Hoa Thôn Khó Gả [phần 12] - Chương 230
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:07
Ngay cả nhà Dư thị ở bên cạnh cũng không thoát, thậm chí nàng ta còn sang nhà họ Lý mượn đồ.
Chẳng bao lâu sau, Dương ma ma quay lại, lắc đầu:
- Sang mượn gạo, ta từ chối rồi.
Kỷ Đào thở dài:
- Không biết nàng ta nghĩ gì nữa.
Dương ma ma bật cười:
- Bà mẫu nhà đó ghê gớm lắm. Nghe nói mỗi bữa nấu cơm đều do bà ấy tự tay lấy gạo ra. Lấy bao nhiêu thì chỉ được nấu bấy nhiêu.
Kỷ Đào cạn lời, ngay cả ở thôn Đào Nguyên bây giờ cũng hiếm thấy nhà nào quản giáo hà khắc như vậy.
Ăn cơm xong, Kỷ Đào định cùng Lâm Thiên Dược vào phòng thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
Dương ma ma đang dọn bát đũa trong bếp, Kỷ Đào liền đỡ lưng đi mở cửa.
Bên ngoài là một ma ma khoảng năm mươi tuổi, gương mặt tươi cười, y phục chỉnh tề sang trọng.
Phía sau bà ta có một chiếc xe ngựa mui xanh gần như mới tinh, người đ.á.n.h xe đứng bên cạnh nhìn quanh.
Trong lòng Kỷ Đào đã mơ hồ đoán ra thân phận đối phương, nhưng vẫn hỏi:
- Bà là...
Người kia cười đáp:
- Bọn ta từ phủ Thái phó tới.
Thấy Kỷ Đào vẫn còn nghi hoặc, bà ta chợt hiểu ra, liền cười nói:
- Xin hỏi cô nương có quen Tri phủ Hoài An là Kỷ Quân, Kỷ đại nhân không?
Kỷ Đào lập tức hiểu ra, quả nhiên là người Hồ phu nhân phái tới:
- Đó là đại bá của ta.
Đôi mắt ma ma kia lặng lẽ đ.á.n.h giá Kỷ Đào từ trên xuống dưới rồi cười nói:
- Vậy thì đúng rồi, sáng nay ta gặp Song Hỷ. Bà ấy nói đã theo các người lên kinh dự thi. Sau khi trở về, ta đã lập tức bẩm báo với phu nhân.
Nói đến đây, bà ta ngừng lại một chút, âm thầm quan sát biểu cảm của Kỷ Đào.
Nhưng sắc mặt Kỷ Đào không thay đổi, thậm chí còn có phần lạnh nhạt, không nhìn ra điều gì, bà ta đành tiếp tục:
- Phu nhân nói mọi người đều là người một nhà, lại là trưởng bối với các người, vốn nên quan tâm chăm sóc nhiều hơn. Không ngờ các người đến kinh mà chẳng ghé thăm. Nay đã biết rồi, tất nhiên không thể tiếp tục làm ngơ như trước. Vì vậy phu nhân sai nô tỳ tới đón các người về phủ ở tạm một thời gian.
Kỷ Đào hơi nhướng mày, mỉm cười:
- Đa tạ ma ma, cũng xin bà thay ta cảm tạ Hồ phu nhân, chúng ta đã ổn định chỗ ở, không dám làm phiền phủ Thái phó nữa. Về phần chăm sóc, hiện giờ chúng ta không thiếu thứ gì. Phu nhân thật quá khách sáo, xin ma ma thay ta chuyển lời cảm tạ tới phu nhân.
Ma ma kia mỉm cười.
Lúc này, bà ta lại nhìn qua phía sau Kỷ Đào, thấy Dương ma ma từ trong bếp bước ra thì vẫy tay:
- Song Hỷ, bao năm không gặp, không định ôn chuyện với ta sao?
Dương ma ma lau tay, làm như không nhìn thấy vẻ kinh ngạc cố ý trên mặt đối phương, chỉ hỏi:
- Nhiều năm rồi không gặp, phu nhân vẫn khỏe chứ?
