Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 326
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:03
Kỷ Đào theo đúng lễ nghi tiễn người ra tận cổng. Không phải vì muốn lấy lòng, mà đơn giản là không muốn đắc tội với một vị đại Phật như vậy.
Đối với Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược hiện giờ, thân phận của lão phu nhân quá cao, chỉ có thể ngước nhìn, tuyệt đối không dám đắc tội.
Sau khi lão phu nhân rời đi, mọi người cũng lần lượt đứng dậy cáo từ. Trước khi đi, lúc nói chuyện với Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đều cẩn trọng hơn vài phần.
Kỷ Đào mỉm cười đứng ở cổng tiễn khách.
Lạc phu nhân xem như là một trong những người rời đi muộn nhất. Bà đỡ bụng đi tới cổng, quay người lại cười nói:
- Lâm phu nhân quả nhiên là người giấu tài. Từ lúc các vị mới chuyển tới đây, ta đã biết các vị khác với chúng ta rồi.
Kỷ Đào cười khổ:
- Chúng ta đều như nhau thôi.
Trong lòng nàng chưa từng nghĩ tới việc có quan hệ gì với phủ Thái phó. Hôm nay Thái phó phu nhân đích thân tới dự, thật sự nằm ngoài dự liệu của nàng.
Khi Kỷ Đào trở lại trong nhà, Hồ Vũ La vẫn còn ở đó, đang cười nói cùng Hồ thị. Thấy Kỷ Đào đi vào, Kỷ Vận bước tới kéo tay nàng, hạ giọng cười hỏi:
- Muội có sợ không?
Nếu nói sợ, Kỷ Đào thật sự không sợ lão phu nhân, chỉ là nàng nghĩ rằng không thể đắc tội với bà mà thôi. May mà lão phu nhân chỉ tới chúc mừng, không có ý gì khác.
- Ta từ nhỏ đã sợ ngoại tổ mẫu. - Kỷ Vận đưa tay vỗ n.g.ự.c. - Đến bây giờ ta vẫn sợ.
Hồ thị là thứ nữ, có lẽ bà cũng sợ.
- Muội cũng sợ. - Không biết từ lúc nào Hồ Vũ La đã tiến lại gần hai người, nghe thấy lời Kỷ Vận. - Tổ mẫu uy nghiêm, tuy đối với hậu bối rất từ ái, nhưng ở trước mặt tổ mẫu, muội vẫn không dám làm càn.”
Kỷ Vận không nói gì nữa, chỉ mỉm cười nghe nàng ta nói.
Kỷ Đào nhìn thấy vậy, trong lòng hiểu rõ. Nàng có thể nói những lời ấy với Kỷ Vận là vì quan hệ giữa hai người thân thiết, còn Hồ Vũ La phụ họa theo, thực chất là muốn kéo gần khoảng cách với họ. Nói chính xác hơn, là muốn kéo gần quan hệ với Kỷ Vận.
Nói xong, Hồ Vũ La còn lè lưỡi, gương mặt đầy vẻ tinh nghịch.
Kỷ Đào dời mắt sang chỗ khác.
Tuy Hồ Vũ La vẫn còn là một cô nương trẻ tuổi, nhưng nàng ta đã xuất giá rồi. Một thân trang phục phụ nhân mà lại làm ra vẻ kiều mị đáng yêu của thiếu nữ, Kỷ Đào thật sự không quen nhìn.
Ừm… Chắc là vừa rồi làm nũng lấy lòng Hồ thị và lão phu nhân thành quen, nhất thời chưa sửa lại được?
Kỷ Vận và Hồ thị vẫn chưa về.
Buổi chiều còn có thêm một lượt khách nữa. Chủ yếu là vì Hà Nhiên và những người khác phải tan việc ở Hàn Lâm viện rồi mới có thể tới.
Hồ thị cũng không rời đi.
Đến buổi chiều, Kỷ Quân cũng tới. Ông hoàn toàn là thật lòng tới chúc mừng. Đối với những người trong Hàn Lâm viện chủ động bắt chuyện, ông chỉ tùy ý đáp lại vài câu.
