Hoa Thôn Khó Gả [phần 12] - Chương 223
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:05
Bà lại chỉ sang phía đối diện:
- Bên kia cũng có nhà trống nhưng ta không dẫn các vị tới xem. Căn này đông ấm hè mát còn căn đối diện thì ngược lại. Nếu ta là loại người gian xảo, đã đưa các vị sang đó rồi. Dù sao bây giờ là mùa đông, các vị cũng chẳng nhận ra, đợi sang xuân thì mới biết khổ.
Nói xong bà nhìn Dương ma ma rồi cười:
- Ta cũng là nể mặt vị đại tỷ này, vừa nhìn đã biết người hiểu chuyện, ta nào dám giở trò.
- Đắt quá. - Kỷ Đào thẳng thắn nói.
- Bọn ta thuê một năm thì bao nhiêu?
Tam Nương sửng sốt, một lát sau mới cười tươi:
- Phu nhân quả là người sảng khoái. Ta biết ngay dẫn các vị tới đây là đúng. Một năm sáu mươi lượng bạc, không bớt giá.
Kỷ Đào hít sâu hai hơi.
Ngô thị sốt ruột hỏi:
- Không thể rẻ hơn chút nữa sao?
Tam Nương dang tay:
- Đây đã là giá thấp nhất rồi, qua năm mới, mười lượng một tháng vẫn sẽ có người tranh nhau thuê.
Kỷ Đào tin điều đó.
Tuy người đọc sách thường tiêu tốn nhiều tiền bạc, nhưng phần lớn sĩ t.ử đi thi đều xuất thân khá giả.
Kỷ Đào quay sang nhìn Lâm Thiên Dược:
- Chúng ta thuê chứ?
Lâm Thiên Dược khẽ bóp tay nàng, đó chính là câu trả lời.
Nhưng hắn không lên tiếng ngay thay vào đó lại nhìn sang Cù Vĩ, ý hỏi rất rõ ràng.
Tam Nương lập tức hiểu ý, bà cười hỏi:
- Còn vị công t.ử này thì sao?
Cù Vĩ ghé sát Dư thị trao đổi vài câu rồi đáp:
- Bên cạnh còn nhà trống không?
Tam Nương chỉ sang phía bức tường bên trái:
- Có chứ, căn bên cạnh đang để trống, giống hệt căn này, ngay cả vị trí cái giếng cũng giống nhau. Ta dẫn các vị sang xem.
Quả nhiên đúng như lời bà nói, viện bên cạnh gần như giống hệt từng chi tiết, hai nhà chỉ cách nhau một bức tường.
Hà Nhiên vẫn luôn im lặng đi theo phía sau, có lẽ thương thế chưa hồi phục nên sắc mặt vẫn tái nhợt.
Tam Nương đương nhiên không bỏ sót hắn, bà cười hỏi:
- Còn các vị thì sao?
- Có chỗ nào rẻ hơn không? - Hà Nhiên thẳng thắn hỏi.
Ánh mắt Tam Nương khẽ đảo:
- Có, các vị làm việc rất dứt khoát, ta cũng không vòng vo, trong con hẻm nhỏ vừa rồi có một căn viện, cũng khá ổn. Nếu các vị thấy hợp ý thì thuê một năm ba mươi lượng bạc, không thể thấp hơn nữa.
Hà Nhiên gật đầu.
Tam Nương hỏi:
- Vậy chúng ta đi chứ?
Câu này vừa hỏi Hà Nhiên, vừa có ý thúc giục Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ tới Hộ Tịch Ty làm thủ tục.
Kỷ Đào kéo Lâm Thiên Dược vào trong phòng, nàng lấy tờ ngân phiếu một trăm lượng đưa cho hắn.
Lâm Thiên Dược không nói gì, chỉ vươn tay ôm nàng thật c.h.ặ.t, giọng hắn trầm thấp:
- Đào Nhi, yên tâm. Ta biết rồi.
