Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 325
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:03
Thế nhưng đến thôn Đào Nguyên, bà phải tự giặt giũ nấu nướng, làm toàn những việc nặng nhọc. Điều quan trọng là bà không hề có chút miễn cưỡng nào. Bao năm nay tận tâm tận lực với Kỷ Đào, hoàn toàn không nhìn ra được chút tư tâm nào.
Kỷ Đào thay cho Hiên Nhi bộ y phục đỏ thẫm đã chuẩn bị từ lâu. Mặc trên người cậu bé, càng làm nổi bật môi hồng răng trắng, đáng yêu vô cùng. Nàng còn đeo cho con chiếc khóa trường mệnh mà Liễu thị mua.
Kỷ Vận nhìn mà lòng ngứa ngáy, không nhịn được đưa tay định véo má cậu bé. Nhưng còn chưa kịp chạm tới đã bị Hiên Nhi “bốp” một cái hất tay ra.
Kỷ Vận không những không giận mà còn bật cười thành tiếng. Nàng không nói hai lời, tiến lên ôm lấy cậu bé rồi ra sức xoa nắn:
- Dám đấu với ta à, hừ...
Hiên Nhi không chống cự nổi, nhưng cũng không khóc, chỉ vặn vẹo thân mình né tránh.
Kỷ Đào đưa tay bế con lại:
- Hiên Nhi à, bây giờ con đ.á.n.h không lại đâu. Quân t.ử báo thù, mười năm vẫn chưa muộn. Nếu thật sự không được thì chúng ta đi đ.á.n.h đệ đệ do dì sinh ra, nhỉ?
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Kỷ Vận càng rạng rỡ hơn.
Khi họ trở lại tiền viện, trong sân đã có thêm rất nhiều người. Ai nấy đều mang vẻ mặt vui mừng.
Nhìn thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược, mọi người đều tiến lên chúc mừng. Những người ở Hàn Lâm viện nhận được thiệp mời, phần lớn đều đích thân tới dự, chỉ có số ít cử người mang lễ vật đến thay.
Dư thị và Cù Thiến đã tới từ sớm, đang ngồi trong đình trò chuyện với Lạc phu nhân ở đối diện.
Cố thị quen biết nhiều người hơn, đang trò chuyện cùng những vị phu nhân mà Kỷ Đào không quen. Thấy nàng bước ra, Cố thị cười vẫy tay gọi.
Kỷ Đào hiểu ý, mỉm cười đi tới. Cố thị lần lượt giới thiệu từng người cho nàng.
Hôm nay những người đến dự đều là đồng liêu và bằng hữu, không ai cố tình gây chuyện mất vui. Nhất thời, cả sân viện tràn ngập không khí vui mừng, náo nhiệt vô cùng. Nha hoàn và bà t.ử qua lại không ngừng nhưng mọi việc vẫn đâu vào đấy.
Đến giữa trưa, Hiên Nhi làm lễ bốc đồ đoán tương lai. Mọi thứ đã được chuẩn bị từ lâu, trên một chiếc bàn bày đầy đủ các loại vật phẩm.
Trước đó Kỷ Đào đã từng cho Hiên Nhi thử bốc đồ. Nàng nhận ra thằng bé rất thích những thứ có màu sắc rực rỡ. Vì vậy, nàng còn cố ý thay những món như b.út lông bằng các vật có màu sắc bắt mắt hơn.
Nhưng hôm nay lại khác, Hiên Nhi chẳng hề hứng thú với bất cứ món đồ nào mà mọi người đưa cho.
Cậu bé tự mình hì hục gom tất cả đồ vật lại thành một đống, rồi đặt m.ô.n.g ngồi phịch lên trên.
Mọi người im lặng một thoáng. Ngay sau đó, cả sân vang lên một tràng cười lớn.
