Hoa Thôn Khó Gả [phần 16] - Chương 316
Cập nhật lúc: 21/06/2026 19:02
- Lan di nương, có chuyện gì cứ nói thẳng ra là được. Quỳ thế này làm gì? Hôm nay nhị thúc nhị thẩm đều ở đây, nhất định sẽ không mặc kệ ngươi đâu. - Kỷ Vận bước lên trước, đưa tay định đỡ nàng ta đứng dậy.
Lan di nương chỉ là một thiếp thất, đâu dám để Kỷ Vận đích thân đỡ mình đứng dậy. Nàng ta vội vàng quỳ lùi về phía sau hai bước:
- Nô tỳ không dám.
Không dám thì ngươi đứng lên đi chứ! Kỷ Đào nhìn mà thấy ê cả răng.
Lúc này nàng vô cùng may mắn vì hồi nhỏ Kỷ Duy không đưa nàng về sống cùng với nhà Kỷ Quân. Nếu không, với thân phận cháu gái ruột của Kỷ Quân, hôn sự của nàng chỉ e cũng là một gia đình quyền quý. Đến lúc đó, những cảnh tượng như thế này, nàng cũng sẽ phải đối mặt.
Kỷ Vận đã đưa tay đỡ, nhưng Lan di nương vẫn không chịu đứng lên, nàng cũng không ép buộc. Thân là đích nữ mà đích thân đi đỡ một thiếp thất, người ta vẫn không chịu đứng dậy.
Rơi vào mắt Kỷ Quân, chỉ e ấn tượng về Lan di nương lại càng tệ hơn.
- Nam Nhi bị bệnh sao? - Kỷ Đào bước tới, dịu dàng hỏi.
Lan di nương khóc càng dữ dội hơn, giọng nghẹn ngào:
- Nam Nhi bệnh từ mấy ngày trước rồi. Hôm qua lại sốt cao, nô tỳ không dám làm phiền phu nhân...
- Hồ đồ! - Hồ thị quát lớn.
Trâm cài và trang sức trên đầu bà khẽ rung lên, rõ ràng tức giận không nhẹ, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ:
- Nhị công t.ử bị bệnh, ngươi không báo cho ta để ta mời đại phu, lại tự mình giấu giếm. Nếu xảy ra chuyện gì, ngươi gánh nổi trách nhiệm không?
Lan di nương đến khóc cũng quên mất. Nàng ta thật sự không ngờ mọi chuyện lại đổ lên đầu mình, rõ ràng nàng mới là người chịu thiệt cơ mà. Vậy mà chỉ vài ba câu của Hồ thị đã biến thành lỗi của nàng ta.
Nhưng Hồ thị không định bỏ qua, ánh mắt bà liếc về phía một ma ma đứng bên cạnh. Ma ma lập tức bước tới, không nói không rằng bế đứa trẻ từ trong lòng Lan di nương ra.
Hồ thị đích thân nhận lấy, rồi đưa cho Kỷ Đào:
- Đào Nhi, thật ngại quá. Con là khách mà vẫn phải làm phiền con xem bệnh cho Nam Nhi giúp đại bá mẫu.
Kỷ Đào nhận lấy đứa bé.
Bên kia, Hồ thị vẫn đang quở trách:
- Ta thương ngươi cô độc một mình, Nam Nhi lại còn nhỏ, nên không nỡ để mẫu t.ử các ngươi chia lìa. Năm đó nhị đệ không muốn đưa Nam Nhi đi nuôi cũng là thương tấm lòng từ mẫu của ngươi. Kết quả thì sao? Đứa bé ở trong tay ngươi, ngươi chăm sóc nó như thế này đây sao?
Lúc này Lan di nương đã chẳng còn tâm trí đâu mà khóc. Nàng ta quỳ gối bò đến trước mặt Kỷ Quân, đưa tay định nắm lấy vạt áo ông:
- Lão gia, nô tỳ không có ý đó...
Kỷ Quân lùi lại một bước, ánh mắt nhìn nàng ta lạnh lùng đến cực điểm, không hề có chút thương xót nào.
