Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 321
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:02
Nàng hơi ngẩng cằm, đưa tay khẽ nâng cằm chàng, cười nói:
- Phải ngoan nhé.
- Ta còn chưa đủ ngoan sao? - Ánh mắt Lâm Thiên Dược lưu chuyển, long lanh rực rỡ.
Trong lòng Kỷ Đào khẽ rung động, nàng đưa tay ôm lấy eo chàng, tựa vào lòng chàng.
- Thiên Dược, cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Lâm Thiên Dược dịu dàng vòng tay qua eo nàng, khẽ siết một cái.
- Ừ. Đào nhi, ta không hề không vui. Ta rất vui. - Chàng khẽ nói.
Một luồng ấm áp dâng lên trong lòng Kỷ Đào:
- Thật ra... ta cũng rất vui.
Sau khi thánh chỉ được ban xuống, cuộc sống dần trở lại bình lặng.
Ngoài việc Kỷ Đào và Phó đại phu có thêm bổng lộc để lĩnh, cùng với việc hàng xóm quanh khu quan xá dường như kính trọng gia đình họ hơn vài phần, thì cuộc sống vẫn chẳng khác trước bao nhiêu.
Tô Cát An nhà bên đã thành thân. Tân nương là nữ nhi của Hồ đại nhân, cấp trên của Lâm Thiên Dược.
Lúc này Kỷ Đào mới biết, Hồ đại nhân chính là đệ đệ cùng cha khác nương bên nhà nương của Hồ thị. Chỉ là qua lại không nhiều nhưng nói cho cùng vẫn là họ hàng.
Hôn lễ diễn ra vào tháng tư.
Lâm Thiên Dược và Tô Cát An là đồng liêu, lại thêm hai nhà là hàng xóm, còn có quan hệ bên phía Hồ thị. Kỷ Đào chuẩn bị một phần lễ khá hậu hĩnh để đưa tới.
Tô Lâm Nương vô cùng vui vẻ, ngay cả lúc nhìn người, khóe mắt cũng như nhếch lên.
Thê t.ử của Tô Cát An là Hồ Vũ La, nói ra thì nàng còn là tôn nữ của đương kim Thái phó.
Tô Cát An quả thật là trèo cao. Nhưng bản thân Tô Cát An cũng không tệ. Hiện tại là Thứ cát sĩ, chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lại được nhà họ Hồ nâng đỡ thêm một chút, tương lai rất đáng mong đợi.
Theo Kỷ Đào thấy, cha của Hồ thị dường như rất thích gả nữ nhi thấp hơn môn hộ. Năm đó là Hồ thị, bây giờ là Hồ Vũ La, đều như vậy cả.
Sau hôn lễ, Hồ Vũ La trước tiên sang nhà họ Phương bên cạnh, sau đó mới tới bái phỏng Kỷ Đào.
Năm nay Hồ Vũ La vừa tròn mười sáu tuổi, là độ tuổi đẹp nhất của thiếu nữ. Nàng mặc một thân y phục đỏ thẫm, giữa hàng mày ánh mắt vẫn còn nét e thẹn của người mới thành thân. Ngồi trong đình giữa sân nhà họ Lâm, nàng cười tươi nói:
- Nói ra thì muội còn phải gọi tỷ một tiếng biểu tỷ. Giờ hai nhà chúng ta lại là hàng xóm, sau này còn mong biểu tỷ chiếu cố nhiều hơn.
Kỷ Đào chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không đáp lời. Nếu là tính tình của Tô Lâm Nương, Kỷ Đào thật sự không muốn qua lại với nhà họ. Nhưng cũng không cần phải phân rõ rạch ròi như vậy, sau này lạnh nhạt đôi chút là được.
Theo Kỷ Đào nghĩ, Hồ Vũ La là tôn nữ của đương kim Thái phó, dù chỉ là nữ nhi của một người con thứ, nàng cũng có đủ tư cách để kiêu ngạo. Kỷ Đào không nhiệt tình đáp lại, tự nhiên nàng cũng sẽ không tiếp tục chủ động.
