Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 322

Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:03

- Sau này sẽ tốt hơn thôi. - Kỷ Đào nhẹ giọng an ủi.

Hồ Vũ La không tin:

- Muội thấy không khá lên được đâu.

Một lúc sau lại nói:

- Không biết mặt dày đến mức nào nữa, ngày nào cũng về nhà mẹ đẻ. Thôi thì chuyện đó cũng bỏ qua đi. Biểu tỷ, hôm qua...

Nàng ta nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng:

- Tô Lâm Nương vậy mà lại hỏi muội có bao nhiêu bạc áp rương.

Kỷ Đào hơi kinh ngạc.

Ở thời đại này, của hồi môn của nữ t.ử, nhà phu quân không được phép động đến.

Đặc biệt hiện nay việc chuẩn bị của hồi môn còn rất coi trọng chuyện không dùng đến một kim một sợi của nhà phu quân. Ngay cả một chiếc thìa ngoáy tai cũng phải được đặt trong của hồi môn.

Giống như Cố thị dùng của hồi môn nuôi sống cả gia đình, đó là vì nàng cam tâm tình nguyện lấy ra. Cha nương Phương Nghị, bao gồm cả Phương Nghị, chỉ có thể dùng tình cảm để khuyên nhủ, chứ không thể trực tiếp đòi hỏi.

- Muội không nói cho nàng ta biết đấy chứ? - Kỷ Đào thuận miệng hỏi.

Hồ Vũ La trừng lớn mắt:

- Sao có thể chứ? Ngay cả Cát An, muội cũng không nói.

Nghe vậy, Kỷ Đào bật cười. Nàng đương nhiên biết Hồ Vũ La sẽ không nói.

Nữ nhi nhà họ Hồ đều giống nhau, rất tinh minh.

Thông thường mà nói, những cô nương xuất thân từ cùng một gia đình đều được giáo dưỡng tương tự nhau. Hồ thị có thể làm đương gia chủ mẫu hợp cách của Kỷ phủ nhiều năm mà không ai có lời chê trách, Hồ Vũ La cũng không ngoại lệ.

Ngay cả người khó đối phó như Tô Lâm Nương mà nàng ấy vẫn có thể chung sống hòa thuận. Chừng đó đủ thấy sự giáo dưỡng của nữ nhi nhà họ Hồ.

Đúng lúc ấy, Dương ma ma dẫn Lạc phu nhân tới. Vừa thấy Lạc phu nhân đến, Hồ Vũ La lập tức đứng dậy, cười tươi nói:

- Biểu tỷ, muội phải về chuẩn bị bữa trưa rồi, hôm khác lại sang tìm tỷ trò chuyện.

Trò chuyện ư? Thực ra chỉ là coi Kỷ Đào như một cái hốc cây để trút bầu tâm sự mà thôi.

Kỷ Đào biết vì sao nàng ta muốn cáo từ. Hồ Vũ La và Lạc phu nhân hầu như không bao giờ cùng xuất hiện ở nhà nàng. Nếu nhìn thấy đối phương có mặt, nhất định sẽ có một người đứng dậy rời đi.

Còn có cả Cố thị nữa, nàng ấy đơn thuần chỉ vì Tô Lâm Nương nên cũng không thích Hồ Vũ La.

Kỷ Đào đều biết rõ những chuyện ấy, nhưng nàng chưa từng nghĩ tới việc để họ bắt tay giảng hòa. Chuyện ở giữa không đơn giản như vậy.

Hồ Vũ La và Lạc phu nhân mỉm cười chào hỏi nhau rồi Hồ Vũ La rời đi. Lạc phu nhân bước tới ngồi xuống. Dương ma ma dâng trà lên. Bà đưa tay ra:

- Lâm phu nhân, làm phiền rồi.

Kỷ Đào bắt mạch cho bà, một lúc sau nàng nói:

- Không có vấn đề gì.

Lạc phu nhân thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ Đào lại cầm lấy khung thêu trong tay, vừa luyện tập vừa thêu một cách tùy ý. Chăm chỉ luyện suốt mấy tháng nay, giờ tay nghề của nàng cũng tạm coi là nhìn được.