- Từ nay về sau, Nam Nhi sẽ ở chính viện. Do phu nhân đích thân nuôi dưỡng.
Một lời quyết định tất cả, Lan di nương suy sụp ngồi phịch xuống đất.
Đang định mở miệng cầu xin thì nghe Kỷ Quân nói tiếp:
- Nam Nhi ngày một lớn. Hai năm nữa cũng đến tuổi khai mong học chữ. Ở bên cạnh phu nhân tốt hơn ở bên cạnh ngươi. Nếu ngươi thật sự thương nó, thì nên biết thế nào mới là tốt cho nó.
Nghe vậy, Lan di nương hoàn toàn từ bỏ ý định cầu tình.
- Lui xuống đi. Có ta ở đây, Nam Nhi sẽ không sao. - Kỷ Quân thản nhiên nói.
Lan di nương không dám nói thêm nữa. Thần sắc của Kỷ Quân lúc này quá nghiêm nghị, nàng ta nghiêm chỉnh dập đầu một cái, sau đó quay sang Hồ thị, lại cúi đầu thật sâu:
- Phu nhân, trước đây nô tỳ nhiều lần vô lễ với người. Mong người rộng lòng bỏ qua.
Đầu xuân vẫn còn lạnh, Lan di nương quỳ lâu như vậy nên khi đứng dậy thân thể loạng choạng, suýt nữa ngã xuống. May mà nha hoàn bên cạnh kịp thời đỡ lấy.
Thế nhưng Kỷ Đào không hề cảm thấy nàng ta đáng thương. Bởi vì Kỷ Nam rõ ràng là bị nhiễm lạnh nên mới sốt cao. Thời tiết như thế này, bị cảm lạnh vốn là chuyện bình thường.
Nhưng xảy ra với Kỷ Nam thì lại không bình thường. Dù sao cậu bé cũng là một trong hai người nhi t.ử duy nhất của Kỷ Quân, là Nhị công t.ử của Kỷ phủ. Những thứ ăn mặc dùng ở hằng ngày tuyệt đối không thể thiếu.
Kỷ Đào biết rất rõ, Hồ thị căn bản sẽ không để người khác nắm được nhược điểm trong chuyện này.
Đã không thiếu ăn thiếu mặc mà vẫn bị nhiễm lạnh, Kỷ Đào càng nghi ngờ đây là do Lan di nương cố ý. Nếu không sao lại trùng hợp như vậy?
Đúng lúc cả nhà họ đến làm khách thì đứa bé lại bệnh nặng thành thế này. Mấy lần trước Kỷ Đào tới phủ, thậm chí còn chẳng gặp mặt Lan di nương. Kỷ Quân vừa trở về, nàng ta lập tức không yên phận nữa.
Nhưng cách xử lý của Kỷ Quân quả thực rất hiệu quả. Một lần nữa khẳng định với hậu viện rằng địa vị của Hồ thị là không thể lay chuyển.
Kỷ Đào thu ngân châm lại, Kỷ Quân bước tới, giọng điệu dịu hơn vài phần:
- Đào Nhi, thế nào rồi?
- Không sao ạ, chỉ là bị cảm lạnh thôi. Hạ sốt là sẽ ổn.
Kỷ Quân thở phào nhẹ nhõm. Ông quay sang Hồ thị, nghiêm túc nói:
- Phu nhân, hiện giờ Vận Nhi đã xuất giá. Ngọc Nhi còn phải học hành. Đứa bé này cứ giữ bên cạnh nàng đi.
Trên mặt Hồ thị vẫn mang nụ cười, không ai nhìn ra được suy nghĩ thật của bà:
- Lão gia cứ yên tâm.
Kỷ Đào nhìn Kỷ Nam đang ngủ mê man, trong lòng có chút phức tạp. Năm đó nếu Kỷ Duy đưa cậu bé đi nuôi, có lẽ bây giờ sẽ không lâm vào hoàn cảnh khó xử như thế này.
Hồ thị bảo ma ma bế Kỷ Nam về viện, lại sai người đến chỗ Lan di nương thu dọn đồ đạc của cậu bé.
Kỷ Quân thì đã dẫn Kỷ Duy đi xa từ lâu.