Ra tới sân, hắn lại dặn:
- Nàng và ma ma đừng quay về khách điếm nữa. Lát nữa ta làm thủ tục xong sẽ thuê xe kéo hành lý tới. Nàng nghỉ ngơi đi, những việc dọn dẹp này chờ ta về làm.
Nghe vậy, Cù Vĩ cũng quyết định tự mình đi làm thủ tục.
Sau khi nhóm nam nhân rời đi, Cù Thiến đứng giữa sân nhà Kỷ Đào, nàng quay người, mỉm cười:
- Cuối cùng cũng ổn định rồi.
Kỷ Đào cũng rất vui, chỉ cần tới Hộ Tịch Ty đăng ký xong thì coi như yên tâm, nghĩ cũng biết sau Tết giá nhà ở khu này chắc chắn còn tăng.
Dư thị và Cù Thiến quay về viện bên cạnh.
Còn Kỷ Đào cùng Dương ma ma bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa.
Kỷ Đào đang lau bàn trong phòng, thấy Dương ma ma ngoài sân quét dọn vô cùng chăm chú, nàng không nhịn được hỏi:
- Ma ma, bây giờ bà có từng hối hận không?
Nghe vậy, Dương ma ma mỉm cười:
- Không hối hận, sống đơn giản vẫn tốt hơn. Ta đã chán ngấy những tháng ngày phải tính toán, đề phòng lẫn nhau rồi.
Kỷ Đào bật cười:
- Không cảm thấy tủi thân sao?
Dương ma ma gom lá khô thành một đống, đáp:
- Không tủi thân, ta thấy cuộc sống hiện tại rất tốt. Nếu cho ta lựa chọn một lần nữa, ta vẫn không muốn quay về bên cạnh phu nhân.
Người bà gọi là “phu nhân”, đương nhiên chính là Hồ thị.
Đến khi Lâm Thiên Dược trở về thì đã là buổi chiều. Chàng còn mua thêm ít gạo và lương thực, chất chung với hành lý trên xe ngựa mang về.
Dương ma ma quét dọn sân vườn sạch sẽ. Kỷ Đào thong thả lau xong toàn bộ đồ đạc trong nhà.
Đồ dùng khá cũ, ngoài chiếc bàn bị lung lay thì những thứ khác vẫn còn dùng được, thậm chí còn có cả một chiếc án thư chỉ là thiếu mất hai chiếc ghế, chắc phải mua thêm.
Nàng không mất bao nhiêu thời gian để lau dọn, chủ yếu vì căn nhà quá nhỏ. Chỉ có ba gian phòng, tuy mỗi gian đều chia thành trong và ngoài, nhưng ngoài giường, bàn ghế cần thiết ra thì chẳng còn gì khác, trống trải vô cùng.
Dương ma ma quét xong sân lại vào nhà. Thấy Kỷ Đào một tay chống lưng đi qua đi lại, rồi nhìn những bộ bàn ghế đã được lau sạch, bà thở dài:
- Phu nhân, dù người là đại phu thì cũng không thể lao lực quá mức. Những việc này cứ để ta làm là được.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
Thấy Dương ma ma chuẩn bị quét nền nhà, nàng thong thả đi ra nhà bếp.
Nhà bếp cũng trống không, trên bếp đặt một chiếc chảo sắt phủ đầy gỉ sét, Kỷ Đào nghi ngờ nó đã hỏng từ lâu.
Dường như chủ cũ trước khi dọn đi đã mang theo tất cả những gì còn dùng được. Trước bếp đến một cọng củi cũng không còn.
Khi Lâm Thiên Dược trở về, Dương ma ma đã dọn dẹp xong nhà cửa. Bà và Kỷ Đào đang đứng trong bếp nhìn chiếc chảo sắt đến ngẩn người.
Tiếng gõ cửa vang lên, Dương ma ma nhanh nhẹn chạy ra mở cửa.
Phía sau Lâm Thiên Dược là một cỗ xe ngựa chất đầy đồ đạc. Cù Vĩ và Hà Nhiên cũng đang ngồi trên xe.
—-----------------------------------
1 lượng bạc (一两) = 10 tiền bạc (一钱) ≈ 1.000 văn tiền.
