Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 323
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:03
Liễu thị nằm sấp trên giường, Kỷ Đào xoa t.h.u.ố.c rượu cho bà. Mỗi khi chạm đến chỗ đau, Liễu thị lại không nhịn được khẽ rên lên vài tiếng. Nghe vậy, Kỷ Đào vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ, thở dài hỏi:
- Nương vào bếp làm gì vậy?
Bây giờ Kỷ Đào đã thuê bà t.ử lo việc nấu nướng, quét dọn, kể cả giặt giũ. Ngay cả Dương ma ma ngày thường cũng chỉ đun nước pha trà mà thôi. Bình thường họ rất ít khi tự tay làm việc, tuổi tác đều đã lớn cả rồi, điều Kỷ Đào lo nhất chính là chuyện này.
Liễu thị im lặng một lúc mới đáp:
- Dạo này ta thấy trên phố có loại bánh hoa nhìn đẹp lắm, ăn lại thơm ngọt, nên muốn thử xem có làm được không. Ai ngờ sơ ý một chút lại ngã mất.
- Mua là được rồi, hà tất phải tự làm. - Kỷ Đào thở dài.
Liễu thị nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Cả ngày nhàn rỗi quá, ta muốn thử thôi. Ta đâu biết mình sẽ ngã. Nếu biết trước, ta đã chẳng gây thêm phiền phức cho con.
Trong lòng Kỷ Đào chua xót, hốc mắt cay cay, suýt nữa rơi nước mắt.
- Nương, nương chưa bao giờ là phiền phức của con cả. Con chỉ đau lòng vì nương bị ngã thôi. Người đau là nương mà.
Nghe vậy, khóe môi Liễu thị cong lên:
- Ta biết. - Trong giọng nói còn mang theo chút đắc ý nhè nhẹ.
Kỷ Đào cũng không nói thêm nữa, chỉ dặn:
- Nương có tuổi rồi, ngã một cái không phải chuyện đùa đâu. Lần này là nương may mắn, tuyệt đối không được có lần sau nữa. Thật sự phải cẩn thận đấy. - Nói xong, nàng chậm rãi giúp bà mặc lại quần áo.
Sau khi mặc xong, Kỷ Đào đỡ Liễu thị xuống giường. Nhưng vừa định đứng thẳng người, Liễu thị đã kêu lên một tiếng đau đớn, phải khom lưng xuống mới thấy dễ chịu hơn.
Kỷ Đào vội đỡ bà ngồi lại lên giường, rồi dìu bà nằm xuống.
- Cứ thế này trước đã. Tạm thời nương đừng nghĩ đến chuyện xuống giường nữa. - Nói rồi nàng đưa tay kéo chăn đắp cho bà.
Liễu thị tự chỉnh lại chăn một chút, rồi nói:
- Bột ta đã nhào xong rồi… - Kỷ Đào trừng mắt nhìn bà, giọng Liễu thị càng lúc càng nhỏ.
Thấy vậy, Kỷ Đào bổ sung:
- Nương nằm yên đi, đừng nghĩ đến chỗ bột nữa, con bảo bà t.ử hấp giúp nương.
- Ta chỉ thấy tiếc thôi mà… - Liễu thị lại lẩm bẩm.
Thấy bà quay mặt đi chỗ khác, dường như còn có chút không phục, Kỷ Đào lại muốn bật cười:
- Đợi nương khỏe rồi, con xây riêng cho nương một căn bếp nhỏ để làm bánh ngọt, được chưa?
Liễu thị không nói gì nữa.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên giọng của Lâm Thiên Dược:
- Đào nhi, nương thế nào rồi?
Kỷ Đào đứng dậy ra mở cửa.
Lâm Thiên Dược đứng ngoài cửa, trên người vẫn mặc quan bào màu đỏ sẫm, rõ ràng vừa mới trở về.
- Không sao, nằm nghỉ vài ngày là ổn.
Lâm Thiên Dược thở phào nhẹ nhõm, rồi nói:
- Ngày mai ta sẽ tìm người xây một căn bếp nhỏ riêng cho nương dùng, như vậy sẽ không bị ngã nữa.
