Hoa Thôn Khó Gả [phần 12] - Chương 232
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:07
Trước kia, dù cuộc sống của Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên khá túng thiếu, họ cũng chỉ tới hiệu sách chép thuê. Vừa kiếm thêm chút bạc, vừa luyện chữ, như vậy cũng đủ sống qua ngày.
Hơn nữa, làm như Hà Nhiên bây giờ chưa chắc đã kiếm được bao nhiêu tiền.
- Đi thôi.
Lâm Thiên Dược kéo Kỷ Đào quay người sang hướng khác. Hai người vòng qua con đường khác rồi trở về ngõ.
Khi tới đầu ngõ, Kỷ Đào ngoái lại nhìn lần nữa nhưng giữa biển người chen chúc ấy, làm gì còn thấy bóng dáng Hà Nhiên nữa.
Nàng khẽ đề nghị:
- Hay là cho huynh ấy vay ít bạc?
Lâm Thiên Dược lắc đầu:
- Nếu thật sự cần, huynh ấy sẽ nói.
- Thật ra chúng ta vẫn còn chút bạc mà. - Kỷ Đào lại nói.
Lâm Thiên Dược siết nhẹ tay Kỷ Đào, cười nói:
- Chuyện bên Hà Nhiên, chúng ta không cần xen vào. Nếu thật sự gặp khó khăn, huynh ấy sẽ tự tìm ta.
Kỷ Đào nghĩ lại cũng thấy phải. Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên quen biết nhiều năm, nếu Hà Nhiên thực sự không sống nổi nữa, chỉ cần không ngốc thì nhất định sẽ mở lời.
Đột nhiên nàng nhớ ra một chuyện, nói:
- Đúng rồi, đại tẩu bảo gần như ngày nào trước cửa nhà cũng có đồ được để lại. Có lúc là gà, nhưng đa số là thịt với rau... Chàng nói xem, sao hắn không mang tới tận nơi?
Lâm Thiên Dược suy nghĩ một lát rồi thẳng thắn đáp:
- Không biết.
Kỷ Đào cạn lời.
Hai người chậm rãi đi về tiểu viện. Còn chưa tới gần đã thấy trong ngõ có một người đang nửa nằm nửa ngồi dưới đất.
Kỷ Đào vội bước nhanh tới, phát hiện đó chính là bà lão ở nhà đối diện. Bà ôm c.h.ặ.t cẳng chân, đau đến mức không nói nên lời, chỉ không ngừng rên rỉ.
Cửa nhà họ vẫn còn mở, Lâm Thiên Dược tiến lên nhìn một cái rồi gõ cửa, gõ hai tiếng thấy không ai đáp lại liền đổi thành đập cửa.
- Đến đây! - Giọng Vương thị vang lên.
Dường như lúc ấy nàng ta mới phát hiện cửa chưa đóng. Vừa mở cửa ra, Lâm Thiên Dược liền chỉ vào bà lão dưới đất:
- Bọn ta vừa về đã thấy bà ấy ngồi ở đây.
- Nương! Nương sao vậy?
Vương thị lập tức ngồi xổm xuống, đưa tay định đỡ:
- Đừng động vào bà ấy! - Kỷ Đào vội ngăn lại.
Vương thị ngơ ngác nhìn nàng.
Kỷ Đào giải thích nhanh:
- Tốt nhất nên bế bà ấy vào trong. Chân đã bị thương như vậy rồi, căn bản không thể đứng nổi nữa.
Vương thị lúc nãy quá hoảng hốt nên mất bình tĩnh. Nghe vậy liền vội vàng đứng dậy, lớn tiếng gọi:
- Phu quân! Phu quân! Mau ra đây!
- Có chuyện gì? - Giọng nam nhân trong nhà vang lên, nghe hơi mất kiên nhẫn.
- Nương ngã rồi! - Giọng Vương thị đã nghẹn ngào như sắp khóc.
Kha Thành lao nhanh ra ngoài. Thấy nương mình đang đau đớn nằm dưới đất, hắn cuống quýt đi vòng quanh bà hai lượt, miệng liên tục lẩm bẩm:
- Làm sao đây? Làm sao đây bây giờ?
