Hoa Thôn Khó Gả [phần 16] - Chương 315

Cập nhật lúc: 21/06/2026 19:02

Chỉ trong nửa ngày đã chẩn ra hai người có hỉ mạch, Liễu thị và Điền thị đều rất vui mừng.

Sau khi tiễn Cố thị đi, Liễu thị cười nói:

- Đào Nhi cũng tranh thủ lấy chút may mắn của họ đi, mau sinh thêm một đứa nữa. Bà mẫu con âm thầm nhắc mãi chuyện này đấy.

Kỷ Đào tình cờ biết Điền thị cũng rất mong ngóng cái bụng của nàng, nên lúc này cũng không thấy bất ngờ:

- Hiên Nhi còn nhỏ mà, chờ thằng bé lớn thêm chút nữa đã.

Qua năm mới, thời tiết dần dần ấm lên. Đến khoảng giữa tháng Giêng, dân chạy nạn ngoài thành đã bắt đầu thu dọn hành lý trở về quê.

Bao gồm cả dân chạy nạn từ quận Vận Thành và quận Nhuận Thành cũng đang nhanh ch.óng hồi hương. Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, những dãy lều ngoài thành đã trống đi từng mảng lớn.

Những điểm phát cháo cũng dần bỏ không. Phần lớn dân chạy nạn đều đã lên đường về nhà.

Phó Phong lại rất bình tĩnh. Gần đây hắn đang học nhận mặt chữ, đồng thời theo Phó đại phu học nhận biết d.ư.ợ.c liệu.

Phó đại phu dạy đồ đệ từ trước đến nay không giống các đại phu ở y quán, bắt học trò đi bốc t.h.u.ố.c vài năm trước, ông trực tiếp để học trò học cách phối t.h.u.ố.c.

Hiện giờ Phó Phong đã có thể chữa những chứng bệnh đơn giản như cảm phong hàn, chỉ là trước khi kê t.h.u.ố.c cho người khác vẫn phải để Phó đại phu xem qua.

Phó đại phu còn nói, khoảng một hai năm nữa sẽ tìm cho hắn một y quán để ngồi khám. Bởi vậy Phó Phong càng học hành chăm chỉ hơn.

Hôm ấy, Phó Phong từ bên ngoài mang về từng gói lớn gói nhỏ đầy d.ư.ợ.c liệu. Kỷ Đào vừa hay nhìn thấy:

- A Phong, đệ có muốn về quê thăm một chuyến không?

Phó Phong khựng lại, rõ ràng là đã suy nghĩ một chút, sau đó hắn cười:

- Không về đâu, về đó cũng chẳng còn người thân nào nữa. Nơi này mới là nhà của đệ, chỉ cần tỷ tỷ không chê đệ, đệ sẽ ở đây mãi.

Kỷ Đào không nhịn được cười:

- Không chê đệ đâu.

Kỷ Quân và Tề Lịch cũng đã trở về. Lần này dân chạy nạn tuy đông, nhưng không xảy ra biến cố lớn nào, bọn họ cũng xem như lập được công lao.

Kỷ Đào nhận được tin, Kỷ Duy và Liễu thị đều tới thăm ông, Kỷ Đào đương nhiên cũng đi cùng.

Kỷ Quân vẫn luôn rất quan tâm tới Kỷ Duy. Biết họ tới, ông đích thân ra tận cổng đón. Khi nhìn thấy Hiên Nhi trong lòng Kỷ Duy, ông còn đưa tay sờ sờ thằng bé rồi cười hỏi:

- Đứa nhỏ này mang họ Kỷ à?

Kỷ Duy mỉm cười:

- Vâng, tên là Kỷ Hạo Hiên.

Hai mắt Kỷ Quân sáng lên, ngay cả gương mặt vốn uy nghiêm cũng dịu đi vài phần:

- Tốt.

Hồ thị cũng đi tới, kéo Liễu thị vào trong phủ.

Sau khi Tề Lịch trở về phủ, Kỷ Vận cũng quay về nhà mẹ đẻ ở. Lúc này nàng từ phía sau đi tới, ghé sát Kỷ Đào cười nói:

- Cha vui lắm. Sau khi về còn nói năm đó ông hối hận vì đón ta về. Đáng lẽ nên để ta ở thôn Đào Nguyên cùng học y với Đào Nhi dưới trướng Phó đại phu mới phải.

