này mới nhớ ra đây là tài khoản từng giúp Tạ Quân xử lý email.
Thứ đang đăng nhập vẫn là tài khoản của anh ta.
Vốn định thoát ra ngay lập tức, nhưng lại nghe thấy trong video đính kèm email, giọng nói quyến rũ vương vấn của Tạ Quân vang lên:
"Cô gái trong lý tưởng của tôi phải là kiểu ôn nhu dịu dàng.”
"Ừm- phải là tóc dài, hơn nữa là kiểu tóc dài tự nhiên không thích uốn nhuộm. Còn về dung mạo, để mặt mộc trông cũng rất thanh tú là được, lúc cười lên tốt nhất là có hai lúm đồng tiền dễ thương, đúng rồi, tuyệt đối đừng có kiểu vô tư bất cẩn, tôi thích người nội hàm dịu dàng."
Tôi nhìn về phía video.
Tạ Quân ở trong đó sạch sẽ rạng rỡ, tràn ngập thiếu niên khí.
Tôi dừng động tác lại.
Ý thức cũng tỉnh táo hơn không ít.
Nhìn anh khi còn trẻ đứng dậy, vô cùng nghiêm túc tập trung trên trang giấy trắng, phác họa dung mạo của cô gái ấy.
Được một lúc lâu sau.
Cất b.út chì đi, có chút kiêu ngạo đối diện với ống kính nói:
"Nhìn đi, đây chính là hình bóng vợ tương lai của tôi."
Khung hình dừng lại.
Tim tôi đập loạn nhịp.
Tạ Quân trước kia luôn nói, anh đã sớm gặp tôi vô số lần trong mơ.
Hóa ra không phải lừa tôi.
Bởi vì, trên trang giấy đang xuất hiện trước mắt tôi lúc này.
Đập vào mắt lại là một khuôn mặt giống hệt tôi.
13
Ngoài cửa sổ bỗng nổi lên một trận gió.
Tôi giật rèm cửa ra, tiện tay đóng cửa sổ lại.
Đúng lúc này.
Chiếc điện thoại trên giường bỗng phát ra giọng trách móc của Cố Minh Yên:
"Hay cho anh đấy Tạ Quân, thà anh nói thẳng là thích kiểu hoàn toàn ngược lại với em còn hơn!"
Tiếng gió bị khung cửa sổ đã đóng kín chặn lại bên ngoài.
Tôi lại một lần nữa dời tầm mắt lên video.
Thấy người quay phim lật ngược ống kính lại.
Khuôn mặt và chiếc cổ thon thả trắng ngần của Cố Minh Yên lập tức hiện ra.
Cô ta đỏ mặt, tức giận nói:
"Anh yên tâm, người em thích cũng không phải thể loại như anh đâu!”
"Hai đứa mình trước đây nắm tay ôm ấp hôn hít bao gồm cả... thế này, cũng chỉ là lấy đối phương ra luyện tập mà thôi, anh sẽ không ngốc đến mức nghĩ rằng em sẽ đòi anh danh phận chứ?”
"Phi phi phi, lúc nhỏ anh trông thế nào mà em chưa từng thấy, chán đến phát ngấy rồi, thèm vào mà sống cả đời với anh!"
Trong màn đêm.
Tôi có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của chính mình.
Cùng với tiếng Tạ Quân trẻ tuổi bồng bột cười nhẹ, dỗ dành Cố Minh Yên trong video.
Giọng điệu anh ta lười nhác, nói:
"Được rồi được rồi, vậy.”
"Lại lần nữa nhé?"
Khung cảnh còn lại.
Thật sự không thể nhìn nổi nữa.
14
Nhìn rõ tiêu đề và lời đề biên.
Tôi chợt hiểu ra.
Đây là một đoạn video đến từ mười năm trước.
Hai người khi đó lời lẽ đinh ninh, mục đích là để nhắc nhở bản thân của mười năm sau:
"Nhất định phải kết hôn với người mình yêu nhất đấy biết chưa!”
"Tuyệt đối đừng vì tạm bợ mà ở bên Cố Minh Yên/Tạ Quân!”