Kỷ Đào gật đầu.
Lâm Thiên Dược nói được làm được. Ngay hôm đó đã đi tìm người. Sang ngày hôm sau, thợ đã vào sân làm việc. Chỉ hai ba ngày sau, khi Liễu thị vẫn còn nằm trên giường chưa thể xuống đất, trong sân đã có thêm một căn bếp nhỏ mới tinh, đồ dùng vật dụng đầy đủ không thiếu thứ gì.
Chỉ có điều nơi đó chỉ để Liễu thị và Điền thị ra vào, trên nền sẽ không còn đọng nước, cũng sẽ không bị ngã nữa.
Việc Liễu thị bị ngã, Lạc phu nhân tận mắt chứng kiến, nên ngay hôm đó đã cho người mang bánh điểm tâm tới thăm. Cố thị ở sát vách và Hồ Vũ La cũng đều mang quà đến hỏi thăm.
Thật ra chỉ hai ngày sau, Liễu thị đã muốn xuống giường, còn khẳng định mình chẳng đau chút nào, hoàn toàn khỏe rồi. Nhưng Kỷ Đào không cho, Phó đại phu cũng nói không được, Kỷ Duy lại càng không đồng ý.
Ngày nào ông cũng bế Hiên nhi vào phòng ngồi cùng bà nửa ngày. Điền thị cũng thường xuyên sang bầu bạn. Kỷ Đào còn mang đồ thêu đến ngồi trò chuyện với bà.
Liễu thị tựa nửa người trên đầu giường. Ai nấy đều không cho bà xuống giường nên bà đang rất không vui.
Chợt nhìn thấy Kỷ Đào ngồi trước giường chăm chú thêu hoa, bà suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đào nhi, hay là con đừng thêu nữa. Nếu có thời gian thì đọc thêm y thư đi, hoặc không thì học châm cứu, giải độc với Phó đại phu. À đúng rồi, t.h.u.ố.c rượu kia rất tốt, bong gân trật khớp bôi vào là có hiệu quả ngay. ... Học thêu thùa, chẳng phải con đang tự làm khó mình sao? - Giọng điệu đầy vẻ tận tình khuyên nhủ.
Kỷ Đào đặt kim chỉ trong tay xuống, nghiêm túc nhìn Liễu thị. Liễu thị bị ánh mắt ấy nhìn đến mức dựng tóc gáy:
- C... chuyện gì thế?
- Nương có thật là nương ruột của con không? - Kỷ Đào khẽ hỏi.
Liễu thị lập tức hùng hồn đáp:
- Đương nhiên là phải rồi! Lúc con mới sinh ra chỉ bé tí tẹo thế này, nhăn nheo, đỏ hỏn, chẳng đẹp chút nào. - Vừa nói bà vừa đưa tay ra làm động tác minh họa.
Kỷ Đào thở dài:
- Nương ruột à, đẹp hay không đẹp chẳng phải đều do nương sinh ra sao? Chỉ vì không cho nương ra ngoài thôi mà nương nỡ lòng đả kích con như thế à?
Liễu thị hừ lạnh một tiếng.
Kỷ Đào không để ý đến bà, nói tiếp:
- Với lại, thêu thùa này từ nhỏ con có được học đâu. Chẳng qua thiên phú kém một chút, đang định lấy cần cù bù lại, thế mà nương còn hắt nước lạnh nữa.
Liễu thị khẽ hừ:
- Không cho ta xuống giường thì thôi đi, đến nói thật cũng không được à?
Kỷ Đào cạn lời, nhìn Liễu thị nằm trên giường với vẻ mặt đầy lý lẽ, một lúc lâu sau mới nói:
- Dù nương có nói gì thì cũng không được xuống giường.
Thấy sắc mặt Liễu thị cứng đờ, trong lòng nàng bật cười, rồi nói tiếp:
- Nói gì cũng vô ích. Con không đi đâu cả, sẽ canh chừng nương. Con nói cho nương biết, nhất định phải nằm đủ mười ngày, thiếu một ngày cũng không được.
