Hoa Thôn Khó Gả [phần 18] - Chương 347
Cập nhật lúc: 26/06/2026 11:04
Dạo chơi nửa ngày, Kỷ Đào phát hiện Liễu thị và Kỷ Duy đều rất quen thuộc với khu vực xung quanh. Trên đường gặp người, họ còn có thể chào hỏi nhau. Xem ra họ thật sự đã quen với cuộc sống ở đây. Lúc này Kỷ Đào mới yên tâm hơn một chút.
Hồ thị và Kỷ Vận tuy nói là ở đây, nhưng giữa chừng đã quay về hai lần. Họ đâu có nhàn nhã như Liễu thị và mọi người.
Đến khi trở về nhà thì mới là buổi chiều.
Tảng đá trong lòng Kỷ Đào cuối cùng cũng được đặt xuống. Xem ra chuyện lần trước thật sự chỉ là ngoài ý muốn, không phải lần nào họ cũng xui xẻo như vậy.
Trời vẫn còn sớm, hai người bèn đưa Hiên Nhi ra phố dạo chơi. Trong kinh thành có rất nhiều con phố náo nhiệt mà trên phố Trạng Nguyên bán nhiều nhất là b.út, mực, giấy và nghiên.
Bình thường Lâm Thiên Dược rất ít khi ra ngoài. Hôm nay vừa hay có thời gian, hai người dứt khoát mua thêm một ít để tích trữ.
Trên phố vẫn nhộn nhịp như mọi khi, gia đình ba người đi giữa dòng người mà không hề lạc lõng.
Ở độ tuổi này, trẻ con thích nhất là được ra phố. Hiên Nhi nhìn thấy những xiên kẹo hồ lô ven đường. Lâm Thiên Dược bước lên mua một xiên cho con. Nhưng thằng bé chỉ cầm trên tay, không chịu ăn, đôi mắt sáng long lanh, trông vô cùng phấn khích.
Dạo gần đây Kỷ Đào ở nhà mãi cũng thấy buồn chán. Nếu không có Hiên Nhi ở bên, e rằng sẽ càng khó chịu hơn.
Hai người đi đến hiệu sách trước. Hiện giờ đúng vào thời gian thi Hương, số tú tài đến dự thi Hương ở kinh thành nhiều hơn hẳn so với quận Phong An.
Hiệu sách lúc này đông nghịt khách. Năm nay cũng có những tập dự đoán đề thi. Nghe nói là do rất nhiều cử t.ử cùng nhau biên soạn, bên trên đều đã có sẵn đáp án. Nhưng vì chuyện xảy ra hai mươi sáu năm trước, người mua ít hơn rất nhiều. Dẫu vậy vẫn có người mua, chỉ là ai nấy đều lén lút, kín đáo.
Lâm Thiên Dược bước vào hiệu sách. Kỷ Đào dẫn theo Hiên Nhi nên không tiện vào. Kỷ Đào thì không sao, nhưng Hiên Nhi vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nếu đưa vào mà làm ồn, ảnh hưởng đến người khác thì không hay.
Vì vậy, Lâm Thiên Dược trước tiên đưa hai mẫu t.ử sang t.ửu lâu đối diện. Trong phòng riêng trên tầng hai, Kỷ Đào vừa cùng Hiên Nhi ăn điểm tâm, vừa thỉnh thoảng nhìn sang cổng hiệu sách đối diện.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Thiên Dược cầm một gói giấy đã bọc cẩn thận bước ra. Hiên Nhi đứng bên cửa sổ nhìn thấy, vui vẻ vẫy tay với cha. Lâm Thiên Dược ngẩng đầu nhìn thấy hai mẫu t.ử đứng bên cửa sổ, mỉm cười dịu dàng vẫy tay đáp lại.
Kỷ Đào đang định quay lại bàn ngồi thì thấy phía dưới, Lâm Thiên Dược bị một người chặn lại. Nhìn dáng vẻ, đó dường như là một vị quan hơn ba mươi tuổi, phong thái rất nho nhã.
Kỷ Đào khẽ nhướng mày nhìn xuống. Hai người cùng bước vào t.ửu lâu nơi nàng đang ở. Chẳng mấy chốc, cửa phòng riêng của Kỷ Đào được đẩy mở. Lâm Thiên Dược dẫn theo hai người đứng ở cửa, một nam một nữ, có vẻ là phu thê.
