Hoa Thôn Khó Gả [phần 12] - Chương 222
Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:25
Tiểu nhị đã dẫn theo một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi đi tới.
- Có phải các vị muốn thuê viện t.ử không? - Phụ nhân nọ thân hình đầy đặn, gương mặt tròn trịa phúc hậu, bà ta đứng trước bàn, cười niềm nở.
Lâm Thiên Dược nhìn bà một cái rồi gật đầu.
Phụ nhân vẫn giữ nguyên nụ cười:
- Hai vị muốn thuê ở mức giá nào? Thích khu vực nào? Cứ nói sơ qua, để ta tiện tìm giúp.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau.
Hôm qua họ mới đến kinh thành, thậm chí còn chưa ra ngoài lần nào. Làm sao biết khu nào thích hợp?
Thấy vậy, người nọ lại định mở miệng.
Đúng lúc ấy, Dương ma ma bất ngờ lên tiếng:
- Ngõ Phúc Viên.
Phụ nhân thoáng sững người, ánh mắt lập tức đảo qua đ.á.n.h giá bà.
Dương ma ma như không hề nhận ra, bà tiếp tục nói:
- Nếu không có thì ngõ Phúc Thanh hoặc ngõ Phúc Lợi cũng được.
Phụ nhân kinh ngạc:
- Ôi chao! Hóa ra ở đây còn có người trong nghề nữa cơ đấy!
Dương ma ma không phủ nhận, chỉ ngước mắt nhìn bà ta:
- Khó tìm lắm sao?
- Đương nhiên là không. Ở ngoại thành này ai mà chẳng biết Tam Nương ta có nhiều nhà nhất. Ngay cả nha đầu để bán, hàng trong tay ta cũng đều là loại tốt nhất.
Nghe vậy, Kỷ Đào khẽ nhíu mày.
Lúc này nàng mới nhớ ra, ở Đại Càn, việc mua bán nô tỳ là hợp pháp.
Trong lời nói của Tam Nương, việc xem con người như hàng hóa dường như là chuyện quá đỗi bình thường.
- Được rồi, không nói mấy chuyện vô bổ nữa. - Tam Nương cười híp mắt.
- Ta dẫn các vị đi xem luôn. Mấy con ngõ vừa rồi bà nhắc tới đều có viện t.ử trống. Các vị cứ đến xem có hợp ý hay không.
Đúng lúc ấy, Cù Vĩ và những người khác cũng cùng nhau xuống lầu, biết Tam Nương là người môi giới nhà cửa, mọi người lập tức tỏ ý muốn cùng đi xem nhà.
Mặc dù Kỷ Đào đã chuẩn bị tâm lý rằng sau này có lẽ mọi người sẽ không thể ở cùng một chỗ, nhưng nàng vẫn cảm thấy nếu có thể sống gần nhau thì tốt hơn.
Dù sao mọi người còn có thể qua lại giúp đỡ lẫn nhau, thế nào cũng tốt hơn phải làm hàng xóm với người xa lạ.
Một đoàn người rầm rộ ra khỏi khách điếm.
Kỷ Đào đi phía sau, được Dương ma ma đỡ tay, nàng hạ thấp giọng, cười hỏi:
- Ma ma rất quen thuộc ngoại thành sao?
Nàng không cho rằng Dương ma ma thực sự hiểu rõ nơi này, nếu biết, bà hẳn đã sớm nói với nàng rồi mới phải.
Quả nhiên, Dương ma ma lắc đầu:
- Năm xưa ta đều sống trong nội thành, rất ít khi tới ngoại thành. Huống hồ đã hơn hai mươi năm trôi qua, thay đổi quá nhiều rồi. Ngay cả nhà cửa cũng xây cao hơn trước không ít. Thực ra ta cũng chẳng nhận ra được gì, những điều đó đều là tối qua ta hỏi thăm ở đại sảnh khách điếm.