Giữa lúc không khí đang vô cùng náo nhiệt, ngoài cổng bỗng có một cỗ xe ngựa tiến tới. Bánh xe lăn trên mặt đất phát ra âm thanh nặng nề, khiến người ta có cảm giác vô cùng trầm ổn.
Những người nhận được thiệp mời cơ bản đều đã tới, dù phần lớn là các vị phu nhân. Những người không đến cũng đã gửi lễ vật.
Vậy mà lúc này lại vẫn còn có xe ngựa dừng trước cửa.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đều không khỏi kinh ngạc. Hai người cùng nhìn về phía cổng.
Cỗ xe ngựa ấy cực kỳ sang quý, nhưng lại mang theo một loại tang thương đã được thời gian lắng đọng.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau một cái. Mọi người nhìn thấy cỗ xe ngựa ấy, tự nhiên đều hiểu thân phận người tới không hề thấp.
Hồ thị phía sau khẽ kéo tay áo Kỷ Đào, hạ giọng nói:
- Là phủ Thái phó.
Kỷ Đào sững người, nhưng vẫn theo Hồ thị đi về phía cổng.
Tấm rèm thêu hoa văn mây như ý được vén lên, lộ ra một vị lão phu nhân tóc bạc trắng. Đôi mày đôi mắt sắc sảo, nhưng lúc này ánh nhìn lại vô cùng ôn hòa. Bà mặc bộ y phục màu sẫm, trên nền vải thấp thoáng hoa văn phú quý như ý. Trên đầu còn đeo một dải mạt ngạch cùng màu, càng tôn thêm vẻ cao quý.
Người ngồi bên cạnh bà là vị dì của Kỷ Vận mà Kỷ Đào đã gặp vài lần trước đây, cũng chính là Đỗ phu nhân từng tới Hoài An phủ dự hôn lễ của Kỷ Vận năm ấy.
Còn có cả Đỗ Nguyệt Nguyệt, tiểu cô nương năm nào Kỷ Đào từng gặp. Chỉ là lúc này nàng đã ăn mặc theo kiểu phụ nhân, hiển nhiên đã xuất giá. Hai tay vẫn quy củ đặt trên đầu gối, chẳng khác gì năm xưa.
- Mẫu thân. - Hồ thị bước lên, hành lễ một cái.
Lão phu nhân khẽ gật đầu.
- Tỷ tỷ. - Hồ thị lại mỉm cười gọi Đỗ phu nhân ngồi bên cạnh.
Đỗ phu nhân cười nhìn Hồ thị một cái:
- Hôm nay là ngày vui như thế mà lại không báo cho mẫu thân và ta biết. Nếu chúng ta không nhận được tin tức, chẳng phải sẽ thất lễ sao?
Kỷ Đào tiến lên, tư thái ung dung rộng rãi, giọng nói cung kính nhưng không hề tỏ ra thấp kém:
- Chỉ là việc nhỏ, không dám làm phiền lão phu nhân ạ.
Ánh mắt lão phu nhân dừng trên người Kỷ Đào, một lúc lâu sau mới nói:
- Hiểu chuyện lắm, chỉ là khách sáo quá rồi. Vốn dĩ đều là người thân, hà tất phải phân rõ ràng như vậy?
- Lão phu nhân quá khen. - Kỷ Đào khiêm tốn đáp.
Sau khi đón hai người vào trong, tiếng nói chuyện trong phòng lập tức nhỏ đi vài phần. Đồng thời, mọi người đối với Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng càng thêm kính trọng.
Đây chính là phu nhân của Thái phó đương triều. Không ít người tiến lên hành lễ, nhưng cũng không dám quá mức tùy tiện, chỉ nói vài câu cát tường như ý rồi lui xuống.
Không khí tuy vẫn hòa hợp, nhưng đã không còn vẻ vui mừng náo nhiệt như lúc trước, mà mang theo chút nặng nề.
Đến buổi chiều, lão phu nhân đích thân đeo cho Hiên Nhi một khối ngọc bội rồi đứng dậy cáo từ.