Kỷ Đào nhìn mà hoa cả mắt, nói:
- Dưới đất lạnh lắm, ngươi mau bế bà ấy vào nhà trước, rồi đi mời đại phu.
Kha Thành lúc này mới tỉnh táo lại. Hắn đứng yên một lúc để lấy lại bình tĩnh rồi cúi người bế nương lên.
- Nương, nương chịu đau một chút.
Bế người lên xong, hắn nhìn thấy Vương thị vẫn đứng bên cạnh liền quát:
- Mau đi mời đại phu!
Vương thị lập tức quay người chạy ra khỏi ngõ.
Kỷ Đào định gọi lại nhưng không kịp nữa. Bên này Kha Thành đã bế bà lão vào thẳng trong nhà. Có lẽ vì quá cuống nên đến một tiếng cảm ơn cũng không nói.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau, sau đó quay về nhà.
Người mẫu thân quá mạnh mẽ, đến khi bà vừa ngã một cái, hai người còn lại lập tức rối loạn hết cả.
Đến chiều, Vương thị gõ cửa nhà Kỷ Đào.
Dương ma ma ra mở cửa.
Nàng ta mang theo một bó rau xanh, nói:
- Đa tạ phu nhân nhà các vị đã phát hiện bà mẫu ta bị ngã. Nếu không, không biết bà còn phải ngồi ngoài đó bao lâu nữa.
Dương ma ma thuận tay đẩy bó rau trở lại:
- Giữ lại mà ăn đi. Lão phu nhân thế nào rồi?
Vương thị thở dài:
- Gãy xương. Đại phu đã nắn lại rồi, nhưng giờ không thể xuống giường, phải tĩnh dưỡng cho tốt.
Dương ma ma thuận miệng hỏi:
- Trời lạnh thế này, tuổi bà ấy đã cao, sao còn ra ngoài?
Ánh mắt Vương thị tối đi, một lúc lâu sau nàng ta mới đáp:
- Đi mua rau.
Dương ma ma không hỏi thêm nữa.
Hôm sau chính là giao thừa.
Sáng sớm, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược ra phố mua thức ăn.
Hôm nay phố Đa Phúc còn đông hơn hôm qua. Tuy vậy chỉ cần thuận theo dòng người thì vẫn đi lại được.
Đây xem như lần đầu tiên hai người đón năm mới riêng với nhau.
Kỷ Đào mua một con gà, thịt heo và sườn. Hễ thấy loại rau nào là nàng lại mua một ít. Thời tiết thế này, để hai ba ngày cũng chẳng hỏng.
Lúc trở về, chiếc giỏ trong tay Lâm Thiên Dược đã đầy ắp.
Kỷ Đào thong thả đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn hắn.
Nàng chợt nhận ra Lâm Thiên Dược dường như hoàn toàn không sợ người khác dòm ngó.
Cù Vĩ cũng vậy.
Hai người họ xách túi lớn túi nhỏ mà chẳng hề để ý ánh mắt thiên hạ.
Giống như lúc này, người qua lại trong ngõ rất đông. Thấy một thư sinh ăn mặc nho nhã như Lâm Thiên Dược lại xách theo cái giỏ đầy thức ăn, ai đi ngang cũng liếc nhìn một cái. Có người tò mò còn ngoái đầu nhìn thêm lần nữa.
- Nàng nhìn gì thế? - Lâm Thiên Dược cười hỏi.
Kỷ Đào thuận miệng đáp:
- Tùy tiện nhìn thôi.
- Đừng nhìn nữa.
Lâm Thiên Dược kéo tay nàng:
- Nhìn đường đi.
Hai người vừa đến trước cửa nhà đã thấy Vương thị đứng ở cổng, mặt đầy vẻ lo âu.
Vừa nhìn thấy họ, nàng ta đã sốt ruột hỏi:
- Hai người có thấy y quán nào mở cửa không?
Hôm nay là ngày Tết.
Trên phố tuy đông người nhưng các y quán đều đóng cửa.
- Bọn ta không để ý. - Kỷ Đào thành thật đáp.
