Hoa Thôn Khó Gả [phần 12] - Chương 231
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:07
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, dường như chỉ chớp mắt một cái, năm mới đã cận kề.
Bụng Kỷ Đào ngày càng lớn hơn, nhưng vẫn chưa đến mức nặng nề.
Nửa tháng qua tuyết rơi liên miên, than trong phòng gần như không lúc nào tắt, tuy vậy, nàng luôn chú ý thông gió, mỗi tối đi ngủ đều nhất định dập tắt chậu than.
Lâm Thiên Dược và Dương ma ma đều không cho Kỷ Đào động tay làm việc nữa, chỉ cần sơ sẩy trượt ngã một cái thôi cũng không phải chuyện nhỏ.
Chớp mắt đã tới ngày hai mươi chín tháng Chạp.
Khi Kỷ Đào thức dậy, trời mới tờ mờ sáng.
Lâm Thiên Dược đã dậy từ lâu, thấy nàng mở mắt, hắn cười bước tới:
- Đào Nhi, có muốn ra phố không?
Hôm nay phố Đa Phúc chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt.
Kỷ Đào ôm chăn, lắc đầu:
- Bây giờ ta không tiện chen chúc.
Lâm Thiên Dược đưa tay vuốt nhẹ má nàng, dịu giọng:
- Ta đi cùng nàng, chúng ta cẩn thận một chút, dạo một lát rồi về.
Đôi mắt Kỷ Đào lập tức sáng lên.
Gần đây ngay cả lúc mua thức ăn nàng cũng không dám đi, chỉ sợ trượt ngã trên đường. Trong lòng nàng đương nhiên rất muốn ra ngoài dạo một vòng.
- Chỉ dạo một lát thôi sao? - Nàng cười hỏi.
Lâm Thiên Dược cúi người ôm lấy nàng, gật đầu, hơi thở nóng ấm phả bên tai khiến nàng thấy hơi ngứa.
Kỷ Đào đứng dậy thay y phục.
Hai người sửa soạn xong, đang định ra cửa thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa rất khẽ. Tiếng gõ nhẹ đến mức trong buổi sáng lạnh giá mùa đông này, người ta rất dễ bỏ qua.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau.
Lâm Thiên Dược siết nhẹ tay nàng, bước tới đứng sau cửa rồi trầm giọng hỏi:
- Ai đó?
- Là ta.
Giọng nữ t.ử trong trẻo vang lên, mang theo chút thấp thỏm bất an, dường như sợ họ không nhận ra, nàng ta lại nói thêm:
- Nhà họ Lý ở bên cạnh đây, hai người có thể mở cửa giúp ta được không?
Ngay từ câu đầu tiên, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đã nhận ra giọng nói ấy. Giọng nàng rất dịu dàng, mang theo nhịp điệu đặc biệt khó diễn tả, nghe vô cùng dễ chịu, khác hẳn người thường.
Trước đây Dương ma ma từng vô tình nhắc tới với Kỷ Đào rằng những gia tộc có nền nếp thường cố ý huấn luyện nha hoàn nói chuyện theo cách như vậy.
Lâm Thiên Dược nhìn Kỷ Đào, Kỷ Đào khẽ nói:
- Hỏi xem nàng ấy muốn gì.
Lâm Thiên Dược mở cửa.
Phụ nhân ấy đứng ngoài cửa có vẻ hơi câu nệ:
- Ta có thể vào trong được không?
Kỷ Đào bước lên một bước:
- Cứ nói ở đây đi, chúng ta còn phải ra ngoài nữa.
Thấy hai người mặc kín mít chuẩn bị ra đường, nàng ta lộ vẻ mong đợi rồi cười khổ:
- Bệnh tình của phu quân ta ngày càng nặng. Mấy ngày nay thời gian hôn mê càng lúc càng dài. Hai người có thể giúp ta mua ít d.ư.ợ.c liệu mang về được không?
Kỷ Đào nhướng mày:
- Thuốc men đâu thể tùy tiện mua. Lỡ mua sai, uống xảy ra chuyện gì thì chúng ta cũng khó mà giải thích.