Vừa tới nơi, Kỷ Quân đã bế Hiên Nhi lên, nhìn ra được ông rất yêu thương đứa bé.
Kỷ Duy cũng vô cùng vui vẻ. Người vốn ngày thường ít cười, hôm nay suốt cả ngày miệng không khép lại được.
Liễu thị cũng vui mừng đứng bên cạnh, ai tới chào hỏi bà, bà đều mỉm cười đáp lại.
Ngược lại là Điền thị, cả ngày gần như chẳng thấy bóng dáng bà đâu. Hoặc là ở trong bếp, về sau khi Hiên Nhi buồn ngủ, bà lập tức tiến lên bế đứa bé về phòng nghỉ.
Kỷ Đào cũng không làm khó bà. Bởi nàng nhìn thấy đầu ngón tay Điền thị hơi run, sắc mặt cũng thấp thoáng trắng bệch. Quả thực là chứng quá sợ người lạ. Đặc biệt hôm nay người tới dự cơ bản đều là các vị phu nhân quan gia.
Hà Nhiên và Cù Vĩ thì không có thay đổi gì lớn. Khi đối diện người ngoài, trên mặt đều mang nụ cười khách sáo, chính vì khách sáo nên mới không bình thường.
Cù Vĩ thì còn đỡ, vốn là người khéo léo giao thiệp, nhưng Hà Nhiên trước giờ luôn rất đơn thuần, vậy mà giờ cũng đã học được điều đó.
Cù Thiến và Dư thị đều mang theo nụ cười trên môi, hàn huyên với mọi người.
Trời dần tối, sau khi Cù Thiến và Dư thị đều cáo từ rời đi, Hồ thị và Kỷ Vận mới dẫn theo nha hoàn, bà t.ử chuẩn bị về phủ.
Lúc này sân viện và nhà bếp đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lâu. Mọi thứ ngăn nắp đâu vào đấy, chẳng khác gì buổi sáng.
Ngay từ sáng sớm, Kỷ Đào đã bảo Dương ma ma phát cho mỗi người tới giúp việc một phong hồng bao. Bởi vậy mọi người lại càng làm việc nghiêm túc hơn. Ít nhất hôm nay mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ, không xảy ra điều gì mất vui.
- Đại bá mẫu, đa tạ người. - Kỷ Đào tiễn Hồ thị lên xe ngựa, nghiêm túc cảm tạ.
Giữa hai hàng mày Hồ thị hiện rõ vẻ mệt mỏi, bà xua tay:
- Không đáng gì, vốn dĩ đều là người một nhà.
Kỷ Vận đã bắt đầu ngáp liên tục, nàng tựa vào người Tề T.ử Kiệt, mơ màng buồn ngủ. Kỷ Đào nghiêm túc cảm tạ họ một lần nữa rồi mới tiễn mọi người rời đi.
Chỉ có Hồ Vũ La là ở lại đến cuối cùng, nàng cùng Kỷ Đào tiễn Hồ thị lên đường. Xe ngựa đã lăn bánh rồi mà bên này nàng vẫn còn hưng phấn vẫy tay tạm biệt cô mẫu.
Xe ngựa đã đi xa rồi mà Hồ Vũ La vẫn vô cùng phấn khích.
- Biểu tỷ, hôm nay náo nhiệt quá đi! Muội thật không ngờ tổ mẫu lại đích thân tới chúc mừng. Bình thường tổ mẫu rất ít khi ra ngoài.
Tô Cát An vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng, vừa rồi lúc từ biệt Hồ thị, hắn cũng tiến lên hành lễ với Kỷ Quân.
- Vũ La, chúng ta về nhà thôi. - Tô Cát An dịu dàng nói.
Vành tai Hồ Vũ La lập tức đỏ lên. Nàng e thẹn nhìn Kỷ Đào và mọi người, quay đầu trách yêu:
- Nhiều người đang nhìn như vậy mà.
Giọng Tô Cát An càng thêm mềm mỏng:
- Ta sợ nàng mệt.