Đột nhiên, bên kia Dương ma ma kinh hô một tiếng.

Kỷ Đào lập tức đứng bật dậy chạy vào bếp, chỉ thấy Liễu thị đang ôm eo, nửa ngồi dưới đất, mặt đầy vẻ đau đớn.

Từ xa nhìn thấy cảnh ấy, tim Kỷ Đào như thắt lại.

- Nương, nương thế nào rồi? - Nàng đưa tay sờ lên eo Liễu thị. - Đau chỗ này ạ?

Liễu thị lắc đầu nhưng đau đến mức không nói nên lời.

Kỷ Đào lại đổi vị trí tay, vừa chạm tới một chỗ, Liễu thị lập tức kêu đau thành tiếng.

Kỷ Đào ngẩng đầu lên thì thấy Dương ma ma vừa chạy ra ngoài và Điền thị đang cuống cuồng xoay vòng tại chỗ.

- Dưới đất có nước thế này bảo sao dễ ngã như vậy. - Điền thị vừa đi tới đi lui vừa lẩm bẩm.

- Nương, không sao đâu. Nương cũng đừng hoảng, cẩn thận dưới chân. - Kỷ Đào cố gắng trấn tĩnh lại, vội vàng nói.

Đừng để người này còn chưa chăm sóc xong thì Điền thị lại ngã nữa. Điền thị phía bên kia khựng lại, ngẩn người một chút mới phản ứng kịp, định chạy ra ngoài.

Kỷ Đào vội nói:

- Nương, đừng chạy.

Lạc phu nhân vịn eo đứng bên cạnh, lo lắng hỏi:

- Không có chuyện gì chứ?

Liễu thị nằm yên bất động thì có vẻ không sao.

- Ta không sao, chỉ là hình như bị trẹo eo thôi.

Phó Phong và Phó đại phu nhanh ch.óng chạy tới.

Kỷ Đào chậm rãi đỡ Liễu thị ngồi lên ghế bên cạnh rồi đưa tay xoa eo cho bà.

- Chắc là không nghiêm trọng đâu. - Sắc mặt tái nhợt của Liễu thị đã khá hơn một chút, bà lên tiếng an ủi mọi người.

Sau khi kiểm tra cẩn thận, Kỷ Đào thở phào nhẹ nhõm:

- Không sao, nhưng phải nằm nghỉ dưỡng một thời gian.

Kỷ Đào và Điền thị cùng nhau cẩn thận dìu Liễu thị về phòng.

Đúng lúc ấy, Kỷ Duy đang bế Hiên Nhi, mặt đầy ý cười bước vào sân. Vừa nhìn thấy Liễu thị được mọi người vây quanh ở giữa, ông lập tức tăng nhanh bước chân đi tới.

- Có chuyện gì vậy?

Kỷ Đào vội trấn an:

- Cha, không sao đâu ạ. Nương bị trẹo eo, cần nghỉ ngơi dưỡng thương một thời gian.

Kỷ Duy vẫn bế Hiên Nhi, từng bước theo sát phía sau. Điền thị thấy vậy liền tiến tới nhận lấy đứa bé. Kỷ Duy bước lên đỡ Liễu thị vào phòng.

Thấy trong sân rối bời một mảnh, Lạc phu nhân đứng dậy cáo từ rời đi. Kỷ Đào cũng chẳng còn tâm trí để ý tới bà.

Đợi đến khi Liễu thị nằm xuống xong, Phó đại phu đã mang tới một bình d.ư.ợ.c t.ửu đưa cho Kỷ Đào.

- Đào Nhi, con xoa t.h.u.ố.c cho nương con đi, chắc sẽ dễ chịu hơn. - Nói xong, ông kéo Phó Phong rời đi.

Điền thị lúc này mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, cũng đứng dậy ra ngoài.

Kỷ Duy thở dài một tiếng:

- Đào nhi, nhẹ nhàng một chút, nương con sợ đau.

Kỷ Đào đáp lời.

Kỷ Duy chắp tay sau lưng đi ra ngoài, chỉ là bước chân có phần nặng nề.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 5: Chương 322 | MonkeyD