Bà tiếp tục:
- Mấy con ngõ ấy là nơi gần nội thành nhất, lại ở sát phố Đa Phúc, khu náo nhiệt và phồn hoa nhất ngoại thành.
Kỷ Đào bật cười:
- Vừa rồi ma ma dọa bà ta một phen thật đấy.
Đi được nửa canh giờ, lưng Kỷ Đào bắt đầu mỏi nhừ.
Tam Nương bất ngờ rẽ vào một lối nhỏ giữa các dãy nhà, có những đoạn hẹp đến mức chỉ đủ cho một người đi qua.
Kỷ Đào âm thầm đề cao cảnh giác, may mà càng đi, tiếng người càng náo nhiệt hơn.
Qua thêm hai con hẻm nhỏ nữa, trước mắt bỗng hiện ra dòng người tấp nập như mắc cửi.
Tam Nương dẫn mọi người men theo mép đường đi thêm một đoạn dài rồi mới rẽ vào một con phố rộng rãi, sạch sẽ.
Vừa đi bà vừa giới thiệu:
- Trong mấy con hẻm vừa rồi, ta cũng có nhà cho thuê nhưng đường quá hẹp, đêm xuống tối om om. Đoàn người các vị già có, trẻ có, không thích hợp.
Bà đưa tay chỉ về phía trước:
- Chỗ này thì khác, đường rộng rãi, buổi tối cũng không quá tối. Các vị vừa rồi cũng thấy rồi đấy, bên kia có chợ rau, hàng trang sức, vải vóc, cái gì cũng có. Sau này chẳng cần đi đâu xa mua sắm nữa. Một nửa người ở ngoại thành đều thích tới phố Đa Phúc mua đồ, đặc biệt là dịp Tết và Tết Nguyên Tiêu, đông vui không kể xiết.
Kỷ Đào thầm nghĩ, người làm nghề môi giới quả nhiên rất giỏi ăn nói, suốt cả quãng đường, Tam Nương gần như không ngừng mở miệng.
Đi thêm khoảng một khắc nữa, bà mới dừng lại trước một căn viện, quay người lại, bà cười:
- Ta thấy các vị đông người, vừa khéo ở đây có mấy căn viện đang bỏ trống.
Nói rồi bà mở cổng, mọi người theo nhau bước vào.
Kỷ Đào quan sát một lượt.
Nhìn bên ngoài thì có vẻ khang trang, tường viện cao ráo, chắc chắn nhưng bên trong chỉ có ba gian phòng, một gian bếp nhỏ.
Sân viện không lớn, góc sân có một cái giếng, lá khô rụng đầy mặt đất, trông có phần tiêu điều.
Tam Nương mở từng cánh cửa rồi nói:
- Nhà cửa đầy đủ đồ đạc, ta không nói vòng vo, một tháng mười lượng bạc. Nếu các vị đồng ý, chúng ta lập tức tới Hộ Tịch Ty làm thủ tục ghi nhận.
Nghe đến giá mười lượng bạc một tháng, không chỉ Hà Nhiên và Ngô thị mà ngay cả Cù Vĩ cũng biến sắc.
Tam Nương thấy vậy nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười:
- Các vị đừng thấy đắt, đi thêm chưa tới nửa canh giờ từ đây là tới Nam Thành Môn, qua đó là bước vào nội thành rồi, nếu đi xe ngựa, chỉ mất chừng nửa khắc. Nhà trong nội thành đâu có giá này, hai mươi lượng bạc một tháng còn chưa chắc thuê nổi.
Kỷ Đào khẽ cau mày.
Tam Nương tiếp tục thuyết phục:
- Các vị đều là người đọc sách, nhìn là biết tới tham gia kỳ thi Hội sau Tết. Nam Thành Môn là nơi gần Cống Viện nhất, tất cả sĩ t.ử ở ngoại thành đều phải đi qua đây. Đến lúc đó không biết bao nhiêu người sẽ ghen tị với các vị vì được ở chỗ này.