Kỷ Đào bật cười, nàng biết lời này tuyệt đối không thể thành hiện thực. Cho dù Kỷ Quân có thể đoán trước những chuyện xảy ra hôm nay thì Kỷ Vận cũng sẽ không học y.

- Tỷ về rồi, bên Tề phủ thì sao? - Kỷ Đào tò mò hỏi.

Kỷ Vận chẳng mấy để tâm, phẩy tay:

- Nương ta cho người tới đón ta về, nàng ta đâu thể hại ta được.

Điều đó cũng đúng, chắc chắn là vì Tề Lịch đã trở về, hiện giờ có thể tính sổ với Bùi thị rồi. Đương nhiên tư thế cũng phải cứng rắn hơn.

Kỷ Quân và Kỷ Ngọc trở về, cả phủ họ Kỷ tràn ngập không khí vui mừng. Kỷ Đào và Kỷ Vận đi dọc khu vườn, ngay cả đám hạ nhân cũng bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn.

- Hôm qua cha đã vào cung phục mệnh rồi, có lẽ mấy ngày tới sẽ có điều lệnh mới. Chắc sẽ không bị điều ra ngoài nữa đâu. - Kỷ Vận hạ giọng nói.

Kỷ Đào nghe xong chỉ gật đầu. Trước khi thánh chỉ ban xuống, tất cả đều chỉ là suy đoán ngầm, không tiện nói bừa.

Hiện giờ Hồ thị đối với Liễu thị càng thêm nhiệt tình. Ánh nắng không quá gay gắt, Hồ thị dẫn mọi người dạo vườn thưởng hoa.

Đây chính là thời điểm đẹp nhất để ngắm cảnh. Trong vườn muôn hoa đua nở, rực rỡ sắc màu, đặc biệt Kỷ phủ còn có hoa tượng chuyên chăm sóc.

Kỷ Đào và Kỷ Vận đi phía sau, vừa đi vừa nhỏ giọng trò chuyện.

Đột nhiên phía trước truyền tới tiếng một nữ nhân cầu xin, cùng giọng nói uy nghiêm của Kỷ Quân.

Kỷ Đào ngạc nhiên nhìn sang Kỷ Vận.

- Chắc là Lan di nương lại không chịu yên phận rồi. - Kỷ Vận thản nhiên đáp.

Lan di nương? Kỷ Đào nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, rồi mới nhớ ra.

Năm đó ở quận Hoài An, nương ruột của đứa bé suýt bị Liễu thị và Kỷ Duy mang về nuôi chính là Lan di nương của Kỷ Quân.

Nụ cười trên mặt Hồ thị phía trước càng thêm rạng rỡ. Bà dẫn mọi người đi qua hai con đường nhỏ, phía trước bỗng trở nên rộng rãi thoáng đãng.

Kỷ Quân đang đứng cùng Kỷ Duy, trong lòng ông bế Hiên Nhi. Trước mặt ông có một nữ t.ử yếu đuối đang quỳ. Nàng ta vừa khóc vừa nói điều gì đó.

Trong lòng nàng ôm một đứa trẻ khoảng ba tuổi, da dẻ trắng trẻo, rất đáng yêu, chỉ là lúc này hai mắt đứa bé nhắm nghiền, mặt đỏ bừng bừng, dường như đang bị bệnh.

Kỷ Duy nhíu mày nhìn hai mẫu t.ử đang quỳ dưới đất.

Hồ thị bước tới, cười nói:

- Lan di nương, đây là đang làm gì vậy?

Đối diện với Hồ thị, Lan di nương dường như rất sợ hãi, vừa nghe Hồ thị lên tiếng, nàng ta còn run rẩy co người lại.

Kỷ Đào nhướng mày. Hồ thị tuy nghiêm khắc, nhưng cũng chưa đến mức khiến người khác vừa nhìn thấy đã sợ hãi như vậy.

Nàng nhìn sang Kỷ Vận, chỉ thấy trong mắt Kỷ Vận đầy vẻ lạnh lẽo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.