- Không sao, ta sẽ đưa phương t.h.u.ố.c cho hai người. - Nàng ta vội vàng đáp.
Kỷ Đào lắc đầu từ chối:
- Trong nhà ta còn có ma ma, nếu ngươi muốn đi mua t.h.u.ố.c, có thể nhờ bà ấy trông giúp nhà cửa. Còn d.ư.ợ.c liệu thì chúng ta không tiện mua thay.
Trên mặt người thiếu phụ hiện lên vẻ thất vọng, nàng lại nói:
- Ta có thể trả bạc cho hai người.
- Không phải vấn đề tiền bạc, t.h.u.ố.c men ta sẽ không mua giúp.
Kỷ Đào vẫn kiên quyết từ chối, rồi quay sang Lâm Thiên Dược:
- Chúng ta đi thôi.
Hai người rời khỏi nhà, đi được một quãng xa, Kỷ Đào vẫn thấy thiếu phụ kia đứng trước cửa.
Thân hình nàng vốn đã gầy yếu, giữa trời tuyết trắng xóa lại càng hiện lên vẻ mong manh, cô độc.
Kỷ Đào ngoái đầu nhìn một lần, rồi quay đi, nắm lấy tay Lâm Thiên Dược tiếp tục bước về phía phố lớn, không nhìn lại nữa.
Nếu chỉ là cảm lạnh hay phong hàn thông thường, nàng đã sớm ra tay giúp đỡ nhưng thân phận của đôi phu thê ấy nhìn là biết không hề đơn giản.
Vị công t.ử kia cũng không phải mắc bệnh, mà là bị trúng độc.
Nếu vì mềm lòng nhất thời mà cứu người, chỉ e kẻ đứng sau chuyện này sẽ chuyển mục tiêu sang chính phu thê nàng.
Hai người còn chưa tới phố đã nghe từ xa tiếng huyên náo vang dội.
Đến khi thật sự đứng ở đầu ngõ, Kỷ Đào nhìn cảnh tượng trước mắt rồi quay sang nhìn Lâm Thiên Dược.
Con đường vốn chỉ có quầy hàng bày dọc hai bên nay lại mọc thêm hai hàng sạp ở giữa.
Trước đây xe ngựa còn có thể qua lại, nhưng hôm nay người đông đến mức xe ngựa hoàn toàn không thể tiến vào.
Lâm Thiên Dược che chở Kỷ Đào bước vào dòng người, hai người đi rất chậm.
Các cửa hiệu ven đường cũng chật kín khách. Đám tiểu nhị khản cả giọng nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười niềm nở.
- Hay là chúng ta về đi? - Kỷ Đào đề nghị.
Trong tay nàng đang nghịch một đóa hoa lụa vừa mua. Không đáng bao nhiêu tiền, nhưng tay nghề tinh xảo, nhìn rất giống hoa thật.
Phần lớn những người ở đây đều từ ngoại thành tới, chỉ có một số ít là dân nội thành ra xem náo nhiệt.
- Mệt rồi à?
Lâm Thiên Dược nhẹ giọng hỏi, kéo nàng sang phía đối diện, định vừa đi vừa dạo ngược trở về.
Kỷ Đào lắc đầu:
- Chỉ là thấy hơi ồn thôi.
Bỗng bước chân Lâm Thiên Dược khựng lại.
Kỷ Đào nhìn theo ánh mắt chàng, chỉ thấy Hà Nhiên đang ngồi trước một cửa hàng.
Trước mặt hắn là một chiếc thư án, trên bức tường phía sau treo đầy tranh chữ: tranh sơn thủy, tranh nhân vật, tranh đình viện… Nét vẽ tinh tế, thư pháp ôn hòa, mang cảm giác thanh nhã yên bình.
Đối diện hắn là một cô nương trẻ tuổi, nàng ấy khẽ mỉm cười, tay cầm quạt tròn ngồi bất động, rõ ràng đang làm mẫu để hắn vẽ chân dung.
- Thiên Dược, sao Hà Nhiên lại… - Kỷ Đào nhìn Lâm Thiên Dược.
Thông thường, người đọc sách rất không muốn xuất đầu lộ diện.