Lâm Thiên Dược mời hai người vào phòng rồi dịu dàng giới thiệu:
- Đào Nhi, đây là Đỗ đại nhân ở Hàn Lâm viện, còn đây là Đỗ phu nhân. Vừa rồi tình cờ gặp họ ở dưới lầu, nên mời họ lên đây ngồi một lát.
Kỷ Đào đứng dậy, mỉm cười nói với Đỗ phu nhân:
- Chúng ta từng gặp nhau rồi. Hôm Hiên Nhi đầy tuổi, Đỗ phu nhân còn đích thân đến chúc mừng.
- Lâm phu nhân trí nhớ thật tốt.
Đỗ phu nhân tươi cười rạng rỡ, vừa cười vừa bước vào phòng. Liếc mắt đã thấy Hiên Nhi đang ngồi một mình trên ghế, bà cười nói:
- Mới mấy tháng không gặp mà càng ngày càng lanh lợi. Nhìn là biết sau này cũng sẽ đỗ tiến sĩ rồi.
Kỷ Đào khẽ cười:
- Phu nhân quá khen.
Vì có Đỗ đại nhân ở ngoài, Kỷ Đào đưa Đỗ phu nhân vào gian trong, sai người mang đồ ăn lên. Ngoài kia, không biết Lâm Thiên Dược và Đỗ đại nhân đang nói chuyện gì.
- Lâm phu nhân còn trẻ, e rằng bình thường Lâm đại nhân nâng niu phu nhân như nâng hoa trong lòng bàn tay. - Đỗ phu nhân đầy vẻ ngưỡng mộ.
Kỷ Đào khiêm tốn đáp:
- Phu thê nào rồi cũng sống như vậy thôi. Đỗ phu nhân cũng từng có thời trẻ mà.
Đỗ phu nhân tùy ý xua tay, ghé sát lại gần Kỷ Đào, vẻ mặt đầy hiếu kỳ.
- Lần trước ta thấy cha nương ngươi hình như sống chung với hai người?
Kỷ Đào nhìn vào mắt bà, không nhìn ra điều gì khác ngoài vẻ hiếu kỳ tràn đầy:
- Đúng vậy. Sau này họ sẽ luôn sống cùng chúng ta.
Đỗ phu nhân dường như rất kinh ngạc.
- Nhà ngươi... chỉ có mình ngươi là nữ nhi à?
Những chuyện này vốn chẳng phải bí mật, Kỷ Đào mỉm cười nhìn bà:
- Đúng vậy, cha nương ta chỉ có mình ta.
- Thế Lâm đại nhân cũng đồng ý sao? - Đỗ phu nhân như đang suy nghĩ điều gì.
Kỷ Đào khẽ nhướng mày. Không hiểu sao, những lời này trước đây nàng cũng từng giải thích với người khác, chẳng hạn như Lạc phu nhân ở đối diện, Cố thị nhà bên cạnh, sớm hơn nữa còn có Dư thị từng hỏi. Nhưng khi Đỗ phu nhân hỏi ra, nàng lại cảm thấy đặc biệt kỳ lạ.
Như Dư thị, Lạc phu nhân hay Cố thị, ngày thường ngay cả chuyện vặt trong nhà, thậm chí là chuyện riêng tư, đôi khi cũng kể cho Kỷ Đào nghe. Dù là để than phiền hay trút bầu tâm sự, ít nhất cũng vì họ tin tưởng Kỷ Đào nên mới nói. Kỷ Đào cũng tự nhiên cảm thấy tính tình họ tốt, mọi người hợp nhau. Trong lòng, nàng không chỉ xem họ là hàng xóm mà còn coi như bạn bè, nên mới kể thêm một vài chuyện trong nhà mình.
Còn vị Đỗ phu nhân này… nếu nàng nhớ không nhầm, hai người căn bản chẳng gặp nhau mấy lần, chỉ từng gặp ở nhà Cù Thiến và nhà Cù Vĩ trong tiệc đầy tuổi của con họ. Làm gì có sự thân thiết nào?