- Phu nhân rất khỏe, đôi khi còn nhắc tới bà nữa.
Dương ma ma thoáng lộ vẻ mỉa mai nơi khóe môi, nhưng rất nhanh đã thu lại, bình thản nói:
- Ta đã không còn là nô tỳ của Thượng thư phủ nữa, bà thay ta gửi lời thăm hỏi tới phu nhân là được.
Hai người lại khách sáo vài câu, mãi một lúc sau, vị ma ma kia mới để lại một đống lễ vật rồi rời đi.
Sau khi bà ta đi khuất, Kỷ Đào đứng nhìn đống đồ trên bàn hồi lâu, trong đó có d.ư.ợ.c liệu, có vải vóc, đều là những món quà được chuẩn bị rất chu đáo.
Dương ma ma bước vào.
Kỷ Đào cười nói:
- Nhìn những thứ này, xem ra Hồ phu nhân cũng không tệ.
Dương ma ma đi tới bên bàn, đưa tay vuốt nhẹ tấm vải, rồi nghiêm túc nhìn nàng:
- Mỗi lần Hồ phu nhân tặng quà, đều có người chuyên phụ trách lập danh sách lễ vật cho bà ấy xem qua. Những món quà này cũng là người khác chọn từ trong kho rồi mang tới, cuối cùng mới có người thay bà ấy đưa sang đây.
Kỷ Đào hiểu ra, nói cách khác, những món quà trông có vẻ đầy tâm ý này thực ra đều do người bên dưới đoán ý Hồ phu nhân rồi chuẩn bị. Dù vậy cũng đủ cho thấy phủ Thái phó rất coi trọng họ.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ, Dương ma ma ra mở cửa, rất nhanh đã dẫn Dư thị vào.
Nhìn thấy cả đống đồ trên bàn, Dư thị kinh ngạc hỏi:
- Muội t.ử, người vừa rồi là ai thế? Tất cả những thứ này đều do bà ta mang tới sao?
Kỷ Đào gật đầu, lúc này Dương ma ma đã bắt đầu đem đồ vào trong.
Dư thị do dự hồi lâu, cuối cùng kéo Kỷ Đào sang một bên, hạ thấp giọng:
- Quan hệ giữa hai chúng ta thế nào thì không cần nói mấy lời khách sáo.
Kỷ Đào khẽ nhướng mày.
Giọng Dư thị càng nhỏ hơn:
- Ta nói cho muội biết nhé, tuy nhà muội và nhà ta ở kinh thành, giữa vô số cử t.ử dự thi, chẳng đáng là gì. Nhưng dù sao hai người nhà chúng ta cũng là Giải nguyên và Á nguyên của quận Phong An. Người có lòng chỉ cần tra một chút là biết ngay, nấy thứ này ấy à... không thể tùy tiện nhận đâu.
Câu cuối cùng đầy hàm ý.
Kỷ Đào lập tức hiểu ra.
Thật ra vừa rồi nàng cũng từng nghĩ tới. Việc Hồ phu nhân đưa lễ vật sang, ít nhiều chắc chắn có những tính toán như vậy ở trong đó.
- Ta hiểu rồi.
Kỷ Đào vỗ nhẹ lên tay Dư thị:
- Cảm ơn tỷ đã nhắc nhở ta.
Dư thị không để tâm, phất tay cười:
- Có gì đâu, ta còn mong muội giúp ta chăm sóc sức khỏe của Mộ Nhi ấy chứ. Với lại, muội là người thông minh, chỉ cần nói một câu là hiểu, biết đâu chính muội cũng đã nghĩ tới rồi, chỉ mong đừng trách ta nhiều lời.
Kỷ Đào vội đáp:
- Sao có thể chứ? Những lời này, nếu không phải tỷ nói, sẽ chẳng có ai nhắc nhở ta cả.
Tiễn Dư thị về xong, Kỷ Đào ngồi ngẩn người một lúc rồi mới đứng dậy vào nhà.