Thế nhưng Hồ Vũ La lại vô cùng hào hứng.
- Hồi nhỏ muội với Vận biểu tỷ rất thân thiết đấy. Chỉ là sau này tỷ ấy theo di phụ ra ngoài nhậm chức, nên dần dần xa cách. Năm đó bọn muội còn cùng nhau lén trèo cây nữa. Vận biểu tỷ còn bị ngã từ trên cây xuống, đầu sưng lên một cục to như thế này. - Nàng vừa nói vừa dùng tay khoa một vòng.
Trong lòng Kỷ Đào khẽ động, mỉm cười hỏi:
- Trí nhớ của muội thật tốt. Chuyện này là từ bao nhiêu năm trước rồi?
Hồ Vũ La có phần lúng túng, một lúc sau mới đáp:
- Biểu tỷ thật tinh ý. Nói thật thì lúc đó muội còn quá nhỏ, những chuyện này hoàn toàn không nhớ. Là ma ma bên cạnh kể cho muội nghe. Năm đó Vận biểu tỷ rất thích muội, lén dẫn muội vào trong sân chơi, rồi còn trèo cây muốn hái hoa cho muội cài tóc, kết quả lại bị ngã xuống.
Kỷ Đào không nhịn được bật cười, thật sự không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Kỷ Vận vốn thanh nhã động lòng người lại đi trèo cây.
Kỷ Đào không nhịn được cười, nhưng cũng hiểu ra rằng Hồ Vũ La quả thực không có ác ý, chỉ là có lòng muốn tạo dựng quan hệ tốt với nàng nên mới nói nhiều như vậy.
- Biểu tỷ, tỷ sẽ không trách muội chứ? - Hồ Vũ La hơi thấp thỏm hỏi.
Kỷ Đào lắc đầu:
- Không đâu.
Hồ Vũ La lập tức vui vẻ hẳn lên.
Kỷ Đào có chút không hiểu, vì sao Hồ Vũ La nhất quyết muốn xây dựng quan hệ tốt với mình.
Phải nói rằng, các cô nương xuất thân từ đại gia tộc quả thực khác biệt. Trước đây sau khi Tô Lâm Nương xuất giá, Tô Cát An đã thuê một bà t.ử lo việc giặt giũ, quét dọn và nấu nướng. Nay Hồ Vũ La gả vào, mang theo hai nha hoàn, hai bà t.ử, thậm chí còn có cả xa phu, của hồi môn cũng không ít.
Bà t.ử mà Tô Cát An thuê trước đó đã cho nghỉ việc. Chẳng những thế, Tô Lâm Nương còn thường xuyên về nhà nương ruột ăn cơm, có khi còn dẫn cả Phương Lập theo.
- Biểu tỷ, tỷ nói xem, bọn họ cũng chẳng thấy ngại gì cả. - Hồ Vũ La lẩm bẩm.
Kỷ Đào bật cười:
- Muội còn sợ bọn họ sao?
Bây giờ ở nhà, Kỷ Đào hoàn toàn không thấy buồn chán. Cố thị và Lạc phu nhân ở đối diện thỉnh thoảng lại sang tìm nàng trò chuyện. Hai người ấy đều thích kể cho nàng nghe những chuyện vặt trong nhà. Giờ lại có thêm một Hồ Vũ La nữa.
- Muội đâu có sợ. Chẳng qua hai huynh muội họ nương tựa lẫn nhau bao năm nay, vị tiểu cô t.ử này muội thật sự không dám đắc tội. Đến bây giờ, mỗi lần Cát An nhắc tới Tô Lâm Nương đều là ‘muội muội ta’, ‘muội muội ta’... Nhắc tới tiểu cô t.ử ấy, nụ cười trên mặt chàng cũng tươi hơn hẳn. Muội thấy trong mắt chàng, mình không bằng muội muội chàng đâu. - Hồ Vũ La có chút chán nản.
